Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 201

Cập nhật lúc: 2024-12-28 07:04:18
Lượt xem: 93

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rốt cuộc vì sao hai chân lại bị gãy, đến chính Ngô Minh cũng không hiểu được, nửa tháng trước, ông ấy tan làm như thường ngày, nhưng trên đường về nhà, ông ấy đột nhiên bị người ta trùm bao tải đánh, bị đánh không phải là điều tồi tệ nhất, quá đáng hơn là trước khi những người kia rời đi, bọn họ còn đánh gãy đôi chân của ông ấy.

Nếu như không phải Ngô Minh mạng lớn gặp được một người tốt bụng đi ngang qua và người nọ đưa ông ấy vào bệnh viện thì có lẽ hai cái chân này của Ngô Minh không thể giữ được nữa rồi.

Ngô Minh còn nhớ rõ lúc đó bác sĩ kiểm tra xong thì lập tức tiến hành giải phẫu, sau đó trong lúc nằm viện cũng phục hồi rất tốt, nếu không phải như vậy, bác sĩ đã nói hai cái chân này của ông ấy chỉ sợ không giữ nổi.

Bây giờ nghĩ lại chuyện này, trong lòng Ngô Minh vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Ngô Minh báo cảnh sát, nhưng ông ấy không nhìn thấy mặt của đám người đánh người kia, vì vậy cảnh sát cũng không thể bắt người.

Chuyện này đã trôi qua nửa tháng, nhưng vẫn không có bất cứ tiến triển gì.

Sau khi Ngô Giai Nhân nghe cha Ngô Minh kể lại chuyện này thì càng khóc đau lòng hơn, nhưng một cô gái như cô ta cũng không thể làm gì được.

Ban đêm, trời vừa rạng sáng.

Dưới bầu trời đêm tối tăm, vô cùng yên tĩnh, lạnh lẽo, đến tiếng côn trùng kêu vang cũng không còn.

Đột nhiên, có mấy bóng người lén lút xuất hiện trên con đường phố yên lặng, mấy bóng người nhanh chóng đi về một hướng nào đó, đi vào một tòa nhà ở gần đó, mấy người kia bắt đầu chia nhau ra hành đồng, trong đó có ba người đi lên tầng, còn hai người khác ở dưới tầng canh giữ.

DTV

Nhưng mấy người này lại không biết, bọn họ vừa xuất hiện ở gần đó thì đã bị những người trong tối khác để mắt tới.

Trong góc khuất, những người đàn ông mặc quần áo bình thường nhìn chằm chằm mấy bóng dáng lén lút kia bằng ánh mắt sắc .

Sau đó bọn họ nhanh chóng bắt đầu hành động.

Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, năm người lén lút kia đã bị bắt và trói cùng với nhau.

Sau khi bắt được người, ba người bàn bạc một lúc rồi quyết định để một người trong đó đi lên tầng, gõ cửa nhà họ Thẩm.

Trong nhà, khi nghe thấy tiếng gõ của, Thẩm Đường là người đầu tiên đi ra khỏi phòng, cô đang suy nghĩ về chuyện bị sa thải của Thẩm Quang Minh nên bây giờ vẫn còn chưa ngủ.

Thẩm Đường đi tới cạnh cửa, cô nói vọng qua cánh cửa: “Ai đó?”

“Bạn học Thẩm Đường, là tôi, tôi là số năm, phía trên phái tôi âm thầm bảo vệ cô, chỗ của chúng tôi xảy ra một chút chuyện, cô có thể đi ra ngoài một chuyến được không?”

Thẩm Đường nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô từng gặp số năm, và cũng biết những người âm thầm bảo vệ cô có biệt hiệu theo số thứ tự là số năm, số bảy và số chín.

Thẩm Đường giơ tay ra mở cửa, cô nhìn thấy ở ngoài cửa là một người đàn ông có dung mạo bình thường, khoảng hơn ba mươi tuổi, đây chính là số năm mà trước đó Thẩm Đường từng gặp.

Sau đó, Thẩm Đường đi theo số năm xuống tầng, cô đi đến tòa nhà ở bên cạnh, lên tầng hai, số năm mở cửa dẫn Thẩm Đường đi vào.

Đi vào trong nhà, Thẩm Đường vừa liếc mắt đã có thể nhìn thấy năm người đàn ông bị trói trong căn nhà trống trơn.

Số năm nói: “Bạn học Thẩm Đường, mấy người này lén lút ở gần nhà của cô, trong này có hai người ở dưới tầng trông chừng, ba người khác bị bắt ngay khi bọn họ đang mở khóa cửa nhà cô.”

Thẩm Đường nghe số năm nói vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống, cô nhìn chằm chằm ba người kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-201.html.]

Mà năm người bị trói nhìn thấy Thẩm Đường thì ngẩn người mất một lúc, nhưng tình cảnh bây giờ vốn không để cho bọn họ có thể ngẩn người.

Thẩm Đường đen mặt chậm rãi bước đến trước mặt năm người, ánh mắt sắc bén của cô nhìn năm người bọn họ, cúi đầu rồi hỏi: “Ai bảo các anh đến?”

Khi năm người kia nhìn thấy Thẩm Đường, trong lòng bọn họ bỗng có cảm giác sợ hãi đến khó hiểu, nhưng bọn họ lại không thể trả lời câu hỏi của Thẩm Đường, bọn họ dám mở miệng ra nói chuyện này thì chắc chắn sẽ toang mất.

Thẩm Đường đợi một phút, nhưng không thể đợi được bọn họ mở miệng, cô quay đầu nhìn số năm rồi nói một câu: “Người giao cho các anh, cho dù như thế nào cũng phải bắt bọn họ nói ra.”

“Vâng, để tôi đưa cô về.” Số năm kính trọng nói, sau đó dẫn Thẩm Đường rời đi.

Năm người bị trói nhìn thấy Thẩm Đường rời đi, trong lòng bọn họ lập tức giật mình thon thót, cảm giác càng ngày càng không tốt.

Cảm giác của bọn họ không sai, sau đó bọn họ sẽ được cảm nhận đầy đủ thứ gọi là sống không bằng chết.

Ngày hôm sau, buổi sáng.

Số năm sắp xếp lại thông tin mới hỏi được rồi giao cho Thẩm Đường.

Sau khi đọc tài liệu xong, xung quanh Thẩm Đường như thể được bao phủ bởi một tầng áp suất thấp.

Thẩm Đường cất tài liệu vào trong ngăn kéo trong phòng rồi khóa kỹ, sau đó đứng dậy định đi ra ngoài một chuyến.

Đúng vào lúc này, Thẩm Quang Minh đi ra khỏi phòng, khi nhìn thấy Thảm Đường chuẩn bị ra ngoài thì ngẩn người một lúc, sau đó anh ấy hỏi: “Đường Đường, tối hôm qua em có nghe thấy tiếng gõ cửa không, anh và chị dâu em trong lúc mơ màng ngủ hình như nghe thấy có tiếng người gõ cửa, có phải tối qua em đi ra ngoài đúng không? Đường Đường, buổi tối em không nên tự tiện đi ra ngoài, quá nguy hiểm.”

“Vâng ạ, em biết rồi, anh, bây giờ em có chuyện cần phải ra ngoài một chuyến.” Thẩm Đường cười nói đáp lại.

“À, bây giờ em cần phải ra ngoài luôn à, em đi sớm vậy thì có muốn ăn chút gì không, em đi nhanh rồi về, vừa hay anh muốn đi ra ngoài mua đồ ăn sáng luôn.” Thẩm Quang Minh nói.

“Em ăn bánh bao với cháo trắng là được rồi, em đi một lát rồi về ngay.” Thẩm Đường nói dứt lời, cô lập tức xoay người đi ra ngoài.

Thẩm Quang Minh nhìn bóng lưng rời đi của Thẩm Đường, anh cảm thấy trong lòng rất chua xót, em gái trưởng thành rồi, đã có bí mật của mình rồi.

Thẩm Đường cũng đi không xa, cô chỉ đi tới một cửa hàng nhỏ ở gần đó.

“Ông chủ, gọi điện cần bao nhiêu tiền?”

“Quy định hai xu, gọi lâu tăng thêm năm xu.” Ông chủ đáp lại.

Thẩm Đường lấy hai đồng tiền ở trong túi ra, sau đó cô cầm điện thoại lên, vươn bàn tay trong túi áo ra, ngón tay bấm số điện thoại rồi bắt đầu gọi.

“Tút...Tút...Tút...”

Đợi một lúc, đầu bên kia điện thoại có người nhận.

“Alo, xin chào, tôi là Thẩm Lăng Phong.”

Thẩm Đường nghe thấy một giọng nói khác ở đầu bên kia, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, cô thản nhiên nó: “Anh Thẩm, chào anh, tôi là Thẩm Đường.”

Loading...