Thật ra năm trăm đồng đối với Thẩm Đường mà nói thì không phải là con số nhiều, nhưng rốt cuộc vì sao Ngô Giai Nhân muốn vay tiền để làm gì, Thẩm Đường vẫn phải biết rõ ràng, nhỡ đâu Ngô Giai Nhân nói muốn vay tiền, sau đó xảy ra chuyện gì đó, Thẩm Đường phải nói một câu ích kỷ, cô thật sự không muốn rước bực vào mình.
“Tôi có việc, nhưng không thể nói với cậu được, tôi đảm bảo tiền cậy cho tôi vay, tôi chắc chắn sẽ trả lại cho cậu.” Ngô Giai Nhân nói.
“Không phải là chuyện tiền nong, Ngô Giai Nhân, quan trọng là cậu cần tiền để làm gì? Không phải cậu đã...” Thẩm Đường vừa nói vừa nhìn vào bụng Ngô Giai Nhân, sau đó nói tiếp: “Ngô Giai Nhân, không phải cậu đã bị người ta lừa đấy chứ?”
Nhận ra ánh mắt của Thẩm Đường, Ngô Giai Nhân lập tức đỏ bừng mặt, cô ta mở to mắt nói: “Thẩm Đường, cậu đang nói cái gì vậy, tôi không có, chuyện không phải như cậu nghĩ đâu.”
Nhìn Thẩm Đường vẫn không tin, Ngô Giai Nhân vuốt mặt, cuối cùng đành vò đã mẻ không sợ rơi, cô ta nói nguyên nhân vì sao phải vay tiền cho Thẩm Đường biết.
Chuyện phải nói đến vài ngày trước, có một bạn học trong ký túc xá của Ngô Giai Nhân tổ chức sinh nhật, Ngô Giai Nhân và mấy bạn học cùng giúp tổ chức sinh nhật.
Vốn dĩ chuyện diễn ra rất suôn sẻ, nhưng trong bữa cơm bỗng xảy ra chuyện không hay.
Trong lúc ăn cơm, Ngô Giai Nhân và một số bạn học trong đó xảy ra xung đột, hai bên lao vào đánh nhau, có người phải vào bệnh viện, bởi vì trong khi đánh nhau đã làm hỏng không ít đồ đạc trong cửa hàng của người ta và cần phải bồi thường tiền, mấu chốt của chuyện này đó là bởi vì Ngô Giai Nhân bị người ta đùa giỡn.
Vì vậy dù là ở bên bệnh viện hay là việc bồi thường cho tiệm cơm, tất cả đều phải trả tiền, mà các bạn học nhìn thấy tất cả chuyện xảy ra thì lại đổ toàn bộ trách nhiệm lên người Ngô Giai Nhân.
Người ta đánh nhau cũng vì cậu, nếu không đánh nhau thì cũng sẽ không làm hỏng bất cứ thứ gì trong tiệm cơm, Ngô Giai Nhân cũng không còn cách nào nữa, cô ta đã lấy tất cả tiền trên người mình ra rồi, mà sau khi xảy ra chuyện này, các bạn học đều không muốn cho Ngô Giai Nhân vay tiền, nếu không Ngô Giai Nhân cũng không cùng đường bí lối mà đi cầu xin Thẩm Đường.
Sau khi Thẩm Đường nghe Ngô Giai Nhân kể chuyện xong, cô im lặng trong chốc lát, sau đó hỏi: “Chuyện đã được giải quyết chưa?”
“Vẫn chưa, bạn học bị thương vẫn còn đang nằm trong viện cần quan sát trong một đoạn thời gian, còn chuyện bồi thường cho tiệm cơm thì tôi đã trả rồi.” Ngô Giai Nhân nói.
“Vậy cậu không có ý định nói chuyện này cho cậu à?” Thẩm Đường lại hỏi.
“Tôi không muốn khiến cha phải lo lắng, cha tôi đã phải đi làm xa như thế, vừa đi vừa về chưa chắc có thể giải quyết được mọi chuyện.” Ngô Giai Nhân bất an nói.
“Cậu bồi thường tiền? Cậu định trả như thế nào? Cậu có biết phải tốn bao nhiêu tiền không? Bạn học kia của cậu bị gãy chân, thương gân động cốt một trăm ngày, ít nhất phải nằm viện nửa tháng, mà nằm viện cậu có biết phải tốn bao nhiêu không? Chuyện này cậu còn không định nói cho người nhà biết, vấn đề là cậu có thể giải quyết à?” Trong lúc nóng giận, Thẩm Đường đã quở trách hai câu, sau khi nói xong hai câu này, cô lại cảm thấy mình đang xen vào chuyện của người khác, vì vậy cô đã nuốt một nửa lời còn lại vào.
Nhưng khi Ngô Giai Nhân nghe thấy lời răn dạy của Thẩm Đường thì đột nhiên đỏ hoe mắt, trong mất ngày xảy ra chuyện này, cảm xúc của Ngô Giai Nhân vẫn luôn duy trì trong trạng thái căng thẳng, cô có thể biết được Thẩm Đường không có ác ý, vì vậy lúc này cô ta càng ấm ức hơn.
Nhìn Ngô Giai Nhân bỗng rơi nước mắt, Thẩm Đường nhíu mày lấy cái khăn tay từ trong túi áo khoác ra rồi dùng vẻ mặt ghét bỏ nói: “Lau đi, nhìn xem nhiều người như vậy, cậu không sợ mất mặt à, đừng có khóc nữa, người không biết còn tưởng rằng tôi bắt nạt cậu đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-197.html.]
Ngô Giai Nhân nhận lấy chiếc khăn tay của Thẩm Đường, sụt xịt một lúc rồi xì mũi vào đó.
Nghe thấy âm thanh này, sắc mặt của Thẩm Đường càng chê hơn.
Nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp này của Ngô Giai Nhân, Thẩm Đường đội một lúc, đến khi Ngô Giai Nhân không còn khóc nữa thì Thẩm Đường mới nói tiếp.
“Đã bắt được người đánh người chưa? Sao ở bên bệnh viện lại bắt cậu trả tiền hả, còn người nhà của người đang nằm viện đâu, đã đến bệnh viện chưa?”
“Vẫn chưa, bạn học của tôi là người ngoại thành, người nhà đang trên đường chạy tới, có lẽ hôm nay sẽ tới nơi, nhưng nhà người ta cũng khá nghèo, có lẽ cũng không trả nổi tiền nằm viện đâu, còn mấy người đánh người thì vẫn chưa bắt được, không biết đã trốn đi nơi nào rồi, cảnh sát vẫn còn đang tìm người.” Ngô Giai Nhân nói.
DTV
“Được rồi, dừng lại, không được khóc nữa.” Thẩm Đường nhìn mắt của Ngô Giai Nhân lại bắt đầu đỏ lên, cô vội vàng trách móc thêm một câu.
Sau đó Thẩm Đường dẫn Ngô Giai Nhân tới nhà ăn.
Đến nhà ăn, Thẩm Đường bất đắc dĩ nhìn Ngô Giai Nhân ăn ba chén cơm liên tục, quả thực là sợ đến ngây người.
“Ngô Giai Nhân, đã mấy ngày cậu không ăn cơm rồi?”
Ngô Giai Nhân giơ tay lên rồi xòe hai ngón tay ra, cô ta nói: “Hai ngày rồi tôi chưa được ăn cơm no, hai ngày nay buổi sáng tôi chỉ ăn một cái bánh bao, buổi trưa và buổi tối đóng bụng chỉ có thể uống nước cầm hơi.
Nghe thấy Ngô Giai Nhân nói vậy, Thẩm Đường lập tức bật cười, cô không vui nói: “Ngô Giai Nhân, cậu thật đúng là có tiền đồ mà!”
Sau khi ra khỏi nhà ăn, Thẩm Đường lập tức nhờ bạn học giúp đỡ xin nghỉ buổi chiều với giáo sư Khương một tiếng, sau đó lập tức đi cùng Ngô Giai Nhân tới bệnh viện.
Theo lời của Ngô Giai Nhân, bên bệnh viện vẫn còn đang chờ nộp tiền.
Đến bệnh viện, Thẩm Đường lấy tiền ra đóng, sau đó cô đi lên tầng với Ngô Giai Nhân để thăm bạn học bị đánh đến nhập viện của cô ta.
Thẩm Đường và Ngô Giai Nhân đi tới trước cửa phòng bệnh, còn chưa kịp đi vào thì đã nghe được tiếng động ở bên trong.
“Con trai à, con nói xem con thể hiện cái gì vậy, con có bị ngu không hả? Lúc đánh nhau con không biết trốn đi một chỗ, con lao vào làm cái gì thế, con nhìn cái chân này của con đi, đã bao lâu không lên lớp rồi, còn nữa, vừa nãy mẹ đã hỏi rồi, con nằm viện thì cần phải nộp tiền. Điều kiện trong nhà chúng ta thì con cũng đã biết rồi, vì để con có thể học đại học, trong nhà cũng coi như là đập nồi bán sắt rồi phải không?
“Con trai, mẹ nói cho con biết, tiền nằm viện này con nhất định phải bảo bạn học kia của con nộp, không có thì bảo bạn học của con về nhà đòi, còn phải bổ sung dinh dưỡng cho con, phí tổn thất tinh thần gì đó...”