Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 196

Cập nhật lúc: 2024-12-28 07:02:22
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Hồng Quân nhìn thấy Thẩm Đường, ấn tượng đầu tiên của ông cụ là không tệ lắm, vừa xinh đẹp vừa trắng trẻo, khi vào đây cũng rất thoải mái, mang lại cho người khác một cảm giác rất dễ chịu.

“Thẩm Đường, cháu là người ở đâu? Trông cháu không lớn lắm, đang công tác ở đâu vậy?” Ông cụ ôn tồn hỏi.

Nhưng nhìn vào tướng mạo của ông cụ, lại kết hợp với cái khí chất đó, nhìn thế nào cũng cảm thấy rất hung dữ, chính là kiểu có thể dọa con nít òa khóc.

Nhưng Thẩm Đường đã không còn là trẻ con nữa rồi nên đương nhiên sẽ không sợ ông cụ, cô cười nhẹ đáp lời: “Ông nội Cố, nhà của cháu ở thôn Thượng Khê, ở phía nam tỉnh H, là một thôn nhỏ trong thị trấn XX ạ, cháu vẫn còn đi học.”

Cố Hồng Quân thấy Thẩm Đường nói chuyện vẫn rất thoải mái, không có chút né tránh nào, có thể thấy được tính cách của cô rất tốt, khi biết cô bé vẫn còn đi học, Cố Hồng Quân hơi nhíu mày, nhưng ý cười trong mắt lại nhiều thêm vài phần, sau đó ông cụ hỏi: “Học đại học à? Cháu học trường nào?”

“Cháu học ở đại học Bắc Kinh, năm nhất ạ.” Thẩm Đường trả lời.

Cố Hồng Quân nghe thấy đại học Bắc Kinh thì lập tức nghĩ tới Khương Bính Thăng.

Lúc này, Khương Linh Chi cũng lập tức nói: “Cha, Đường Đường là học sinh của cha con, ngành Toán học của đại học Bắc Kinh, lần trước con về đã từng gặp Đường Đường rồi.”

“À, còn có chuyện này à.” Cố Hồng Quân thản nhiên nói một câu.

Nhân khẩu trong nhà họ Cố rất đơn giản, Thẩm Đường rất có cảm tình với nhà họ Cố, sau khi ăn cơm trưa ở nhà xong, bởi vì buổi chiều Thẩm Đường có tiết học nên ăn xong, Cố Thịnh lập tức lái xe chở Thẩm Đường tới đại học Bắc Kinh.

Cố Thịnh và Thẩm Đường đã đi, Cố Quân Thượng và Khương Linh Chi cũng không ở lại lâu.

Cố Hồng Quân đợi mọi người rời đi hết, lúc này ông cụ mới đứng dậy đi tới điện thoại bàn ở bên cạnh, cầm ống nghe lên rồi bấm một dãy số nào đó.

Điện thoại vang lên hai tiếng thì lập tức được tiếp máy.

“Alo, ông Cố, sau hôm nay lại có thời gian gọi điện cho tôi vậy? Hiếm thấy nha.”

“Ông cụ Khương, ông rất không tử tế đó, có phải ông đã sớm biết Cố Thịnh và học sinh của ông là đối tượng của nhau rồi không, sao ông lại không nói cho tôi hả! Ông không cảm thấy mình rất quá đáng sao?”

“Ôi trời, không phải là do tôi bận rộn thôi sao, ha ha, ông Cố, học sinh này của tôi thế nào? Không tệ đúng chứ? Tôi nói cho ông biết, cô học sinh này của tôi rất giỏi đó...”

Sau đó, Khương Bính Thăng lập tức khoe khoang, khoe đủ các loại, dù sao có một học sinh như Thẩm Đường thì mang đi khoe thế nào cũng được.

“Con bé này thật sự tốt như lời ông nói hả?” Cố Hồng Quân hỏi.

“Có tốt hay không ông nhìn là tự biết rồi mà, nhưng mà sao ông lại biết Cố Thịnh và Thẩm Đường là đối tượng của nhau vậy?”

“Cố Thịnh dẫn ngươi về nhà, vừa mới ăn cơm trưa cùng xong.”

“Ôi trời, tôi bảo sao ông lại đột nhiên gọi điện cho tôi, không phải ông đã thấy người rồi à, ánh mắt ông lợi hại như vậy, cô bé có tốt hay không mà ông cũng không nhìn ra à?” Giáo sư Khương trêu ghẹo.

Cố Hồng Quân nhớ tới những chuyện liên quan đến Thẩm Đường mà Khương Bính Thăng vừa nói, ông đột nhiên lẩm bẩm với điện thoại một câu: “Con bé rất tốt, nhưng mà tôi nghĩ thế nào cũng không hiểu được con bé với Cố Thịnh, một bắp cải trắng tốt như vậy sao lại để con heo Cố Thịnh ăn mất vậy?”

“Đúng, thế, tôi cũng thấy vậy.” Giáo sư Khương phụ họa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-196.html.]

Ở một bên khác.

Cố Thịnh vẫn không biết trong lòng hai ông cụ, anh đã có vị trí ngang bằng với heo rồi.

Cố Thịnh = Heo.

Thẩm Đường = Cải trắng.

Heo ăn cải trắng, không sai ở đâu hết, không có vấn đề gì cả.

Ngày hôm sau, Thẩm Đường tiễn Cố Thịnh đến nhà ga, cô lại trở về cuộc sống bình lặng của mình.

Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt, một học kỳ sắp trôi qua.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, buổi sáng ra ngoài, Thẩm Đường gần như đã biến mình thành một quả bóng, thời tiết ở miền Bắc quá lạnh, Thẩm Đường thật sự không chịu nổi.

Tan học, Thẩm Đường đang thu dọn đồ đạc thì đột nhiên có một bạn học đi vào nói với Thẩm Đường rằng người ở dưới tầng tìm cô.

Thẩm Đường nghe thấy có người tìm mình thì cũng cảm thấy tò mò, sau khi nhanh chóng thu dọn đồ đạc, Thẩm Đường lập tức đi ra ngoài.

Bước ra khỏi tòa nhà giảng dạy, Thẩm Đường rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Ngô Giai Nhân, dù sao từ khi hai người tới Bắc Kinh cùn nhau, đã gần một học kỳ rồi, nhưng đây là lần đầu tiên Ngô Giai Nhân đến tìm cô.

Thẩm Đường không ngốc, cô đương nhiên có thể cảm nhận được Ngô Giai Nhân không thích mình, bình thường hai người cùng không tiếp xúc nhiều với nhau, vì vậy bây giờ nhìn thấy Ngô Giai Nhân, Thẩm Đường cảm thấy vô cùng kỳ lạ.

Ngô Giai Nhân nhìn thấy Thẩm Đường, cô ta ngập ngừng muốn nói lại thôi, khi thấy Thẩm Đường đi đến chỗ mình, Ngô Giai Nhân lập tức cảm thấy xấu hổ hơn, cô ta mấp máy môi, đến khi Thẩm Đường đã đến gần mình rồi mà cô ta vẫn còn hơi do dự.

Nhìn Ngô Giai Nhân ấp a ấp úng, Thẩm Đường đánh giá đối phương từ trên xuống dưới một chút, sau đó chủ động hỏi: “Cậu tìm tôi có việc đúng không?”

“Ừm.” Ngô Giai Nhân gật nhẹ đầu, cô ta xoắn xuýt cắn môi trong chốc lát, sau đó tiếp tục nói: “Thẩm Đường, tôi không có người quen ở Bắc Kinh, tôi không còn cách nào khác nên mới tới tìm cậu.”

“Cậu tìm tôi có chuyện gì, cứ nói đi.” Còn có thể giúp được không thì còn tùy thuộc vào tình huống.

“Tôi muốn vay tiền.” Ngô Giai Nhân quẫn bác nhìn Thẩm Đường.

Bây giờ Ngô Giai Nhân cảm thấy mình rất muốn tìm một cái lỗ để chui vào, từ nhỏ cô ta đã không thích Thẩm Đường bởi Thẩm Đường xinh đẹp hơn cô ta, biết dỗ dành người khác hơn cô ta, từ nhỏ người trong nhà đã thích Thẩm Đường, luôn thích Thẩm Đường nhiều hơn một chút.

DTV

Ngô Giai Nhân vẫn luôn âm thầm tranh đoạt với Thẩm Đường rất nhiều năm, nhưng lần này cô ta thật sự không còn cách nào khác, nếu có cách thì cô ta cũng sẽ không đến đây cầu xin Thẩm Đường.

Thẩm Đường nghe Ngô Giai Nhân muốn vay tiền, cô nhìn chằm chằm Ngô Giai Nhân vài giây đồng hồ, sau đó hỏi: “Cậu muốn vay bao nhiêu?”

“Năm trăm.” Ngô Giai Nhân gấp rút nói ra một con số, hình như cô ta biết con số mình nói rất lớn, vì vậy Ngô Giai Nhân tiếp tục nói: “Thẩm Đường, cậu yêu tâm, khi tôi có tiền thì tôi sẽ lập tức trả lại cho cậu.”

Năm trăm đồng là sinh hoạt phí một năm của Ngô Giai Nhân, nhưng cô ta không dám nói cho người nhà chuyện đó, cô ta cũng không muốn khiến người nhà phải lo lắng.

“Chuyện vay tiền lát nữa hẵng nói, tôi muốn hỏi cậu vay tiền là để làm gì? Tôi nhớ định kỳ cậu sẽ cho cậu phí sinh hoạt mà, vì vậy trước khi cậu muốn vay tiền thì cậu phải nói cho tôi biết vì sao cậu lại cần nhiều tiền như vậy.”

Loading...