“Ông nói thử xem, thằng ranh con này có người yêu mà việc đầu tiên nó làm không phải là dẫn người về nhà ra mắt với người trong nhà, mà lại mang người đi ăn cơm cùng đám bạn kia, quả thực quá đáng mà!” Thư Nhiên nói.
“Đúng vậy, thằng ranh con này đúng là rất thích ăn đòn, trước đó bảo nó đăng ký đến trường học của tôi, chính nó tự đi thi vào trường quân đội thì cũng thôi đi, bây giờ tôi mãi mới tìm được một mầm non tốt, nó vậy mà lại đi yêu đường với người ta, đây không phải là ảnh hưởng đến việc học tập của Đường Đường sao?” Giáo sư Khương tiếp lời.
“Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là vừa rồi nó còn không bảo dẫn người về nhà ăn một bữa cơm chính thức. Không hiểu chuyện gì cả!”
“Cái của bà cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là trước đó thằng ranh con này còn bảo với tôi để ý đừng để Thẩm Đường có người yêu, nói cái gì mà có người yêu thì sẽ ảnh hưởng đến việc học tập, uổng công tôi còn cảm thấy rốt đúng, cuối cùng chính nó lại là người lừa Thẩm Đường đi.”
“Phụt, từ nhỏ Tiểu Thịnh đã là một đứa trẻ láu cá, đây cũng không phải là ngày đầu tiên ông biết, tôi nói này, lúc đấy thằng bé nói vậy mà ông cũng không nghĩ gì sao?”
“Tôi còn nghĩ gì được chứ? Không phải thằng nhóc thối kia bảo chỉ coi người ta là em gái sao, làm sao tôi biết được thằng nhóc thối này lại dối trá như vậy được?” Giáo sư Khương vừa nhắc đến chuyện này thì lập tức cảm thấy tức giận.
————
Buổi chiều, Thẩm Đường đi từ trên lớp xuống, đang chuẩn bị về nhà thì đã thấy có người nào đó đứng dưới gốc cây ở khu giảng dạy.
Thẩm Đường nở nụ cười tươi, cô nhấc chân đi đến chỗ của người đàn ông kia.
Các bạn học chung quanh đã chú ý tới người đàn ông ở dưới gốc cây từ lâu rồi, vừa nhìn đã biết đây không phải là sinh viên trường bọn họ, người ta còn đang mặc quân trang đó, hơn nữa người đàn ông này lại còn rất đẹp trai nữa.
Đến khi mọi người nhìn thấy Thẩm Đường đi đến chỗ anh trai mặc quân trang kia thì càng chú ý tới hai người hơn.
Anh trai mặc quân trang này và Thẩm Đường, chuyện gì đang xảy ra vậy?
DTV
Nhìn có vẻ hai người họ rất giống người yêu của nhau.
Không phải nói đối tượng của Thẩm Đường là một ông già ở ngoài trường sau, không phải, anh trai quân trang này làm sao được gọi là “ông già” được chứ? Phải gọi là một cao phú soái có được không hả, người đàn ông đẹp trai như vậy, chẳng trách Thẩm Đường lại để ý tới.
Hai người đứng cùng một nơi giống như Kim Đồng Ngọc Nữ vậy, cả hai đều là trai xinh gái đẹp, quả nhiên người xinh đẹp thì sẽ có người yêu đẹp trai mà.
Hai người này, quá xứng đôi rồi, có hợp nhau phải không?
Nhìn hai người đứng dưới bóng cây nói chuyện, trong đó có học sinh cùng khoa với Thẩm Đường không nhịn được mà hỏi.
“Thẩm Đường, đây là đối tượng của cậu hả?”
Thẩm Đường nghe bạn học kia hỏi vậy thì cười tủm tỉm trả lời một cây: “Đúng vậy đó, đây là bạn trai của tôi.” Vì vậy có một vài người miệng thối thích nói sau lưng kia có thể ngậm miệng vào được rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-178.html.]
Sau đó, phần lớn người trong đại học Bắc Kinh đều biết bạn trai của Thẩm Đường, bởi vì Thẩm Đường người ta còn dẫn bạn trai đi vòng quanh sân trường đại học bắc kinh một vòng, tham quan các nơi nữa kìa.
Lúc đầu Cố Thịnh chuẩn bị chờ Thẩm Đường tan học thì buổi tối sẽ cùng đi ăn cơm, kết quả Thẩm Đường lại không rảnh, sau khi cô dẫn Cố Thịnh đi dạo một vòng quanh trường thì lại phải đi học tiếp, khi lớp học này vừa kết thúc, cô còn có một bài luận văn cần phải chuẩn bị.
Vì vậy, cuối cùng Cố Thịnh chỉ có thể ở cùng Thẩm Đường khoảng một tiếng, sau đó anh đã bị Thẩm Đường dỗ dành rời đi trước.
Về chuyện thẳng thắn nói mối quan hệ giữa hai người cho giáo sư Khương và Thư Nhiên, Cố Thịnh cũng đã nói cho Thẩm Đường biết, nhưng Thẩm Đường không có bất cứ phản ứng gì quá lớn.
Dưới cái nhìn của Thẩm Đường, hai người đã là người yêu của nhau rồi, cũng không phải là có ý định chơi đùa dưới danh nghĩa tình cảm cả, vì vậy việc này muốn nói thì cứ nói đi, dù sao cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Ông cụ Mao cũng đã nói rồi, tất cả mọi mối quan hệ yêu đương không lấy kết hôn làm mục đích thì đều là đùa nghịch lưu manh.
Vì vậy, Thẩm Đường đang nghĩ nếu hôm nào Cố Thịnh rảnh rỗi thì cô chuẩn bị dẫn anh về ra mắt người trong nhà, lần trước mẹ cô còn đang lo lắng việc người yêu của cô đó.
Tiết tự học buổi tối, trong phòng học, Thẩm Đông Tuyết đang vô cùng không vui.
Chuyện buổi chiều, Thẩm Đông Tuyết đã nghe nói rồi, khoảng thời gian trước, những lời đổn nhảm nhí về Thẩm Đường, thật ra nó đã khiến trong lòng Thẩm Đông Tuyết có một loại cảm giác thoải mái vô cùng khó hiểu.
Không biết vì sao, Thẩm Đông Tuyết vô cùng không thích người như Thẩm Đường, Thẩm Đông Tuyết không thích Thẩm Đường, vô cùng không thích, từ tận đáy lòng đã cảm thấy chán ghét.
Cái gì mà hoa khôi học giỏi chứ, không phải chỉ có gương mặt xinh đẹp hơn một chút thôi sao, có gì mà phải đắc ý chứ, thậm chí Thẩm Đông Tuyết cảm thất thực chất, từ trong con người Thẩm Đường toát ra một vẻ nghèo túng vô cùng rõ ràng.
Lại còn cùng là họ Thẩm với cô ta nữa chứ, thật sự vô lý mà.
Cho dù trong lòng có khó chịu, nhưng Thẩm Đông Tuyết tự nhận cô ta và Thẩm Đường là người của hai thế giới khác nhau, dưới cái nhìn của cô ta, sau này cô ta và Thẩm Đường cũng không thể có bất cứ cái gì để gặp nhau.
Buổi tối, tiết tự học buổi tốt kết thúc, các bạn học lần lượt rời khỏi trường học.
Thẩm Đông Tuyết và bạn đi đến cổng trường học thì cũng tách nhau ra, cô ta nhìn thoáng qua một vòng, sau đó dừng lại ở chiếc xe cách đó không xa, cô ta nở nụ cười rồi cất bước chạy chậm qua đó.
Nhưng khi vừa đến chỗ chiếc xe, Thẩm Đông Tuyết mới phát hiện ở trong xe không có bóng dáng của người nào đó mà chỉ có ông Lý ngồi ghế lái ở đằng trước.
Ông Lý nhìn thấy Thẩm Đông Tuyết thì lập tức cười chào hỏi: “Cô Thẩm Đông Tuyết, lên xe đi, tôi đưa cô về nhà.”
“Ông Lý, anh tôi đâu, tại sao anh ấy lại không đến đón tôi?” Thẩm Đông Tuyết thất vọng nói.
“Hôm nay tổng giám đốc Thẩm có một vài chuyện chưa làm xong nên đã cố ý bảo tôi lái xe tới đón cô về nhà.” Ông Lý đáp lại.
“Có chuyện gì bận đến mức đó sao, đến em gái là tôi cũng không có thời gian quan tâm, đã một tháng tôi không được gặp anh ấy rồi đó.” Thẩm Đông Tuyết oán trách một câu, nhưng cô ta vẫn giơ tay mở cửa xe ra rồi ngồi vào đó.