Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 174
Cập nhật lúc: 2024-12-27 17:36:06
Lượt xem: 164
Sau đó Cố Thịnh giới thiệu Thẩm Đường cho mọi người, anh còn cố ý giới thiệu từng người chơi cùng từ nhỏ đến lớn với mình cho Thẩm Đường biết.
Mọi người đã tới đông đủ, bắt đầu gọi món, Cố Thịnh cũng được xem như là khách quen ở nơi này, không cần nhìn thực đơn đã có thể gọi vài món mà Thẩm Đường yêu thích.
Sau khi đồ ăn được bưng lên, đám đàn ông đương nhiên sẽ phải uống rượu, hôm nay Thẩm Đường và Cố Thịnh là hai nhân vật chính, Cố Thịnh che chở Thẩm Đường nên chuyện uống rượu chính là trách nhiệm của một mình anh.
Sau khi uống được một lúc, Cố Thịnh không nhịn được nữa, anh nhỏ giọng nói với Thẩm Đường một câu rồi đi ra ngoài vào nhà vệ sinh.
Những người khác thấy Cố Thịnh không uống được nữa thì đều cười nhạo, lại thấy Thẩm Đường không còn ai ở bên cạnh, đám người xấu này bắt đầu tố cáo hành vi đen tối của Cố Thịnh.
Cái gì mà Cố Thịnh dọa các nữ binh ở trong đoàn văn công khóc, hay là Cố Thịnh lừa gạt ai như thế nào.
Đột nhiên, có một người nhắc tới chuyện của một năm trước.
“Ha ha, Thẩm Đường, chắc em không biết đâu, một năm trước Cố Thịnh từng làm một chuyện cực kỳ buồn cười đáy, lúc đó bọn anh đều nhìn thấy hết, một tên đàn ông cao gần một mét chín như Cố Thịnh vậy mà lại để một cô bé đạp xe đạp chở cậu ta, ha ha ha, càng buồn cười hơn là lúc đó đôi chân dài của Cố Thịnh giẫm trên đất bước đi. Hình ảnh kia thật sự quá tuyệt vời, bây giờ nhớ lại mà anh vẫn không thể nhịn được, ha ha ha.”
“Khụ khụ khụ... khụ khụ...” Thẩm Đường nghe thấy vậy, cô bỗng nhiên bị sặc một cái, ho đến mực đỏ bừng mặt.
Bởi vì Thẩm Đường đã nhớ lại, chuyện mà người này nói có vẻ rất quen, người chở Cố Thịnh một năm trước hình như chính là cô thì phải?
Đám người nhìn thấy Cố Thịnh bị sặc, một người ngồi ở bên cạnh Thẩm Đường vội vàng đến mức luống cuống tay chân cầm một cốc nước đưa tới trước mặt Thẩm Đường.
Mà Thẩm Đường đang cúi đầu cũng không ngẩng đầu lên, cô đưa tay nhận lấy cốc nước rồi uống thẳng vào miệng.
Một cảm giác cay nồng ở trong miệng truyền tới, Thẩm Đường càng ho dữ dội hơn.
Bởi vì, thứ người kia đưa cho Thẩm Đường chính là một chén rượu đang uống dở được Cố Thịnh đặt ở trên bàn, vừa rồi anh ta không nhìn rõ nên đã cầm đưa cho cô.
“Mau mau mau, Thẩm Đường, em uống nước ngọt đi.” Tô Chấn Hưng vội vàng hô lên một tiếng.
Thẩm Đường cầm lấy cốc nước ngọt của mình uống liên tiếp vài ngụm thì mới có thể át được vị rượu cay nồng ở trong miệng.
MỘt phút sau, Thẩm Đường dần dần tỉnh táo lại, lúc này Cố Thịnh cũng trở lại phòng riêng.
Sau khi biết vừa rồi Thẩm Đường lỡ uống rượu, Cố Thịnh vội vàng quan tâm hỏi: “Em không sao chứ?”
“Không sao ạ.” Thẩm Đường đáp lại một câu, cô vẫn đang ăn từng miếng thức ăn mà Cố Thịnh gắp cho mình.
Cố Thịnh nhìn Thẩm Đường, khi thấy gương mặt Thẩm Đường chỉ hơi đỏ lên, nhưng nhìn trông không giống vẻ say rượu lắm thì mới yên lòng.
Nửa tiếng sau, đám người chuẩn bị giải tán, bây giờ bỗng nhiên lòi ra một vấn đề bảo Cố Thịnh phải làm chủ, lúc đầu đã bàn là Thiệu Đông mời khách, nhưng ai bảo Cố Thịnh lại có bạn gái làm gì? Muốn đường tình được suôn sẻ thì đường tiền tài phải bỏ một chút đỉnh.
DTV
Một đám người đồng loạt đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài, Cố Thịnh cũng đứng lên, sau đó anh đột nhiên phát hiện Thẩm Đường ngồi bên cạnh vẫn thẳng lưng ngồi tại vị trí không có chút động tĩnh nào, một chút động tác định đứng dậy cũng không có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-174.html.]
Cố Thịnh nghi ngờ, anh hơi cúi đầu, xích lại gần bên tai Thẩm Đường rồi dịu dàng nói: “Đường Đường, chúng ta phải đi rồi?”
Thẩm Đường vẫn không có động tĩnh gì, cô ngồi yên không nhúc nhích.
Cố Thịnh ngồi xổm xuống, anh giơ tay nâng cái đầu nhỏ đang cúi thấp của Thẩm Đường lên, khi nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Thẩm Đường, anh lập tức hiểu rõ vì sao cô lại không nhúc nhích.
Hình như cô... say rồi.
“Đường Đường, chúng ta phải đi rồi, đợi một lúc nữa anh đưa em về nhà.” Trong mắt Cố Thịnh lóe lên ý cười, anh cảm thấy khá mới lạ với Thẩm Đường đang ngơ ngác này.
Thẩm Đường mơ màng hình như nghe thấy giọng nói của Cố Thịnh, cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm anh.
“Cố Thịnh?” Thẩm Đường mở miệng, đôi môi đỏ mọng nói ra hai chữ.
Cố Thịnh gật đầu đáp lại: “Đúng vậy, là anh.”
Đám người ở bên cạnh vốn đang nô đùa chuẩn bị đi ra ngoài, bây giờ nhìn thấy Cố Thịnh dịu dàng dỗ dành người ta như vậy, bọn họ hai mặt nhìn sau, sau đó tất cả ngầm hiểu mà lập tức dừng lại rồi nhìn chằm chằm Cố Thịnh và Thẩm Đường.
Đúng vậy, bọn họ muốn hóng chuyện mà thôi.
Thẩm Đường đang say không cảm nhận được ánh mắt của những người khác, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Thẩm Đường duỗi cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn của mình về phía Cố Thịnh, sau đó nở nụ cười làm lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào, giọng nói mềm mại khiến xương cố của người khác như bị tê dại: “Ồ, không dậy được, em cần anh ôm mới dậy được.”
Cố Thịnh nhìn dáng vẻ làm nhũng của Thẩm Đường, yết hầu lập tức trượt lên trượt xuống hai lần.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Cố Thịnh bế Thẩm Đường lên, đồng thời còn ấn gương mặt của cô gái vùi vào trong n.g.ự.c mình, anh không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của bạn gái nhà mình.
Mãi cho đến khi Cố Thịnh bế người ra ngoài, lúc này mọi người mới phản ứng lại được.
“Mẹ nó, đời trước Cố Thịnh phải làm nhiều chuyện tốt lắm thì đời này mới có thể có một em bạn gái như thế phải không?”
Tiếng lòng của mọi người đều giống nhau, rốt cuộc Cố Thịnh giẫm phải vận may cứt chó gì thì mới có thể lừa được một người bạn gái như vậy, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, ngoan ngoãn nghe lời rồi mà mẹ nó còn thích làm nũng.
Chậc chậc chậc, giọng nói quyến rũ vừa rồi, làm gì có người đàn ông nào có thể chịu nổi chứ?
Ôi trời đúng là may mắn thật, Cố Thịnh thật sự rất tốt số đó.
Bọn họ cũng muốn có một người yêu như vậy, trời ơi, hình như trong nhà Thẩm Đường không có chị gái em gái nào, thật sự quá đáng tiếc mà.
Đến khi mọi người đều đã đi ra, sau đó bọn họ lại phát hiện, tên chó c.h.ế.t Cố Thịnh này vậy mà lại thanh toàn hết rồi đi thẳng về luôn, mẹ nó đây còn là người không vậy?
Đã nói anh em như thể tay chân, còn phụ nữ chỉ là quần áo thôi mà? Tên chó c.h.ế.t Cố Thịnh này lại c.h.ặ.t t.a.y chân đi để bỏ chạy.
Ở một bên khác, Cố Thịnh ôm cô gái vào trong lòng, cả người mềm mại của cô gái dựa hoàn toàn vào trong n.g.ự.c anh, hơi thở của anh tràn ngập mùi hương trên người cô gái.
Loại cảm giác này thật sự khiến anh... vừa đau khổ cũng vừa vui vẻ.