“Ôi trời, Đông Tuyết cậu nói như vậy thì Thẩm Đường thật sự là người ở nông thôn à? Ha ha, bây giờ ở nông thôn không phải làm việc nặng à? Nhìn làn da vừa trắng vừa mềm kia kìa, ghen tị thật đó.”
“Ghen tị cái gì, con gái xinh đẹp học tập tốt thì làm được cái gì, còn không phải... người đàn ông vừa rồi, cậu có nhìn thấy không?” Thẩm Đông Tuyết ám chỉ một câu, sau đó kiêu ngạo nói: “Được rồi, chúng ta mau đi thôi, phim sắp chiếu rồi.”
Trong phòng chiếu phim, Thẩm Đường hoàn toàn không biết mình đang bị người khác nói xấu, cô đang vui mừng phấn khởi ngồi tại chỗ ăn bắp rang, uống nước ngọt.
Bắp rang được Cố Thịnh cầm trong tay, khi Thẩm Đường muốn ăn thì Cố Thịnh lập tức đút bắp rang cho Thẩm Đường, đồng thời, vẻ mặt còn vô cùng cưng chiều, quả thực khiến mấy cặp người yêu xung quanh ăn cơm chó ngập mồm.
Đều là người yêu nhu nhau, tại sao lại có sự khác biệt lớn như vậy chứ?
Nhìn xem bạn trai của người ta đi kìa, vẻ mặt cưng chiều, phục vụ chu đáo.
Sao đó lại quay đầu nhìn bạn trai nhà mình, chẳng khác gì một tên đầu gỗ cả, đến một ánh mắt cũng không thể hiển ra, quan trọng nhất là còn không đẹp trai bằng bạn trai nhà người ta nữa.
“Anh xem anh đi, nhìn bạn trai nhà người ta đi kìa.” Giọng điệu ghét bỏ đừng quá rõ ràng như vậy chứ.
“Ha ha ha, anh cảm thấy mình cũng rất tốt.” Nam đồng chí đáp lại một câu, sau đó anh ta lén nhìn sang cặp đôi đang thể hiện bên cạnh, rồi lại nhìn gương mặt xinh đẹp của nhà gái trong chốc lát.
Trong lòng âm thầm cảm thán: Trời ơi, đúng là không bằng nhà người ta thật.
Bạn gái nhà mình không xinh đẹp bằng bạn gái nhà người ta, nhìn bạn gái nhà người ta đi kìa, vừa nhìn đã thấy ngoan ngoãn nghe lời, mềm mại đáng yêu, ấm áp dịu dàng, mà còn trông rất xinh đẹp nữa.
Sau vài phút, màn hình lớn đen lại, theo tiếng nhạc bắt đầu, hình ảnh dần dần hiện lên.
Cố Thịnh chọn một bộ phim lấy chủ đề thanh niên trí thức về nông thôn, những cảnh trong phim dần chuyển từ vùng nông thôn bình dị đến thành phố lớn sầm uất.
Câu chuyện xoay quanh việc nam nữ chính ở nông thôn quen biết và yêu nhau, vốn cho rằng đó là một câu chuyện ngọt ngào, kết quả kịch bản thay đổi, nam chính đột ngột trở lại thành phố, sau khi trở về, anh ta đợi nữ chính một năm, cuối cùng dưới áp lực của cha mẹ, anh ta từ bỏ tình yêu thuở thiếu niên và kết hôn với một cô gái do mẹ mình giới thiệu. Ba năm sau, nữ chính đến thành phố tìm nam chính là anh ta đã có cả con rồi.
Khi đến cảnh này, xung quanh thỉnh thoảng vang lên tiếng khóc nức nở của vài cô gái.
Phần kết phim cũng không trọn vẹn, nữ chính cả đời không lấy chồng, còn nam chính lại sống hết đời với vợ và con cái.
Phim kết thúc, tiếng khóc của các cô gái lớn hơn, mọi người dần rời khỏi rạp.
Thẩm Đường lại không đa sầu đa cảm như vậy, sau khi thấy Cố Thịnh đứng dậy thì cô cũng đi theo.
“Tại sao em không khóc?” Cố Thịnh nhìn Thẩm Đường, anh tò mò hỏi một câu.
Các cô gái khác đều khóc, chỉ có mỗi Thẩm Đường là không sao cả, thật ra Cố Thịnh không có ý gì khác, chỉ là khi thấy bạn trai nhà khác ôm bạn gái dỗ dành... anh nóng mắt.
Anh cũng muốn ôm bạn gái dỗ dành có được không hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-170.html.]
Thẩm Đường nghe thấy Cố Thịnh hỏi vậy, cô ngơ ngác ngẩng đầu nhìn rồi hỏi ngược lại một câu: “Tại sao em phải khóc?”
“Em không cảm thấy nữ chính trong phim rất đáng thương sao?” Sau đó anh có thể ôm bạn gái dỗ dành rồi.
“À, không cảm thấy gì cả, tình yêu là một thứ đồ chơi rất xa xỉ, ăn no rồi mới có thể chơi được, trong phim ăn lương khô mà vẫn còn muốn yêu đương, em cảm thấy ăn no bụng quan trọng hơn. Hơn nữa, em cảm thấy nữ chính có hơi... ừm, phải nói thế nào đây, nếu em là nữ chính, em bị nam chính đối xử như vậy thì em chắc chắn sẽ tìm một người đàn ông khác tốt hơn, độc thân cả đời không gả để chờ nam chính là cái gì chứ? Không thể tồn tại, em cũng không phải là người mất đi nửa kia là không thể sống được.”
DTV
Những luận điểm này của Thẩm Đường thật sự khiến những nữ sinh đang khóc nức nở còn chưa kịp đi ra ngoài ngẩn người.
Nên nói như thế nào đây, lời này hình như chẳng có gì là sai cả.
Trên thế giới cũng không phải là ai bị bỏ rơi sẽ lập tức muốn c.h.ế.t phải không?
Thẩm Đường suy nghĩ một lúc rồi tiếp tục bổ sung một câu: “Hơn nữa, nam chính cũng đã cưới người khác rồi, nếu em vẫn tiếp tục chờ anh ta, vậy chẳng phải em là kẻ ngốc rồi đúng không?”
Loại chuyện này Thẩm Đường cảm thấy trong một nghìn người thì sẽ có một nghìn người thấy, nhưng theo Thẩm Đường thì đúng như lời cô nói, tình yêu cũng không phải là một người có thể sống thiếu một người.
Người khác có thể có cách nhìn của người khác, nhưng cách nhìn của Thẩm Đường sẽ không thay đổi, dù sao trong quan điểm của cô, chuyện này chính là như vậy.
Cố Thịnh nghe Thẩm Đường nói, anh chỉ im lặng trong chốc lát, sau đó bắt gắp đôi mắt trong veo của cô, anh không nhịn được mà giơ tay véo má cô, cảm giác mềm mại giữa những ngón tay khiến Cố Thịnh không nỡ buông ra, vuốt nhẹ một chút cũng không nỡ thu tay lại.
“Được rồi, chúng ta đi ra ngoài thôi.” Cố Thịnh thu tay lại, anh trầm giọng nói.
“Vâng.” Thẩm Đường gật đầu, đôi mắt cong cong làm lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào,.
cô đưa tay, lén lút nắm lấy bàn tay ấm áp của người đàn ông.
Cố Thịnh nhận ra lòng bàn tay có thêm một sự mềm mại, động tác bước đi lập tức dừng lại, qua vài giây, anh cũng không quay lại nhìn Thẩm Đường, nhưng mà lại hơi xiết lòng bàn tay lại.
Trong lòng muốn nắm thật chặt bàn tay mềm mại kia, nhưng Cố Thịnh vẫn khống chế không để mình dùng sức quá nhiều, anh sợ làm cô bị thương.
Khi hai người nắm tay cùng nhau ra khỏi rạp chiếu phim, trên mặt đều mang theo nụ cười, bầu không khí xung quanh cũng tràn ngập bong bóng màu hồng.
Sau khi rời khỏi rạp chiếu phim, Cố Thịnh lưu luyến không rời thả lòng bàn tay của Thẩm Đường ra, anh dẫn Thẩm Đường đi lòng vòng xung quanh để tìm một quán cơm.
Đến bảy giờ tối, Cố Thịnh đưa Thẩm Đường về nhà.
Đứng trước cửa nhà, Thẩm Đường cụp mắt nhìn bàn tay đang được người đàn ông nắm chặt, cô nở nụ cười nhẹ nhàng.
Nhưng trong lòng cô lại đang âm thầm phàn nàn, người đàn ông Cố Thịnh này là người trong ngoài bất nhất, đến nơi nhiều người thì sẽ thả tay cô ra, nhưng vừa đi đến khu vực ít người thì sẽ lại lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, siết chặt đến mức cô không thể thoát ra.
Giống như bây giờ đang đứng trước cửa nhà thuê, Cố Thịnh vẫn không bằng lòng buông tay.