Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 166
Cập nhật lúc: 2024-12-27 17:35:52
Lượt xem: 200
“Nói hươu nói vượn gì thế.” Thư Nhiên cười một tiếng rồi nói: “Con đừng có nối dây tơ hồng linh tinh, Cố Thịnh chỉ coi Đường Đường là em gái thôi.”
“Coi thành em gái hả, vậy mắt của thằng nhóc tối Cố Thịnh kia không dùng được rồi, xinh đẹp như vậy mà coi con gái nhà người ta thành em gái? Hơn nữa khi còn bé có nhiều cô bé làm loạn muốn làm em gái nó như vậy, nó còn ghét bỏ mà, thật sự là, bây giờ lại muốn có em gái? Làm vợ không phải tốt hơn sao, đúng là ngu ngốc mà.” Khương Linh Chi nhỏ giọng phàn nàn con trai nhà mình hai câu, nhưng mà sau đó bà ấy cũng không đề cập tới chuyện của hai người Thẩm Đường và Cố Thịnh nữa.
Khương Linh Chi sinh Cố Thịnh không được bao lâu thì theo Cố Quân Thượng vào quân khu ở, khi còn bé Cố Thịnh học trường tiểu học quân đội, sau này lớn hơn một chút thì đuổi về ở cùng với ông cụ Cố ở đại viện.
Còn Khương Linh Chi vẫn luôn ở quân khu cùng với Cố Quân Thượng, bây giờ bà ấy mới chỉ hơn bốn mươi tuổi, cũng không vội làm bà nội, vì vậy tạm thời không có suy nghĩ tới việc bảo Cố Thịnh đi tìm người yêu.
Trong phòng bếp, hai mẹ con Thư Nhiên và Khương Linh Chi đang nói chuyện.
Ở bên ngoài, giáo sư Khương đã trở về, ông cụ đang nói chuyện với con rể Cố Quân Thượng.
Hai người Thẩm Đường và Cố Thịnh thì đứng ở bên cạnh, thỉnh thoảng giáo sư Khương hỏi cái gì, Thẩm Đường đều sẽ mỉm cười đáp lấy đôi lời.
Còn Cố Thịnh thì thỉnh thoảng lén lút nhìn Thẩm Đường, anh chỉ sợ Thẩm Đường cảm thấy không được tự nhiên.
Nhưng tất cả hành động của Cố Thịnh đều bị Cố Quân Thượng nhìn thấy, lúc còn trẻ, Cố Quân Thượng từng làm lính trinh sát một thời gian, vì vậy đôi mắt của ông ấy vô cùng lợi hải, chỉ một chút động tác nhỏ này của Cố Thịnh làm sao không thể nhìn thấy chứ?
Trong quân đội, Cố Quân Thịnh còn có một biệt danh đó là “khẩu phật tâm xà”, bình thường ông ấy nói chuyện với người nào cũng cười tủm tỉm, gặp ai cũng cười, nhưng trên thực tế người kia có bao nhiêu suy nghĩ đều không thể chạy thoát khỏi Cố Quân Thượng.
Vì vậy, ánh mắt kia của Cố Thịnh lập tức khiến Cố Quân Thượng quan tâm cô bé Thẩm Đường này thêm vài phần.
Cô bé mà Cố Thịnh thích, vậy nói cách khác, sau này có thể sẽ trở thành người nhà họ Cố của bọn họ, vậy không thể coi thường được.
Vì vậy sau đó, thỉnh thoảng Cố Quân Thượng sẽ lơ đãng vứt chủ đề lên người Thẩm Đường, mà câu trả lời của Thẩm Đường cũng khiến ông ấy rất hài lòng.
Thái độ thoải mái, hơn nữa khi trả lời cũng không phải là tùy tiện nói, một số lời nói thật sự rất có ý tứ, như vậy có thể nói bình thường cô bé này khá am hiểu một số phương diện nào đó, mặc dù không được tính là thành thạo, nhưng cũng đủ để khiến Cố Quân Thượng cảm thấy hiếm khó.
Người trẻ tuổi ngày nay rất nóng nảy, nhưng Thẩm Đường lại vô cùng trầm ổn.
Ít nhất, đây là ấn tượng đầu tiên về Thẩm Đường của Cố Quân Thượng, tốt đến không ngờ.
Vào buổi trưa, tất cả mọi người cùng ăn cơm.
Trên bàn cơm, Thư Nhiên vào giáo sư Khương đều vô cùng chăm sóc Thẩm Đường, Cố Thịnh thì càng khỏi phải nói.
Kết thúc bữa cơm, Thẩm Đường giúp dọn bàn, sau đó lại giúp pha trà, lại ngồi một lát, đến khoảng hai giờ chiều, cô mới cùng giáo sư Khương đi đến đại học Bắc Kinh.
Cố Quân Thượng và Khương Linh Chi ở lại với Thư Nhiên đến gần bốn giờ rồi mới kéo Cố Thịnh trở về đại viện.
DTV
Ngồi trên xe, Cố Quân Thượng và Cố Thịnh ngồi ở ghế sau, còn Khương Linh Chi được xếp ngồi ghế lại phú, cảnh vệ của của Cố Quân Thượng là Tiểu Lý lái xe.
“Là cô bé hả?” Cố Quân Thượng nhìn về phía trước, ông ấy đột nhiên nói.
Cố Thịnh cũng không nhìn cha mình là cố quân thượng, anh chỉ nhìn phong cảnh ven đường qua cửa sổ xe và trầm giọng trả lời một câu: “Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-166.html.]
“Chuyện này của con, cha sẽ không nhúng tay vào.” Cố Quân Thượng lại nói tiếp.
“Không phải bởi vì cha thấy người cũng tốt sao?” Cố Thịnh nở nụ cười yếu ớt, anh hỏi ngược lại một câu.
“À, vậy là con cố ý phải không?”
“Đây không phải là cho cha một mũi tiêm dự phòng sao?” Cố Thịnh thẳng thắn thừa nhận.
Hôm nay để cha mình là Cố Quân Thượng nhìn ra tâm ý của anh đối với Thẩm Đường thật ra là do Cố Thịnh cố ý, bằng không anh ấy có rất nhiều cách để khiến Cố Quân Thượng không thể phát hiện mình thích Thẩm Đường.
Nhưng Cố Thịnh vẫn luôn thích dọn sạch chướng ngại trước, anh cũng không hy vọng sau này sẽ xảy ra chuyện không hay trước mặt Thẩm Đường.
“Thằng nhóc thối, chuyện của mình con, có khi nào cha nhúng tay chưa?” Cố Quân Thượng bị chọc giận mà bật cười, ông ấy không vui vẻ đáp lại.
“Lúc đầu khi con đăng ký trường đại học, cha đừng nói với con là cha chưa từng nghĩ tới việc lén đổi nguyện vọng của con nhé.”
“Cha không phải là không làm.”
“Không phải là không làm, là cha không thành công.”
Cố Quân Thượng nghẹn họng, không nói gì nữa.
Từ sau khi Cố Thịnh mười hai tuổi, Cố Quân Thượng phát hiện mình đã không thể khiến thằng nhóc thối này khuất phục nữa, đúng là ở bên cạnh ông cụ mà, thật sự là trò giỏi hơn thầy.
Khương Linh Chi ngồi đằng trước nghe thấy hai người cha một câu con một câu thì có không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác của bà ấy lại có thể mơ hồ nghe hiểu một chút xíu, nói tóm lại là không hiểu phần lớn câu chuyện.
Khương Linh Chi suy nghĩ một lúc, sau đó cũng không có ý định đoán mà cuộc đối thoại của hai cha con nữa, hai người này không bằng lòng mở miệng nói thì cho dù bà ấy có muốn hỏi cũng không thể.
————
Đã đồng ý với Thẩm Đường là sẽ nghe ngóng chuyện máy tính, hôm sau, Cố Thịnh lập tức tìm người hỏi thăm, đến ngày thứ ba đã có thể cầm đồ tới bên nhà thuê của Thẩm Đường.
Đợi đến khi Thẩm Đường cầm vài cuốn sách từ đại học Bắc Kinh trở về, cô vừa nhìn một cái đã lập tức thấy Cố Thịnh ở dưới tầng.
Khi Thẩm Đường nhìn thấy ở bên cạnh Cố Thịnh được đặt một cái thùng giấy nhỏ thì lập tức đôi mắt của cô lập tức trở nên sáng lấp lánh, cô có thể đoán được Cố Thịnh mang cái gì tới đây.
Đợi hai ba ngày, Thẩm Đường còn đang nghĩ nếu Cố Thịnh không làm được thì cô sẽ tự tìm người hỏi thăm thử, không ngờ hiệu suất làm việc của Cố Thịnh lại nhanh như vậy, hôm nay anh vậy mà lại mang thẳng đồ tới đây.
Thẩm Đường chạy chậm đến chỗ Cố Thịnh.
“Anh Cố, anh mua được đồ rồi ạ?”
“Ừm, hôm nay vừa có là tôi mang tới cho em luôn, tôi mang lên lắp lại cho em.”
“Vâng vâng vâng, thật sự làm phiền anh Cố rồi.” Thẩm Đường tươi cười, lúm đồng tiền ngọt ngào của cô xuất hiện.