Sau khi đôi vợ chồng kia nhận nuôi Thẩm Đường, công việc làm ăn phát triển không ngừng, năm Thẩm Đường mười hai tuổi thì người phụ nữ có thai, năm sau họ sinh ra một cậu con trai.
Luôn nói lòng người dễ thay đổi, khi có đứa con ruột này thì con gái được nhận nuôi là Thẩm Đường đương nhiên sẽ không còn được đối xử tốt nữa nhưng Thẩm Đường lại có cái miệng ngọt, lại ngoan ngoãn nghe lời nên đôi vợ chồng kia đã nuôi dạy Thẩm Đường đến năm mười tám tuổi.
Khi trưởng thành Thẩm Đường phải tự mình lo lắng tất cả mọi chuyện.
Vào năm hai đại học, Thẩm Đường dùng tất cả tài chính có trong tay để góp tiền mở một cửa hàng với bạn học, việc kinh doanh của cười hàng này là buôn bán mỹ phẩm dưỡng da và làm đẹp cho phụ nữ.
Thậm chí Thẩm Đường còn vì công việc làm ăn mà đã đi học một vài kiến thức chuyên môn về làm đẹp.
Cuối cùng sau mọi vất vả, Thẩm Đường đã có nhà có xe nhưng đột nhiên một trận tai nạn giao thông xuất hiện đưa cô đến thế giới này.
Thẩm Đường cả đời trước lẫn đời này đều là một người yêu ớt, đời trước khi học đại học, cô không có vốn liếng nên phải mệt mỏi gần chế, sau này có vốn liếng rồi, Thẩm Đường không bao giờ đối xử tệ với mình.
Sống hai đời thì khoảng thời gian làm việc bán thời gian ở đại học là những ngày tháng cực khổ nhất của Thẩm Đường.
Nhưng, cái hệ thống này... Bây giờ Thẩm Đường cảm thấy có chút hữu dụng.
Không nói đến các vấn đề khác, chỉ trong phương diện phần thưởng đã khiến Thẩm Đường vô cùng hài lòng với hệ thống này.
“Ở chỗ cậu có những phần thưởng gì?”
“Xin chào ký chủ, phần thưởng của hệ thống được chọn ngẫu nhiên nên hệ thống không thể đoán được trước.”
“Vậy có không gian không?”
“Không có.”
"Có tác dụng làm đẹp không, ví dụ như thuốc uống làm trắng, tinh chất rửa mặt chẳng hạn?”
Hệ thống phụng phịu, trong lòng nó than thở: Chắc chắn ký chủ này đang suy nghĩ linh tinh!
“Không có.”
“Vậy có thể đổi đồ không, kiểu như tôi sẽ dùng đồ vật của thời đại này để đổi với cậu? Một nhánh cỏ, một loại dược liệu chẳng hạn?”
Hệ Thống: Ha!
“Không có.” Hệ thống vẫn như trước trả lời hai chữ.
Trái tim rực lửa của Thẩm Đường lập tức bị hệ thống giội vài gáo nước lạnh, lần này đã khiến Thẩm Đương hoàn toàn tỉnh táo lại.
Cái hệ thống này của cô khác với hệ thống của người khác rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-16.html.]
Không phải lối mòn của tiểu thuyết xuyên không mà Thẩm Đường biết, tại sao hệ thống của người ta lại có không gian có linh tuyền, nếu không thì cũng có làm đẹp dưỡng da, cơ thể tinh tế, mềm mại?
Kết quả hệ thống này của cô lại chỉ là một thứ tay không bắt sói trắng hả?
Vậy phải chơi như thế nào đây?
“Ký chủ, bổn hệ thống không phải là người tay không bắt sói, vì vậy mong ký chủ đừng nên tùy tiện dùng từ để miêu tả hệ thống đáng yêu của cô.”
Thẩm Đường: Ha!
Một tiếng “Ha” này đã đủ để thể hiện suy nghĩ trong lòng Thẩm Đường.
DTV
Quên đi, quên đi, tốt nhất vẫn nên đi ngủ.
Trong mơ... Cái gì cũng có.
Bàn chân nhỏ nhắn trắng hồng của Thẩm Đường kéo chăn, cọ sát mặt vào rồi ngủ thiếp đi.
————
Trong phòng khách, một ngọn đèn vẫn sáng.
Khi Lưu Mỹ Lan mơ màng đi từ trong phòng ra phòng khách thì nhìn thấy Thẩm Quang Minh đang ngồi trên ghế ở trong phòng khách, cô ấy lập tức giật mình.
“Thẩm Quang Minh, hơn nửa đêm sao anh không ngủ mà lại nổi điên làm gì vậy?”
“Không có gì, chỉ là anh không thấy Đường Đường trở về nên có chút không yên lòng.”
“Có gì mà phải lo lắng chứ, em gái anh cũng mười mấy tuổi rồi chứ có còn là trẻ con nữa đâu, anh quan tâm nhiều như vậy làm gì?” Tuy Lưu Mỹ Lan nói thì nói như vậy nhưng khi nghe tin Thẩm Đường vẫn chưa trở về thì cô ấy vẫn nói: “Nếu không anh đi ra ngoài xem đi, một cô gái đi ra đường vào buổi đêm cũng không an toàn đâu.”
“Vợ thật tốt, anh biết chị dâu là em vẫn đau lòng cho Đường Đường mà.” Thẩm Quang Minh cười tủm tỉm nói một câu lấy lòng, sau đó anh ấy lập tức đứng dậy chuẩn bị ra ngoài xem thử.
“Này, anh cầm đèn pin đi đi, đêm hôm khuya khoắt tối như mực anh dọa em không sao chú dọa người khác là sẽ bị người ta đánh cho một trận đấy.” Lưu Mỹ Lan không nhịn được mà nhắc nhở.
“Được rồi, anh biết rồi, em cho Đào Đào đi ngủ sớm đi.” Thẩm Quang Minh thuận tay cầm lấy đèn pin rồi ra cửa.
Thẩm Quang Minh ra ngoài khoảng nửa tiếng, anh ấy đã đi đến trường trung học số sáu nhưng vẫn không thấy Thẩm Đường, Thẩm Quang Minh cảm thấy có lẽ tối nay Thẩm Đường ở lại trường, lúc này anh ấy mới quay về nhà.
Ngày hôm sau, Lưu Mỹ Lan tỉnh lại không thấy Thẩm Đường ngồi trên bàn ăn thì cảm thấy kỳ lạ.
Bánh bao nhân rau có hơi cứng, có lẽ là do bột bị lên men nên hương vị có hơi chua.
Thẩm Đường thật sự ăn rất vất vả, hôm qua vừa ăn thịt kho tàu do anh trai làm mà bây giờ cô lại phải ngồi trong phòng ăn tội nghiệp ăn bánh bao nhân rau, vừa so sánh như vậy đã khiến Thẩm Đường tự cảm thấy có lỗi với bản thân mình.
Có anh thì em gái sẽ là báu vật, còn bây giờ cô chính là một cô nhóc đáng thương, hu hu hu.