Ngay khi nhóm người chuẩn bị đi vào, Dư Dao Dao đột nhiên nhìn thấy Thẩm Đường đang chạy vội tới đây, cô ấy vội vàng níu lấy tay của Chung Hỉ rồi nói: “Đợi một chút, Thẩm Đường tới rồi.”
Hả, tới rồi?
Tô Mạn Mạn và bạn trai của cô ta cùng quay người lại, vừa nhìn đã thấy Thẩm Đường đang chạy ới.
Khi Thẩm Đường chạy tới chỗ bọn họ, cô còn đang thở hổn hển, mặt thì hơi đỏ, cô che n.g.ự.c thở gấp một hồi lâu mới có thể thở lại bình thường, sau đó nói: “Thật xin lỗi, tôi không tới muộn chứ?”
“Sao cậu lại tới muộn vậy, chúng tôi chờ cậu lâu lắm đó.” Tô Mạn Mạn phàn nàn.
Mà người đồng thời nói cùng Tô Mạn Mạn là bạn trai của cô ta.
“À thì, không sao không sao, còn vài phút nữa mới tới bảy giờ mà.”
Nam sinh nhìn Thẩm Đường với ánh mắt kinh ngạc.
Thẩm Đường bắt gặp ánh mắt của chàng trai kia, cô khẽ nhíu mày rồi cụp mắt xuống, sau đó cất bước đi tới bên cạnh Dư Dao Dao mà không định nói gì.
“Khụ khụ, à thì, tôi tự giới thiệu một chút, tôi tên là Quản Hưng Hoa, là bạn trai của Mạn Mạn. Mạn Mạn, em giới thiệu cho anh bạn cùng phòng của em đi.” Quản Hưng Hoa quay mặt đi, cậu ta hắng giọng một cái rồi nói.
“Dư Dao Dao, Thẩm Đường, Chung Hỉ.” Tô Mạn Mạn chỉ vào ba người, cô ta giới thiệu rất không tận tâm, đồng thời còn càng thêm ghét Thẩm Đường hơn.
Vốn dĩ hôm nay mời cơm chính là để khoe khoang bạn trai một chút, kết quả Quản Hưng Hoa vừa nhìn thấy Thẩm Đường thì lập tức có dáng vẻ mất hồn, Tô Mạn Mạn có thể vui vẻ nhìn Thẩm Đường mới là lạ.
Sau đó mọi người cùng đi vào phòng ăn, Quản Hưng Hoa đã đặt chỗ từ trước, mọi người cùng nhau đi đến bàn ăn đã được đặt, nơi đó còn có ba nam sinh đang chờ, Quản Hưng Hoa giới thiệu đó là bạn cùng phòng của cậu ta.
Sau khi hai bên khách sáo chào hỏi nhau, gần như trong suốt bữa ăn là hành động thể hiện tình cảm của Tô Mạn Mạn và Quản Hưng Hoa khiến Chung Hỉ phải nhiều lần khinh thường.
Dư Dao Dao tính cách hướng nối, vẻ ngoài thanh tú, vì vậy khi không ai nói chuyện cùng thì cô ấy sẽ yên lặng ngồi tại chỗ.
Còn Thẩm Đường thì không giống như vậy, những nam sinh ngồi cùng Thẩm Đường đều nghĩ trăm phương ngàn kế để bắt chuyện với cô, nhưng Thẩm Đường không đáp “ừm” thì là “ồ” với thái độ không quá thân thiện.
Bây giờ Thẩm Đường đã cảm thấy mình đồng ý ăn bữa cơm này quả thực là một quyết định rát sai lầm, đồ ăn ngon cũng không còn thơm nữa.
Ở tầng một, Thẩm Đường câu có câu không đáp lại, thỉnh thoảng thì cúi đầu ăn gì đó, cô nghĩ phải nhanh chóng ăn xong rồi rời khỏi đây.
Ở tầng hai, trong phòng riêng, các vị khách ở đây vừa kết thúc bữa ăn, có vài chàng trai đi ra khỏi phòng riêng.
Trong miệng Cố Thịnh ngậm một điếu thuốc, mặt anh đỏ bừng, trên người còn có mùi rượu, đôi chân dài của anh lười biếng bước từng bước giữa đám người.
Tô Chấn Hưng ở bên cạnh cũng ngậm điếu thuốc, mặt đỏ bừng, xem chừng là cũng uống rất nhiều rượu nên bước đi của anh ấy có hơi loạng choạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-154.html.]
Ngoài ra còn có ba người khác đều là bạn chơi cùng một nhóm, bây giờ bọn họ cùng nhau rời khỏi bữa ăn, cũng xem như là gắn kết lại tình cảm.
Những người trong giới này ai mà không có chút quan hệ, sau này có lẽ sẽ còn có ích, nhưng những người ở trong giới bọn họ luôn mơ hồ lấy Cố Thịnh làm người đứng đầu, bởi vì cho dù là năng lực lẫn gia thế bối cảnh của Cố Thịnh đều không có gì để nói, đàn ông mà, thấy ai lợi hại hơn mình thì mới phục thôi.
“Ơ, Cố Thịnh, cậu nhìn ở chỗ kia một chút xem, ở chỗ đó... Cô gái kia không phải là Thẩm Đường à?” Tô Chấn Hưng đột nhiên ôm lấy cánh tay Cố Thịnh, ngón tay của anh ấy chỉ về một hướng nào đó rồi nói.
Khi nghe thấy cái tên “Thẩm Đường” này, Cố Thịnh lập tức ngẩng đầu nhìn qua, đến khi thấy được Thẩm Đường đang ngồi cùng bàn với mấy chàng trai, anh lập tức trầm mặt xuống.
“Đi đi đi, Cố Thịnh, chúng ta qua đó chào hỏi.” Tô Chấn Hưng vừa nói xong còn ợ lên một hơi rượu.
Cố Thịnh chán ghét đẩy Tô Chấn Hưng sang cho một người bạn khác, anh không vui vẻ nói: “Cậu cách xa tôi một chút, còn nữa, chào hỏi làm gì, người ta nhìn trông đang rất bận kia kìa, chúng ta không nên làm phiền người khác.”
“Chào hỏi chắc vẫn có thể chứ, dù sao đều là người quen mà.” Tô Chấn Hưng cười ngây ngô đáp lại một câu, anh ấy nhấc chân muốn đi sang chỗ Thẩm Đường.
Cố Thịnh nhìn thấy động tác của Tô Chấn Hưng, anh giơ tay kéo cổ áo Tô Chấn Hưng lại rồi nhìn chằm chằm anh ấy và cảnh cáo: “Tô Chấn Hưng, cậu uống nhiều quá rồi đó, mau về nhà tắm rồi ngủ đi.”
Tô Chấn Hưng đang say nhìn thấy ánh mắt của Cố Thịnh lập tức lạnh gáy, cơ thể anh nghiêng sang một bên vịn vào một người bạn, nhắm mắt lại, sau đó vẫn không quên nói một câu: “Được rồi , tôi ngủ.”
Những người khác không hiểu Cố Thịnh và Tô Chấn Hưng đang nói chuyện gì, khi thấy Cố Thịnh nhấc chân bước đi thì cũng lập tức đi theo.
Cố Thịnh lơ đãng nhìn lướt qua một hướng nào đó rất nhiều lần, mãi cho đến khi đi đến cửa chính của “Lan Quế”, bước chân của Cố Thịnh dần chậm lại.
Lại đi thêm vài bước nữa, Cố Thịnh dừng hẳn.
Mấy người khác nhận ra động tác của Cố Thịnh thì đều dừng lại, bọn họ nhìn Cố Thịnh.
Sao vậy, sao đột nhiên không đi nữa vậy?
DTV
“Tôi quên bao thuốc rồi, tôi trở về một chuyến, các cậu đi trước đi.”
Cố Thịnh nói xong thì quay người lại, anh nhanh chân trở về, bước chân nhìn có vẻ rát vội.
Đám bạn ngơ ngác nhìn tỏ vẻ: Không phải chỉ là một bao t.h.u.ố.c lá thôi à, sao phải vội như vậy chứ?
“Thẩm Đường, vừa rồi cậu nói cậu học ngành Toán học à, anh họ nhà tôi cũng học ngành Toán học đó, bình thường tôi thấy anh họ luôn rất bận, ngành Toán học của các cậu có phải đều bận rộn nhiều việc như vậy không? Cảm giác hình như rất lợi hại nhỉ, lần sau cậu có thời gian rảnh thì tôi sẽ hẹn anh họ của tôi, chúng ta gặp mặt bàn bạc được không?” Nam sinh vừa nói vừa âm thầm đánh giá gương mặt xinh đẹp của Thẩm Đường.
Còn Thẩm Đường thì cúi đầu bình tĩnh ăn một miếng thức ăn, sau đó nói: “Thật xin lỗi, lớp học ở trường tôi có khá nhiều, có lẽ sẽ không có thời gian, vậy nên quên đi.”
“Không phải chứ, chắc thời gian ăn cơm vẫn có mà, bận rộn đi thế nào nữa thì vẫn phải ăn cơm chứ, các cậu thấy có đúng không?”
“Thật xin lỗi, không có thời gian.” Thẩm Đường từ chối.