Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 131

Cập nhật lúc: 2024-12-27 17:32:35
Lượt xem: 184

Nửa tiếng sau, chí lớn ban đầu của Tần Lạc đã biến mất hoàn toàn, bây giờ cậu ấy chỉ còn lại đúng một cảm giác, rất mệt, cực kỳ mệt, vô cùng vô cùng mệt.

Thẩm Đường cầm hạt lạc đi theo sau Tần Lạc, Tần Lạc cuốc một hố thì Thẩm Đường sẽ lập tức ném vài hạt lạc vào trồng, nhìn mồ hôi chảy dài trên gương mặt đỏ rực của Tần lạc, Thẩm Đường mím môi, nhưng cũng không nói bất cứ cái gì.

Ở bên này Tần Lạc cuốc đất, Thẩm Đường reo hạt lạc, phía sau là Lục Viên lấp đất, ở trong một miếng đất khác, Thẩm Đại Chí đang ngồi xổm nhổ cỏ ở đó.

Bận rộn hơn một tiếng, Thẩm Đại Chí thấy vẻ mặt của Tần Lạc thì vội vàng bảo bọn họ dừng làm việc, dọn dẹp một chút rồi dẫn ba người về nhà.

Trở về nhà họ Thẩm, Ngô Thuý Bình nhìn gương mặt bị mặt trời chiếu đến đỏ rực của ba người thì nhìn Thẩm Đường với vẻ mặt nghi ngờ, bà ấy hỏi: “Đường Đường, các con đi đâu vậy? Sao mặt mũi lại như thế này?”

“Mấy đứa bé đến giúp tôi làm việc đồng áng, nhất là tên nhóc này, giúp tôi cuốc đất hơn một tiếng đó, thằng nhóc này nhìn thì gầy, nhưng làm việc lại rất khỏe, rất tốt, rất tốt đó.” Thẩm Đại Chí ngốc nghếch trả lời một câu.

Gần như là ngay khi vừa nói xong, Thẩm Đại Chí đã bị Ngô Thuý Bình trừng mắt, bà ấy không vui nói: “Cái ông già c.h.ế.t tiệt nhà ông làm cái gì thế hả? Đây là bạn học của Đường Đường, là người đọc sách, phần tử trí thức, ông lại để người ta giúp ông cuốc đất? Ông nghĩ cái gì vậy?”

“Không phải, tôi không bảo, là mấy đứa nó...” muốn làm.

Thẩm Đại Chí còn chưa nói xong thì đã bị Ngô Thuý Bình khiển trách: “Cái gì hả? Ông còn muốn nói cái gì hả? Một chút việc này ông không làm mà lại để bạn học Đường Đường giúp ông, ông nhìn mặt của người ta đi kìa, ông nói xem tôi phải nói ông cái gì nữa đây.”

“Thím Thẩm đừng trách chú, là cháu tự muốn làm, cháu cảm thấy làm một chút việc rất tốt, coi như là rèn luyện cơ thể, thầy giáo của chúng cháu cũng nói học hành phải đi đôi với rèn luyện.” Tần Lạc thấy Ngô Thuý Bình quở trách Thẩm Đại Chí thì vội vàng giải thích.

“Tần Lạc, cháu đừng có giúp chú nói chuyện, nhìn mặt ba đứa đỏ rực thế kia kìa, mau đi rửa tay đi, thím nấu cơm xong rồi, rửa xong thì ăn cơm.” Ngô Thuý Bình nói chuyện với Tần Lạc bằng vẻ mặt dịu dàng.

Thẩm Đại Chí không dám nói một tiếng, được rồi, ông ấy cũng cần đi rửa tay chân để chuẩn bị ăn cơm.

Thẩm Đường dẫn Lục Viên và Tần Lạc cùng đi rửa tay, vặn nước bắt đầu rửa sạch.

Thẩm Đường đứng bên cạnh Tần Lạc, nhìn gương mặt bị mặt trời chiếu đến đỏ bừng của Tần Lạc, Thẩm Đường hỏi: “Tần Lạc, cậu cảm thấy thế nào”

Tần Lạc nghe thấy Thẩm Đường nói, cậu ấy ngẩng đầu nhìn gương mặt tươi cười của Thẩm Đường rồi suy nghĩ một lúc, sau đó đáp đúng hai chữ: “Rất mệt.”

“Sau đó thì sao?” Thẩm Đường lại hỏi thêm một câu.

Sau đó hả?

Tần Lạc nhìn đôi mắt to tròn long lanh của Thẩm Đường, lại suy nghĩ thêm một lúc rồi nói tiếp hai chữ: “Rất đói.”

“Ha ha ha, đúng rồi, rất mệt, rất đói, nhưng mà lại rất vui vẻ, cuộc sống vốn nên phong phú như vậy, nếu quá cô đơn thì rất dễ có suy nghĩ bừa bãi, con người mà, phải tự làm cho cuộc sống của mình trở nên vui vẻ hơn.” Thẩm Đường cười nhẹ rồi vỗ vỗ bả vai Tần Lạc, sau đó cô nói tiếp một câu: “Nếu đói thì lát nữa ăn nhiều một chút.”

Vài phút sau, Tần Lạc ăn hai bát cơm lớn trên bàn ăn.

Nói thật, Tần Lạc chưa từng biết mình có thể ăn nhiều như vậy, bình thường cậu ấy cũng chỉ ăn một bát cơm, thậm chí lúc không muốn ăn thì chỉ ăn nửa bát, bây giờ mình lại ăn hai bát, Tần Lạc nghĩ tới cũng sợ tới ngây người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-131.html.]

Nhưng mà, sau khi mệt mỏi rồi lại ăn no nê, cậu ấy đột nhiên cảm thấy cuộc sống của mình trở nên thật phong phú, ít nhất là lúc làm việc và ăn cơm, cậu ấy sẽ không có thời gian nhớ tới những việc khiến mình bực mình ở trong nhà.

Buổi chiều, Thẩm Đường không dẫn Lục Viên và Tần Lạc đi làm việc đồng áng nữa, hơn nữa buổi trưa, Ngô Thúy Bình cũng đã cảnh cáo đồng thí Thẩm Đại Chí, không cho phép lại để mấy đứa nhỏ bọn họ làm việc nữa.

Vì vậy, buổi chiều Thẩm Đường đã dẫn Tần Lạc và Lục Viên đến bờ sông câu cá.

Yên lặng câu cá cũng là một hình thức thư giãn không tệ.

Cần câu cá là do Thẩm Đại Chí hướng dẫn làm, vô cùng đơn giản, lưỡi câu sẽ được làm bằng dây kẽm, trong nhà đã có sẵn dây câu, buộc một hòn đá nhỏ vào để có trọng lực, rồi buộc thêm một miếng xốp trắng hình chữ nhật để làm phao câu.

Chiếc cần câu cá này nhìn trông rất đơn giản, Thẩm Đại Chí làm ra chỉ là để cho mấy người Thẩm Đường có thứ để chơi, làm cho vui, ông ấy cũng không trông cậy vào mấy người Thẩm Đường đi ra ngoài chơi mà còn có thể câu được cá về.

Mấy người đi đến bờ sông, mới đầu có mấy đứa trẻ con chơi đùa ở vùng nước cạn, khi nhìn thấy ba người Thẩm Đường cầm cần câu cá tới, những đứa trẻ con này lập tức vây quanh ba người hóng chuyện.

Câu cá cần yên tĩnh, vì vậy mấy đứa trẻ con này chỉ có thể mở to mắt nhìn mặt sông, tất cả đều ngậm chặt miệng không lên tiếng.

Bên cạnh Tần Lạc có hai đứa trẻ con, bị hai đứa trẻ vây quanh khiến cậu ấy có hơi không quen, bao nhiêu năm qua, trong nhà Tần Lạc chỉ có mỗi mình cậu ấy là trẻ con, bình thường cậu ấy cũng không quá thân với con cái của họ hàng trong nhà, mỗi lần mẹ nói chuyện với cậu ấy, ngoại trừ việc cố gắng học hành thì vẫn là cố gắng học hành, trong mắt mẹ, chơi bời sẽ làm mất đi tương lai của chính mình.

Vì vậy, khi bị hai đứa bé vây quanh, Tần Lạc cảm thấy rất mới mẻ.

Dường như khi nhìn hai đứa bé này, Tần Lạc sẽ cảm thấy tuổi thơ chỉ có màu đen trắng của cậu ấy trở nên tươi sáng hơn.

Thẩm Đường vừa câu cá vừa quan sát Tần Lạc, khi thấy vẻ mặt thả lỏng của Tần Lạc, trong mắt Thẩm Đường lóe lên ý cười.

Đột nhiên, Thẩm Đường cảm thấy cần câu mình đang cầm giật một cái.

DTV

“A, cắn câu!” Mấy đứa trẻ bên cạnh Thẩm Đường thấp giọng hét một tiếng.

Nghe thấy giọng nói của đứa trẻ, mấy người bên cạnh cũng vội vàng nhìn sang Thẩm Đường.

Khi nhìn thấy miếng bọt biển hình hộp chữ nhật màu trắng bị thứ gì đó trong nước kéo chìm xuống, Thẩm Đường giật mạnh cần câu trong tay một cái.

“Oa, to thật đó!”

“Cá lên rồi!”

“Nhanh nhanh nhanh, kéo nó lên bờ đi.”

Một đám trẻ con líu ríu vây quanh Thẩm Đường, Lục Viên và Tần Lạc thấy Thẩm Đường câu được cá thì cũng xuất hiện vẻ mặt vui mừng, bọn họ đều nhìn sang chỗ Thẩm Đường.

Thẩm Đường nghe thấy bọn nhỏ hét một câu “Con cá thật lớn” thì không nhìn được mà bật cười thành tiếng.

Loading...