Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 123

Cập nhật lúc: 2024-12-27 17:30:29
Lượt xem: 162

“À thì, cháu cần phải đi đăng ký, cháu chào các cô chú ạ~”

Thẩm Đường vẫy vẫy tay với vẻ mặt ngoan ngoãn, sau đó nhanh chóng chạy trốn.

Nếu bây giờ cần Thẩm Đường cho một biểu tượng cảm xúc, vậy đó chính là: chuồn thôi chuồn thôi jpg.

Cô thở hồng hộc chạy vào phòng học, Thẩm Đường vừa ngồi vào chỗ thì Lục Viên đã lập tức tới gần, cô ấy với vẻ mặt phấn khích nhìn chằm chằm Thẩm Đường.

Thẩm Đường bị Lục Viên nhìn với ánh mắt như vậy thì có hơi hoảng sợ, cô dịch cơ thể ra đằng sau một chút.

Sau khi duy trì khoảng cách an toàn, lúc này cô mới hỏi: “Bạn học Viên Viên, cậu đừng nhìn tôi như vậy, tôi sợ lắm đó.”

DTV

“A a a a, Đường Đường, cậu chính là nữ thần của tôi đó, tôi yêu cậu, tôi yêu cậu c.h.ế.t mất.”

Thẩm Đường thấy Lục Viên hét lên một tiếng, sau đó cô ấy dang hai tay nhào vào Thẩm Đường.

Đến khi Thẩm Đường lấy lại tinh thần là lúc cô đã bị Lục Viên lôi kéo, gương mặt của cô đang áp vào một bộ phận đầy đặn nào đó của Lục Viên khiến Thẩm Đường cảm thấy có hơi khó thở.

“Viên Viên, Viên Viên, buông ra, cứu mạng! Tôi không thở nổi.” Thẩm Đường nắm lấy tay của bạn học Lục Viên, một hồi lâu sau cô mới có thể khiến bạn học Lục Viên đang kích động buông mình ra.

Thẩm Đường hít thở không khí trong lành, cô cảm thấy như mình vừa sống sót sau một vụ tai nạn jio.

Lục Viên thấy Thẩm Đường như vậy thì vội vàng giơ tay giúp cô thở dễ hơn, cô vừa vỗ lưng Thẩm Đường, vừa cười nói: “Đường Đường, cậu có biết điểm Toán cuối kỳ của tôi được bao nhiêu điểm không?”

“Bao điểm?” Thẩm Đường hỏi.

“Tôi được 105 điểm đó, thấy tôi giỏi không, từ khi lên cấp ba, điểm Toán của tôi chưa bao giờ có được điểm cao như vậy, Đường Đường à, may mà có cậu giúp tôi học bù đó, tổng điểm tất cả các môn của tôi cao hơn điểm giữa kỳ tận hơn một trăm điểm đó. Mẹ tôi nói tiền tiêu vặt của tôi sẽ được tăng gấp đôi, đợi chút nữa tan học tôi mời cậu ăn đồ ngon.” Gương mặt tròn tròn của Lục Viên vừa cười rạng rỡ vừa nói chuyện như một mặt trời nhỏ khiến người ta muốn véo nó.

Thẩm Đường gật đầu: “Được, tôi muốn ăn món xào của chị dâu Vương trước cổng trường học.”

“Ăn, muốn ăn cái gì thì ăn, bà đây không thiếu tiền.” Lục Viên vung tay lên trông rất hào phóng.

Tiếng chuông vào học vang lên, Hồ Tiền Tiến đi vào phòng học.

Đứng trên bục giảng, Hồ Tiền Tiến nhìn những gương mặt hồng hào rạng rỡ ở dưới, trên mặt anh ấy cũng không kìm được mà nở nụ cười rạng rỡ.

“Chào các em, kỳ nghỉ lễ đã kết thúc, nhìn sắc mặt rạng rỡ của các em thì cũng có thể thấy được các em đã có một kỳ nghỉ lễ rất vui vẻ. Nhưng mà hôn may tôi vẫn phải ở đây nói một câu, bây giờ đã khai giảng, trái tim bay xa đi chơi cũng phải gọi về rồi.”

“Chúng ta sắp bước vào giai đoạn lớp mười hai, một năm sau, chúng ta sẽ phải bước vào kỳ tuyển sinh đại học, việc học của chúng ta trong học kỳ này sẽ càng khó khăn hơn, thầy hy vọng các em sẽ có thể nhanh chóng thích nghi với giai đoạn mới của lớp mười hai này.”

“Đồng thời, mọi người cũng đã biết kết quả của kỳ thi cuối kỳ, dù sao cũng phải nói lớp chúng ta đã có tiến bộ, trung bình mỗi môn đều tăng lên, có một vài học sinh có tiến bộ rất lớn, thầy đều thấy được sự cố gắng của các em, thầy hy vọng học kỳ này các em vẫn sẽ có tiến bộ lớn như vậy.”

“Ở đây, thầy muốn khen ngợi bạn học Thẩm Đường, kỳ thi cuối cùng này bạn học Thẩm Đường vẫn đứng đầu toàn lớn, đồng thời, bạn còn đoạt được huy chương vàng của cuộc thi Olympic Toán học, nào, chúng ta cho bạn học Thẩm Đường một tràng vỗ tay đi nào.”

Hồ Tiền Tiến nói xong thì là người vỗ tay đầu tiên, các bạn học ở dưới cũng đồng loạt vỗ tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-123.html.]

Mặc dù đã biết được tin này từ trước, nhưng bây giờ khi nghe Hồ Tiền Tiến nói như vậy, các bạn học vẫn cảm thấy vô cùng kích động.

Trời ơi, Thẩm Đường học lớp mười của bọn họ, huy chương vàng đó.

Bọn họ có thể khoe khoang chuyện này cả học kỳ rồi, ha ha ha, ai nói lớp mười là rác rưởi vô dụng chứ, ai nói lớp mười không có học sinh giỏi vậy?

Lớp mười của bọn họ, Thẩm Đường, đứng đầu toàn khối, giành được huy chương vàng.

Ai có thể so sánh được đây!

Hôm nay,các bạn học trong lớp mười bước đi trong gió.

Các bạn học lớp khác nhìn thấy các bạn học lớp mười kiêu ngạo như vậy thì thật sự muốn đánh người mà, quá thực quá kiêu ngạo, nhìn là muốn ăn đòn mà!

Sau đó, buổi chiều, các bạn học lại nghe nói chuyện Thẩm Đường từ chối chuyển vào lớp một mà vẫn muốn ở lại lớp mười.

Sau khi nghe thấy tin này, các bạn học lớp mười không chỉ kiêu ngạo nữa, mà quả thực là dùng lỗ mũi để nhìn người mà.

Ngày học đã bắt đầu, Thẩm Đường cũng bắt đầu sự nghiệp học tập của mình vào năm lớp mười hai.

Ở một bên khác, trong thôn cũng xuất hiện một sự kiện lớn.

Cái người gia nhập quân đội của nhà họ Tống trở về, trọng điểm là, anh ấy muốn kết hôn.

Đối tượng kết hôn của Tống Khôn là Vương Thư Hương ở thôn bên cạnh, đúng vậy, chính là Vương Thư Hương lần trước đi xem mắt với anh ấy.

Chuyện kết hôn này của Tống Khôn không thể không qua miệng của mấy người đàn bà nhiều chuyện được, rõ ràng ngay từ đầu Tống Khôn không coi trọng Vương Thư Hương, sao bây giờ lại đột nhiên muốn kết hôn?

Chậc chậc chậc, chắc chắn có chuyện gì đó đã xảy ra!

Lúc trước không thích, sao lần này trở về lại thích rồi?

Còn một việc nữa, Tống Khôn và Vương Thư Hương cùng nhau trở về, vừa về thì nhà họ Tống đã đến nhà họ Vương cầu hôn, nếu ở đây không chạy ra chuyện gì đó mới là lạ.

Nhà họ Tống.

Mẹ tống nhìn Tống Khôn chẻ củi trong sân với vẻ mặt vô tình, trên mặt lập tức xuất hiện sự lo lắng, bà ấy không biết rốt cuộc giữa hai người Tống Khôn và Vương Thư Hương đã xảy ra chuyện gì, vì sao hai người lại cùng nhau trở về, sau khi trở về, Tống Khôn không nói bất cứ cái gì mà đã bảo bà ấy tìm người đi đến nhà họ Vương cầu hôn.

Mẹ Tống có thể nhìn ra trong lòng Tống Khôn có chuyện gì đó, nhưng mà bà ấy chờ mãi mới chờ tới ngày Tống Khôn bằng lòng kết hôn, vì vậy cho dù mẹ Tống biết trong lòng con trai đang giấu giếm chuyện gì đó nhưng cũng không mở miệng hỏi.

Mẹ Tống có suy nghĩ riêng của mình, trong nhà có ba đứa trẻ con, bà ấy đã lớn tuổi rồi, việc chăm sóc ba đứa trẻ thật sự có chút lực bất tòng tâm, hơn nữa việc Tống Khôn có kết hôn hay không cũng không phải là vấn đề, trong nhà mà không có phụ nữ thì tính là cuộc sống gì nữa.

Trong sân, ba đứa trẻ cũng nhận ra cảm xúc của Tống Khôn không đúng lắm.

Anh hai Tống Thanh Phong lén nhìn chằm chằm cha đang chẻ củi, càng nhìn càng cảm thấy đáng tiếc.

Loading...