Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 112
Cập nhật lúc: 2024-12-27 17:30:10
Lượt xem: 199
Cố Thịnh đạp xe đưa Thẩm Đường về quán trọ, anh phải tự mình đưa Thẩm Đường về tận phòng thì mới có thể yên tâm được.
Ngày hôm sau, sáng sớm.
Sau một đêm ngủ say, Thẩm Đường cảm thấy mình như được bơm m.á.u sống lại, cô mặc áo khoác vào rồi chuẩn bị đi ra ngoài ăn sáng.
Đến tầng một của quán trọ, Thẩm Đường phát hiện nhân viên lễ tân nhìn cô bằng ánh mắt có gì đó kỳ lạ.
Thẩm Đường cất bước đi tới đó, khi tới quầy lễ tân, cô nở một nụ cười yếu ớt rồi nói: “Chào cô, tối qua cảm ơn cô đã cho tôi mượn điện thoại.”
“Đừng khách sáo đừng khách sáo, cô ổn hơn chưa?” Nhân viên phục vụ liên tục xua tay nói.
“Đã tốt hơn nhiều rồi.” Thẩm Đường nói.
“Vậy thì tốt rồi.” Nhân viên phục vụ nhìn chằm chằm Thẩm Đường một lúc lâu, cô ấy muốn nói lại thôi, sau đó cuối cùng không nhịn nổi lòng tò mò mà nói: “Cô gái, người nửa đêm hôm qua đưa cô tới bệnh viện có lẽ là người yêu của cô đúng không? Hai người thật xứng đôi, vẻ ngoài đều vô cùng đẹp.”
“Hả?” Người yêu, không không không, không phải.
Người ta chỉ xem cô như em gái thôi.
Thẩm Đường đang muốn giải thích thì nhân viên phục vụ lại nói tiếp: “Tôi thấy người yêu của cô rất thương cô đó, à thì, cô có biết không?”
“Cái gì?” Thẩm Đường ngơ ngác.
Cô không biết cái gì chứ?
Rất nhanh, nhân viên phục vụ đã giải đáp thắc mắc của Thẩm Đường.
“Nửa đêm hôm qua hai người mới từ bệnh viện về đúng không? Sau khi người yêu cô đưa cô về thì cũng không đi.”
“Không đi? Ý cô là gì vậy?”
“Chính là anh ấy lo lắng cho cô đó, cô không biết đâu, tối hôm sau sau khi người yêu của cô đưa cô trở về thì đã ngồi trên ghế ở sảnh tầng một cả một đêm, sáng hôm nay hơn bảy giờ mới rời đi.”
Thẩm Đường: “...!”
Cô vô thức nhìn đồng hồ trong tay một chút, thời gian trên đồng hồ hiển thị đã chín giờ, nói cách khác, Cố Thịnh mới rời đi một tiếng rưỡi trước.
Cố Thịnh đối xử tốt với cô như vậy, điều này đã chạm vào điểm mù tri thức của Thẩm Đường.
Bởi vì cô không biết rốt cuộc Cố Thịnh đã xảy ra chuyện gì.
DTV
Mặc dù nhân viên phục vụ không hiểu lắm, nhưng Thẩm Đường vẫn giải thích một chút: “À thì, người đó không phải người yêu của tôi.”
“Không sao không sao, không cần giải thích, tôi hiểu mà, bây giờ không phải người yêu, nhưng tương lai sẽ phải.”
Thẩm Đường nhìn vẻ mặt trêu chọc của nhân viên phục vụ, khóe miệng cô không khống chế được mà hơi giật giật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-112.html.]
A a... bây giờ lại có người thực sự nghĩ như vậy sao.
Với sự chăm sóc của Cố Thịnh, trong lòng Thẩm Đường rất biết ơn, cô vốn định bớt chút thời gian ra để mời Cố Thịnh đi ăn một bữa cơm, đáng tiếc Cố Thịnh lại không có thời gian, vì vậy Thẩm Đường cũng đành để tính sau.
Thẩm Đường ở lại Bắc Kinh thêm một ngày nữa, buổi sáng đến nhà giáo sư Khương để thăm hỏi, xế chiều lại đi mua một chút đặc sản địa phương, dù sao cũng có một chuyến đi đến Bắc Kinh, không mang một chút đặc sản địa phương về thì chuyến đi này sẽ không trọn vẹn.
Sau khi lên xe lửa, trên đường trở về của Thẩm Đường vô cùng thuận lợi, trên đường đi hết ăn đến ngủ, ngủ rồi ăn mới tới được nơi cần đến.
Khi trở về, Thẩm Đường tiện thể cũng tới nhà họ La.
Tưởng Tố Quyên thấy Thẩm Đường thì vô cùng vui vẻ, lúc ăn cơm cũng ăn nhiều hơn nửa bát.
La Quân cũng cực kỳ vui vẻ, khi thấy Thẩm Đường ngồi trên ghế, La Quân lại càng thích cô em gái này hơn.
Tuổi còn nhỏ mà đã có thể giành được vinh quang về cho đất nước, người trẻ tuổi bây giờ giỏi giang thật đó.
“Vì chưa khai giảng nên cứ ở chỗ này thêm hai ngày đi, cứ coi như đây là nhà mình, đừng khách sáo, cũng đừng có câu nệ, bà cụ rất thích em, nếu em đã gọi chú một tiếng anh cả rồi thì chúng ta chính là người một nhà.”
“À thì, anh La, em chỉ có thể ở đây nửa ngày thôi, em đã nói tối nay sẽ về nhà, trong nhà còn có cha mẹ, anh trai chị dâu còn đang đợi em, vì vậy...” Thẩm Đường đỏ mặt cảm thấy xấu hổ, người ta đã mở miệng bảo ở lại mà cô còn từ chối, thật sự có hơi xấu hổ.
Thế nhưng cô đã gọi điện về nhà báo tối nay sẽ về, anh trai Thẩm Quang Minh chắc chắn sẽ tới nhà ga chờ, cô đã nói là sẽ về, nếu cô không về thì sẽ không tốt lắm.
“Không sau đâu, cũng đúng cũng đúng, người trong nhà còn đang chờ, ra ngoài thời gian dài như vậy, em đúng là nên về nhà sớm mới phải, như vậy người nhà mới yên tâm.” La Quân không tức giận, thật ra ông ấy cũng rất thích tính cách thẳng thắn này của Thẩm Đường.
Ở vị trí của ông ấy đã gặp đủ loại người, càng ngồi càng cao, vì vậy người dám nói thật ở trước mặt ông ấy cũng ngày càng ít, thấy cô bé Thẩm Đường thẳng thắn như vậy khiến La Quân rất thích.
Ông ấy không thích những lời nói vòng vo, rõ ràng trong lòng nghĩ thế này mà khi nói thì lại luôn thay đổi thành một kiểu khác.
Suy nghĩ một chút, hình như đã lâu ông ấy không nói chuyện với một ai đó một cách vui sướng và nhẹ nhàng như vậy.
Cuối cùng, Thẩm Đường cũng chỉ ở lại nhà họ Lưu nửa ngày, bốn giờ chiều, La Quân sắp xếp người mua vé xe lửa cho Thẩm Đường, đồng thời còn tự mình đưa Thẩm Đường lên xe lửa.
Thẩm Đường có thể cảm nhận được, thư ký La thật sự coi cô thành em gái, không, nói là em gái thì không chính xác, nói đúng hơn là La Quân đối xử với cô như con cháu trong nhà, là kiểu con gái hay cháu gái gì đó.
————
“Mỹ Lan, mắt em sáng hơn, em có thấy Đường Đường đâu không?” Thẩm Quang Minh nhón chân lên, anh ấy nhìn chằm chằm vào đám người, chỉ sợ mình sẽ bỏ lỡ mất em gái mình.
Lưu Mỹ Lan cũng nhìn chằm chằm vào đó, nghe thấy Thẩm Quang Minh nói như vậy, cô trả lời: “Vẫn không thấy, anh đừng có nói chuyện với em nữa, nhìn kỹ một chút đi, anh xem lại anh đi, đi đón người mà đến một tấm bảng cũng không có, anh làm việc như thế nào vậy?”
Thẩm Quang Minh nghe vợ mình chỉ trích, anh ấy liếc nhìn một người đàn ông nào đó đang giơ một tấm biển lớn lên, trong lòng cũng thầm cảm thấy mình ngu ngốc.
Đúng vậy, đáng lẽ anh ấy nên làm một tấm biển, sau đó viết tên của Thẩm Đường lên, nhu vậy đón người cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Đôi vợ chồng nhìn chằm chằm đám người thêm vài phút nữa, cuối cùng, Lưu Mỹ Lan cũng nhìn thấy Thẩm Đường rồi.
Dáng người Thẩm Đường nhỏ nhắn, nhưng vẻ ngoài của cô em chồng ném trong đám người cũng rất dễ thấy, vừa nhìn một cái là có thể thấy được.
“Thẩm Quang Mình, ở kia kìa, nơi đó, anh có thấy không, người mặc cái áo khoác màu lam kia kìa.” Lưu Mỹ Lan nói xong thì kéo Thẩm Quang Minh đi tới đó.