Ta Không Muốn Làm Mẹ Kế - Chương 108
Cập nhật lúc: 2024-12-27 17:30:02
Lượt xem: 220
Đây là huy chương vàng hạng nhất đó, mấy lần thi trước đó, thành tích của bọn họ đều không quá lý tưởng, lần này, cuối cùng bọn họ cũng được nở mày nở mặt rồi.
“Ôi, Đường Đường được huy chương vàng, tốt rồi, tôi biết ngay đứa nhỏ Đường Đường này rất thông minh mà.” Thư Nhiên cũng vui vẻ theo.
“Trời ơi, huy chương vàng của Olympic Toán học.”
“Huy chương vàng, hạng nhất.”
“Học sinh giành được huy chương vàng.”
“Hạng nhất, huy chương vàng.”
Các tòa soạn trong nước đều đồng loạt nhận được tin tức, mấy chũ huy chương vàng Toán học này gần như đều tràn ngập trên trang nhất của các tơ báo.
DTV
Ở tỉnh H xa xôi, hiệu trưởng Trương và Hoàng Kế Nguyên cũng nhận được tin tức, ngay cả La Huân đã rời khỏi trường trung học số sáu để về nhà cũng không ngoại lệ.
Chỉ cần đọc báo là biết, Thẩm Đường của trường trung học số sáu tại thị trấn Hòa Bình, tỉnh H nhận được huy chương vàng của cuộc thi Olympic Toán học quốc tế.
“Nhanh nhanh nhanh, mau treo cái này lên, ha ha ha, cũng may lần này tôi có thời gian chuẩn bị trước.” Hiệu trưởng Trương chỉ đạo mấy giáo viên treo tấm biểu ngữ lên, cỡ chữ trên tấm biểu ngữ lần này đã lớn hơn ban đầu, bảo đảo tất cả mọi người đi ngang qua đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Trên mặt các giáo viên treo tấm biểu ngữ cũng nở nụ cười, trường trung học số sáu của thị trấn Hòa Bình bọn họ lần này nổi tiếng rồi, huy chương vàng đó, bọn họ nghĩ cũng không dám nghĩ tới chuyện này, Thẩm Đường làm được rồi!
Hoàng Kế Nguyên đứng ở bên cạnh cũng cười tươi, bây giờ ông ấy đã cười cả một ngày, cơ mặt đau nhức, nhưng ông ấy vẫn không khống chế nổi mà muốn cười.
Lần này, e rằng chính là đỉnh cao trong sự nghiệp giáo viên của ông ấy rồi.
Sau này ông ấy cũng có thể nói với học sinh của ông ấy rằng: Thầy đã từng dạy một học sinh đạt huy trương vàng đó.
Câu này, ông ấy có thể nói suốt cả một đời.
Nhà họ La.
La Quân cũng đã đọc được trên báo, trong văn phòng cũng có rất nhiều người đang thảo luận về chuyện này, mặc dù ngoài mặt La Quân không nói gì, nhưng trong lòng ông ấy lại vô cùng vui vẻ.
Buổi trưa, La Quân đi đến nhà ăn để ăn cơm thì gặp được thầy Đồ, chính là người lần trước mua con heo cái kia cho Thẩm Đường, thầy Đồ cũng nhìn thấy tin tức trên tờ báo, lúc đó ông ấy đã cảm thấy cái tên “Thẩm Đường” này rất quen, nhưng vì để tránh cho sự xấu hổ xảy ra, thầy Đồ vẫn phải hỏi nhỏ một câu.
“Thư ký La, cô bé Thẩm Đường đoạt được huy chương vàng kia là Thẩm Đường lần trước đến đây sao?” Thầy Đồ hỏi.
“Ha ha ha, chính là cô bé, đứa nhỏ này không tệ, tiền đồ ắt hẳn rất phát triển.” La Quân không đè thấp tiếng cười, vì vậy khiến cho rất nhiều người trong phòng ăn đều nghe được lời nói của ông ấy.
Say khi thầy Đồ đã chắc chắn, ông ấy lập tức giơ ngón tay cái với thư ký La rồi khen ngợi: “Thư ký La lợi hại thật đó, Thẩm Đường là họ hàng nhà anh hả? Lần trước tôi thấy đứa bé Thẩm Đường này là biết cô bé rất thông minh rồi, quả nhiên lần này đoạt được huy chương vàng, có tương lai.”
“Đúng là rất giỏi, bà cụ nhà tôi rất thích cô bé này, mà cô bé cũng gọi tôi một tiếng anh trai, vậy cũng coi như là em gái của tôi.”
Người trong phòng ăn nghe được lời này của La Quân thì đều đồng loạt tới bắt chuyện, nói gần nó xa thì đều là đang ghen tị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khong-muon-lam-me-ke/chuong-108.html.]
Khi tin tức truyền đến trong thôn, Ngô Thúy Bình sợ đến ngây người, khi bà ấy đã tỉnh táo lại, việc đầu tiên bà ấy làm đó là chạy lên thị trấn mua tất cả các tờ báo, một loại một tờ, sau đó mang về trong thôn cất kỹ những tờ báo này.
Thẩm Đại Chí thấy tin tức trên báo thì vui mừng cười không thấy mắt, ông chắp tay ra sau lưng rồi bắt đầu đi ra ngoài.
Trời ơi, con gái của ông ấy đoạt được huy chương vàng, ông ấy vải đi ra ngoài đi dạo vài vòng mới được.
Trong vòng hai tiếng, người trong thôn đều biết con gái của Thẩm Đại Chí là Thẩm Đường giành được huy chương vàng, Thẩm Đường người ta còn được lên báo đó.
Chú ba trưởng thôn biết được tin tức này còn cố ý tới thăm nhà họ Thẩm một chuyến, ông ấy cảm thấy đây là chuyện tốt nên muốn mời mọi người trong thôn ăn cơm.
Ngô Thúy Bình nghe thấy chuyện mời cơm thì vung tay lên, mời, khi con gái bà ấy trở về thì lậpt cứ phải mới
Chẳng qua chỉ là một bữa cơm thôi sao, đấy không phải là chuyện to tát gì.
Đừng nói đến một bữa cơm, cho dù một ngày ba bữa thì Ngô Thúy Bình cũng sẽ không đau lòng.
Bà ấy đang rất vui.
“Mẹ, mẹ, mẹ, Đường Đường nhà ta giành được huy chương vàng đó.”
Khi chú ba và Ngô Thúy Bình, Thẩm Đại Chí đang nói chuyện trong nhà, giọng nói của Thẩm Quang Minh truyền từ thật xa tới.
Thậm chí Thẩm Quang Minh còn không kịp khóa kỹ xe mà đã đẩy xe vào trong sân, khi thấy trưởng thôn, anh ấy mới gãi gãi gáy chào hỏi.
“Sao con lại về, hôm nay không đi làm hả?” Ngô Thúy Bình thấy con trai đột nhiên trở về thì hơi sửng sốt.
“Còn đang đi làm, nhưng con thấy tin tức trên báo nên đã xin nghỉ hai tiếng để về thông báo tin tức tốt này cho mẹ đó.” Thẩm Quang Minh cười hì hì nói.
“Chúng ta đã biết từ trước rồi, còn phải chờ con về thông báo làm gì? Về rồi thì tiện thể ăn một bữa cơm rồi hẵng đi, vừa hay chú ba con cũng ở đây ăn cơm, chân heo lần trước Đường Đường cầm về vẫn còn, để mẹ đi hầm nhừ rồi trưa nay chúng ta ăn một bữa ngon.” Ngô Thúy Bình nói.
“Có ngay, vậy mẹ để con đi đón Đào Đào và Mỹ Lan về cùng ăn luôn, con mua thêm gà quay với một vài món khác nữa.” Thẩm Quang Minh nói xong thì lập tức đạp xe đạp đi ra ngoài.
Bắc Kinh, trường quân đội.
Tô Chấn Hưng nhìn thấy tin này ở trên báo là khi đang ăn sáng, bánh bao đang cắn trong miệng suýt chút nữa rơi xuống đất.
Anh ấy ngẩng đầu lên nhìn Cố Thịnh vẫn đang ăn bánh bao ở đối diện.
Cố Thịnh nhận thấy ánh mắt của Tô Chấn Hưng nhìn mình, anh ngẩng đầu lên hỏi: “Có chuyện gì?”
“Ừ, có.” Tô Chấn Hưng giật mình gật đầu, anh ấy đưa tờ báo trong tay cho anh rồi nói: “Thẩm Đường giành được huy chương vàng.”
“Hả?” Cố Thịnh nhanh chóng nhận lấy tờ báo, ánh mắt anh lướt qua tin tức trên báo, ngay sau đó ý cười lập tức xuất hiện trong mắt, đôi môi mỏng cũng cong thành hình vòng cung.
“Cũng không tệ lắm.” Cố Thịnh mỉm cười nói ba chữ.
Tô Chấn Hưng nhìn dáng vẽ của Cố Thịnh, rõ ràng anh đang rất vui vẻ nhưng lại kiên trì khiêm tốn, anh ấy không nhịn được mà cho Cố Thịnh một ánh mắt khinh bị, sau đó vạch trần: “Vui thì cứ vui đi, còn phải giả vờ làm gì, nhưng mà Thẩm Đường này đúng thật là lợi hại mà, liều mạng chẳng khác gì cậu năm đó.”