Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 591

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:15:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Nguyệt Bạch, Tạ Cảnh Sơn và Lục Nam Chi ba đệm bồ đoàn mặt Ôn Diệu.

 

Giang Nguyệt Bạch Tạ Cảnh Sơn, Tạ Cảnh Sơn gãi đầu, bắt đầu từ .

 

Nàng Lục Nam Chi, Lục Nam Chi vóc thẳng tắp, điềm nhiên mà đoan chính quỳ , lễ nghi từ trong xương tủy bao giờ đ.á.n.h mất.

 

Giang Nguyệt Bạch hít một , tiên đem chuyện của Đào Phong Niên kể cho Ôn Diệu , nàng nhích gần Ôn Diệu, bám đầu gối Ôn Diệu, mong chờ nàng.

 

“Sư tổ, thể giúp con bói một quẻ, tính xem ông nội con rốt cuộc đầu t.h.a.i ?”

 

Tay cầm rượu của Ôn Diệu khựng , nhướn một bên lông mày, cố gắng mở mắt Giang Nguyệt Bạch: “Người đầu t.h.a.i thì liên quan gì đến ngươi? Nhân quả của việc tùy ý can thiệp quỹ đạo mệnh lý của khác ngươi gánh nổi ?”

 

Giang Nguyệt Bạch nhíu mày, Tạ Cảnh Sơn ở bên cạnh : “Thái thượng trưởng lão, hãy giúp tính một chút , Đào lão năm đó c.h.ế.t quá oan ức, cũng là buông bỏ .”

 

Lục Nam Chi từ từ gật đầu, tỏ ý tán thành. Giang Nguyệt Bạch bám đầu gối Ôn Diệu, ngừng lắc lư, lắc đến mức Ôn Diệu rượu cũng uống miệng, đổ đầy .

 

Ôn Diệu bực bội đặt vò rượu xuống: “Phục mấy đứa các ngươi , chuyện đầu t.h.a.i tính là tính , nếu mà dễ dàng như , thế gian chẳng loạn cào cào hết , ai cũng thể nối tiền duyên?”

 

“Vậy đây?” Giang Nguyệt Bạch mặt khổ sở, “Con chỉ ông nội rốt cuộc là... bình an .”

 

Thật lúc nãy nàng còn tiện thể tính xem cha nương và cũng đầu t.h.a.i , lúc từng nghĩ đến vấn đề thì thấy gì, lúc bắt đầu nghĩ, liền tham lam kiềm chế nổi.

 

Ôn Diệu chằm chằm Giang Nguyệt Bạch hỏi: “Ngươi thật cho , bao nhiêu năm qua, trong lòng ngươi luôn từng buông bỏ chuyện ?”

 

Ánh mắt Giang Nguyệt Bạch chút né tránh, đấu tranh một lát : “Một chút thôi ạ, con tưởng con buông bỏ , thực tế ở những nơi chính con cũng nhận , vẫn còn một chút xíu buông bỏ .”

 

Ôn Diệu thở dài: “Được , sẽ giúp ngươi thỉnh một quẻ, tính thì tùy ý trời.”

 

Nói xong, Ôn Diệu từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc mai rùa cũ sứt góc, bịt hai đầu hở, kêu đinh đang, lẩm bẩm trong miệng mà lắc lư.

 

“Cứ như thầy bói giang hồ ...” Tạ Cảnh Sơn nhịn lẩm bẩm.

 

Tay Ôn Diệu khựng , một nhát d.a.o bằng mắt phóng tới, Tạ Cảnh Sơn da đầu tê rần vội vàng bịt miệng.

 

“Mở!”

 

Ôn Diệu đổ những đồng tiền trong mai rùa xuống đất, ngay lúc , một đạo lôi đình đột nhiên từ trời giáng xuống, nổ mạnh xuống đất.

 

Ầm!

 

Hai đồng tiền đáp mà vỡ vụn, cả quẻ tượng nát bét.

 

Giang Nguyệt Bạch và Ôn Diệu đều kinh ngạc mở to hai mắt, Giang Nguyệt Bạch đầu , Tạ Cảnh Sơn và Lục Nam Chi bên cạnh từ bao giờ lùi ngoài hành lang, đằng xa.

 

“Các ngươi! Đồ nhát gan!”

 

Tạ Cảnh Sơn ngây ngô gãi mặt, Lục Nam Chi biểu cảm.

 

“Thiên cơ bất khả trắc nha.” Ôn Diệu thở dài, “Quẻ tượng thiên cơ che đậy, xem chuyện Đào Phong Niên đầu t.h.a.i uẩn khúc, chuyện ngược chút giống với việc mệnh của ngươi đổi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-591.html.]

 

Giang Nguyệt Bạch căng thẳng Ôn Diệu: “Vậy từ phần còn thể ạ?”

 

Ôn Diệu thu những đồng tiền còn và mai rùa: “Ít nhất thể , ông quả thật đầu t.h.a.i , phần còn ngươi đừng nghĩ nữa, nếu các ngươi thật sự duyên, nhất định sẽ gặp , chẳng qua cái duyên chắc là thiện duyên, ngươi tự cân nhắc cho kỹ.”

 

Ánh mắt Giang Nguyệt Bạch thâm trầm, cách khác, ông nội cũng giống nàng, là cố ý đổi mệnh chắc chắn c.h.ế.t.

 

Là ai? Lẽ nào là Lục Hành Vân?

 

“Hai đứa , còn mau cút đây, sợ sấm sét như thì tu tiên cái nỗi gì?!” Ôn Diệu nộ quát Tạ Cảnh Sơn và Lục Nam Chi.

 

Hai , rề rà hành lang, xuống nữa.

 

Giang Nguyệt Bạch quan tâm bọn họ, tiếp tục với Ôn Diệu: “Sư tổ, năm đó đổi mệnh c.h.ế.t yểu của con là ai ạ?”

 

“Chuyện ?” Ôn Diệu tức giận nốc một ngụm rượu.

 

“Thiên Diễn Tông tổ sư, Lục Hành Vân.”

 

Phụt!

 

Ôn Diệu phun một ngụm rượu ngoài, phun đầy mặt Tạ Cảnh Sơn.

 

Tạ Cảnh Sơn: “......”

 

Lục Nam Chi khóe môi nhếch lên, ngoảnh mặt nhịn .

 

“Chuyện thể nào, tổ sư phi thăng, chuyện ghi chép trong Thiên Linh Giới, phi thăng là thể trở về Linh giới .” Ôn Diệu phủ nhận .

 

Giang Nguyệt Bạch đem chuyện gặp tiên trong núi năm đó kể hết cho Ôn Diệu , ngoại trừ những thứ Lục Hành Vân đưa cho nàng nhắc tới, những gì thể nàng đều hết.

 

Ôn Diệu lông mày khóa c.h.ặ.t: “Nghe ngươi miêu tả như , quả thật giống tổ sư...”

 

Tạ Cảnh Sơn lau sạch mặt: “Lúc đầu còn thấy kỳ quái, nếu từng gặp tổ sư, thì chút hiểu mối liên hệ trong đó . Lần ở Giao nhân quốc gặp lão mù ... và Trục Phong Kiếm Quân là cùng một mệnh cách.”

 

Ba sáu mắt đồng loạt về phía Tạ Cảnh Sơn, Ôn Diệu đầy đầu dấu hỏi: “Ngươi đang cái gì ?”

 

Tạ Cảnh Sơn tổ chức ngôn ngữ : “Chính là lão mù gặp lúc nhỏ, lão là mệnh cách kiếm tiên, cho nên từ nhỏ mới cảm thấy là kiếm tiên chuyển thế. Lần ở Giao nhân quốc, cũng tại lão ở đó, lão thuận theo quỹ đạo mệnh lý của Trục Phong Kiếm Quân, mới thể thuận lợi đến đỉnh cao đại đạo, nhưng...”

 

Tạ Cảnh Sơn đầu Giang Nguyệt Bạch: “ thất bại lớn nhất đời Trục Phong Kiếm Quân chính là yêu tổ sư Thiên Diễn Tông, cho nên lão mù , nếu đạt thành tựu cao hơn Trục Phong Kiếm Quân, thì nhân lúc bây giờ lún sâu, g.i.ế.c c.h.ế.t... g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ sẽ đứt tiên lộ của , tu vô tình kiếm đạo.”

 

Lục Nam Chi nhíu mày, thuận theo ánh mắt né tránh của Tạ Cảnh Sơn về phía Giang Nguyệt Bạch, đồng t.ử run rẩy, trong lòng rõ mười mươi.

 

Giang Nguyệt Bạch chỉ Tạ Cảnh Sơn: “Ý là, là kẻ sẽ đứt tiên lộ của ?”

 

Tạ Cảnh Sơn hoảng sợ xua tay: “Ta ý đó, , đây đều là lão mù ảnh hưởng thôi, đối với ... loại tình cảm như Trục Phong Kiếm Quân đối với tổ sư, đúng, , đều là ảnh hưởng!”

 

“Giống như đây luôn mơ cái giấc mơ đó, mơ thấy , chắc chắn là vì tổ sư ảnh hưởng, Trục Phong Kiếm Quân ảnh hưởng, cũng hợp lý, tu là truyền thừa của tổ sư, kiếm ý của Trục Phong Kiếm Quân, cho nên giữa chúng mới thể...”

 

 

Loading...