Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 590
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:15:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tốt quá , con thì quá ...”
Sống mũi Tạ Cảnh Sơn cay xè, hốc mắt nóng hổi, cố nén lệ ý, một tay đặt lưng Đinh Lan Chỉ.
“Xin nương, là con sai , con sai , nương đừng nữa.”
Cửa xuất hiện một , Tạ Cảnh Sơn ngẩng đầu, thấy tổ phụ cũng tiều tụy kém.
Bốn mắt , Tạ Thiên Bảo ngoảnh mặt lau nước mắt.
Sự áy náy trong lòng Tạ Cảnh Sơn gì sánh , cúi đầu dám ánh mắt quan tâm của Tạ Thiên Bảo.
Chát!
Đinh Lan Chỉ đột nhiên vung tay tát một cái Tạ Cảnh Sơn, đ.á.n.h cho cả run rẩy, ngay đó Đinh Lan Chỉ hết cái đến cái khác, liên tục quất đ.á.n.h Tạ Cảnh Sơn.
“Ta cho con ngông cuồng, cho con sống c.h.ế.t, cho con tự tác chủ trương, con mà c.h.ế.t , con bảo chúng ? Bảo tất cả những quan tâm con ?”
Tạ Cảnh Sơn hé răng một lời, lặng lẽ chịu đựng những trận đòn của Đinh Lan Chỉ, lúc bao nhiêu lời xin cũng vô dụng.
“Được !” Tạ Thiên Bảo nộ quát một tiếng , “Cảnh Sơn mới tỉnh, con đ.á.n.h nó một hai cái là đủ , con định đ.á.n.h c.h.ế.t nó ?!”
Tay Đinh Lan Chỉ dừng giữa trung, khuôn mặt đầy vệt nước mắt.
“Con còn mau quỳ xuống nhận với tổ phụ con! Tổ phụ con vì con mà độ Hóa Thần kiếp một nửa cưỡng ép cắt đứt, nếu tổ phụ con đời vô vọng Hóa Thần, đó đều là của con!”
“Con với đứa trẻ những chuyện gì!” Tạ Thiên Bảo trợn trừng mắt.
Tạ Cảnh Sơn hai mắt mở to vô cùng chấn kinh, nghĩ thì, tổ phụ nhất định để thứ gì đó , cho nên mới thể cảm nhận gặp chuyện.
Tạ Cảnh Sơn vội vàng từ giường bước xuống, bịch một cái quỳ xuống mặt Tạ Thiên Bảo, hổ thẹn muôn phần.
Đinh Lan Chỉ : “Còn cha con nữa, một ở Khổng Phương Thành để định cục diện, con căn bản thể tưởng tượng nổi bao nhiêu mũi tên ngầm đang nhân lúc tổ phụ con Hóa Thần thất bại mà lao về phía Sơn Hải Lâu , Tạ Cảnh Sơn, chuyện con hãy nhớ cho kỹ , cả đời cũng đừng quên! Trước khi kích động , hãy suy nghĩ cho kỹ hậu quả!”
Tạ Cảnh Sơn trịnh trọng gật đầu, miệng há , bao nhiêu lời dâng trào nhưng nghẹn ở cổ họng thốt , chỉ nắm đ.ấ.m càng siết càng c.h.ặ.t, sự hối hận trong lòng càng lúc càng tích tụ.
Đinh Lan Chỉ còn tiếp, Tạ Thiên Bảo quát dừng .
“Đừng nữa ngoài , ly hồn mười mấy ngày thể vốn suy yếu, con mà mệnh hệ gì, Quy Hồng sẽ ăn tươi nuốt sống hai ông cháu mất.”
Đinh Lan Chỉ lau nước mắt, Tạ Cảnh Sơn quỳ xuống nắm lấy tay bà.
“Nương nghỉ ngơi , con .”
Đinh Lan Chỉ sâu Tạ Cảnh Sơn: “Hảo hảo xin tổ phụ con !”
Nói xong, Đinh Lan Chỉ tiên bộ rời .
“Đứng lên , nương con .”
Tạ Thiên Bảo đầy vẻ mệt mỏi, xuống ghế.
Tạ Cảnh Sơn vẫn quỳ, thần tình phức tạp: “Tổ phụ, ... còn thể Hóa Thần ?”
Tạ Thiên Bảo nặn một nụ từ ái: “Biết quan tâm tổ phụ ? Yên tâm , cũng là từng trải qua sóng gió lớn, chút vấn đề nhỏ khó tổ phụ con , chẳng qua là tốn thêm một hai trăm năm công phu mà thôi, tóm là khi thọ nguyên tận, chắc chắn thể vượt qua cái ngưỡng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-590.html.]
“Hơn nữa, quả thật cũng nỡ rời xa các con sớm như , bây giờ , còn thể giúp cha nương con trông coi Sơn Hải Lâu, đợi bọn họ đều kết Anh mới , cũng yên tâm hơn, phúc họa nương tựa . Vừa nãy quyết định gián đoạn Hóa Thần là chứ con, con cần cảm thấy áy náy.”
Những lời của Tạ Thiên Bảo khiến lòng Tạ Cảnh Sơn càng thêm khó chịu, quỳ gối đến bên cạnh Tạ Thiên Bảo, mắt rưng rưng lệ.
“Tổ phụ, con...”
“Được , cái gì cũng đừng nữa, con cũng chịu ít khổ cực, nếu chuyện qua , chúng chịu thiệt thòi để rút kinh nghiệm, đừng nhắc nữa. Đối với một mà , tình nhạt nhòa, đại đạo độc hành mới thể xa hơn.”
“ Tạ thị chúng , từ đến nay trọng tình, đạo mà tổ phụ cầu, chính là một cái tình đạo, các con đều , mới thể , nếu các con đều còn, một đến đỉnh cao đại đạo thì còn ý nghĩa gì?”
“Cho nên con nhớ kỹ, tổ phụ là gánh nặng của con, là hậu thuẫn của con, bất kể chuyện gì, đều thông báo cho tổ phụ đầu tiên, ?”
Tạ Cảnh Sơn lầm lì gật đầu: “Vâng, con sẽ nhớ kỹ.”
Tạ Thiên Bảo xoa đầu Tạ Cảnh Sơn, hai ông cháu cùng trong nước mắt.
Tạ Thiên Bảo nhận thấy Giang Nguyệt Bạch đang về phía , dậy : “Về giường , tổ phụ bái tạ Thái thượng trưởng lão của Thiên Diễn Tông , nhân tiện nhờ nàng bói thêm một quẻ.”
Tạ Thiên Bảo rời , Tạ Cảnh Sơn lên thấy ch.óng mặt, mới trở giường tựa lưng, cửa phòng Giang Nguyệt Bạch một tay đẩy .
Một chiếc ngọc giản ném tới mặt Tạ Cảnh Sơn, Giang Nguyệt Bạch khí thế hung hãn, hưng sư vấn tội.
“Lúc nãy thời gian, bây giờ hãy rõ cho , cái thứ loạn thất bát táo gì trong hả? Ai ? Ai tính tình ? Huynh !”
“Ta sai , cô nãi nãi đừng đ.á.n.h, lòng thiện tính tình , ái da! Ta thật sự sai mà ~”
“Dám tự sát mặt ? Lại còn dám tùy tiện ôm ? Huynh to gan thật đấy!”
“Tại với Lục Nam Chi thể ôm , còn với thì ? Hai cô lập ! Đối xử phân biệt! Ta phục!”
“A Nam còn xí!”
“Vậy cũng ... ái da!”
“Tạ Cảnh Sơn g.i.ế.c c.h.ế.t !”
Khi Lục Nam Chi và Thẩm Hoài Hy đến thăm Tạ Cảnh Sơn, liền thấy bên trong gà bay ch.ó sủa, tiếng kêu la của Tạ Cảnh Sơn vang lên từng hồi.
Thương Hỏa Chân Quân đang xổm nóc nhà, bốn mắt , Thương Hỏa Chân Quân gượng gạo.
“Đi ngang qua, bản quân chỉ là ngang qua thôi...”
Lúc bấy giờ, Bạch Thủy Vực, Khổng Phương Thành.
T.ử khí đông lai tam vạn lý, thánh nhân chuyển sinh giáng thử địa.
Tiếng chào đời lanh lảnh của trẻ sơ sinh truyền từ sâu trong tộc thành Khổng thị, vang vọng xa xăm...
Chương 413 Thiên cơ bất khả trắc (Cầu vé tháng)
Trời quang mây tạnh, bầu trời biếc xanh vạn dặm.
Ôn Diệu ngái ngủ hành lang, tóc đen xõa tung, quần áo khoác hờ hững , tay cầm một vò rượu, lấy rượu để giải rượu.
“Nói , dù bản tôn đang chữa thương cho , thì cũng là đang giải đáp thắc mắc cho , hình như bản tôn ngoài hai việc , thì còn việc gì khác để .”