Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 582

Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:15:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi trời sáng rõ, Thẩm Hoài Hy đến bên cạnh Giang Nguyệt Bạch xuống, đưa một chiếc nhẫn ban chỉ màu trắng điêu khắc hoa lan cho Giang Nguyệt Bạch.

"Đây là cái gì?" Giang Nguyệt Bạch nhận lấy nhẫn hỏi.

"Pháp bảo trữ vật của Thiên Nam Tinh, đồ vật bên trong xem qua, chép vài miếng ngọc giản nghiên cứu huyết mạch các tộc, là Yêu tộc, đồ của giao cho ngươi hẳn là thích hợp nhất."

Giang Nguyệt Bạch từ chối, thu ngọc giản một tiếng cảm ơn.

Thẩm Hoài Hy : "Lần hẳn là nên đa tạ ngươi, còn Cửu Xuyên Chân Quân, giúp tìm đạo mà thật sự nên ."

Giang Nguyệt Bạch lên tiếng, Thẩm Hoài Hy nàng tâm trạng bàn luận những chuyện .

"Cảnh Sơn cát nhân thiên tướng, tin nhất định thể gặp hung hóa cát."

Giang Nguyệt Bạch khổ: " chuyện tìm Giao nhân như thế , cho dù Thái Thượng trưởng lão đến cũng chắc tìm , Sơn Hải Lâu dù nhiều tiền đến cũng mua tung tích của Giao nhân, mắt thấy chẳng còn mấy ngày nữa ."

Thẩm Hoài Hy khuyên nhủ vài câu, phát hiện Lê Cửu Xuyên xuất hiện ở phía , vội vàng dậy bái lễ.

Giang Nguyệt Bạch ngẩng đầu một cái: "Sư phụ."

"Ngươi ."

Lê Cửu Xuyên để Thẩm Hoài Hy , vén tà áo bên cạnh Giang Nguyệt Bạch, thấy Giang Nguyệt Bạch một tay cầm sách, tay nắm một miếng ngọc giản, ngọc giản còn hai chữ 'Cảnh Sơn'.

"Đang xem gì ?"

Giang Nguyệt Bạch liếc miếng ngọc giản trong tay: "Cảnh Sơn tùy b.út, Tạ Cảnh Sơn nhét cho , mấy năm nay chịu ít khổ cực, như cũng quên chê , còn tính tình ."

"Đã lo lắng như , cùng ngoài tìm? Tìm lấy một sự an tâm." Lê Cửu Xuyên hỏi.

Giang Nguyệt Bạch vân vê miếng ngọc giản: "Sư phụ thương thế của ngài thế nào ? Quang Hàn Kiếm Quân và Diệu Âm thế nào ?"

Lê Cửu Xuyên chân mày khẽ nhíu, luôn cảm thấy Giang Nguyệt Bạch dự định gì đó.

"Thương thế của , chỉ cần từ từ ôn dưỡng, từng chút một nhổ huyết sát chi khí . Bên Diệu Âm và Lăng Quang Hàn... Thương Hỏa một phen khổ tâm, chỉ sợ Lăng Quang Hàn hại Diệu Âm, ai ngờ hai gặp mặt, Diệu Âm , Lăng Quang Hàn liền luống cuống tay chân, đó hiểu nữa, Thương Hỏa than vãn đúng là kẻ dư thừa."

Khóe miệng Giang Nguyệt Bạch cong lên, thể tưởng tượng cảnh tượng lúc đó và vẻ mặt ngượng ngùng của Thương Hỏa Chân Quân.

Lê Cửu Xuyên tiếp tục : "Diệu Âm quyết định cùng Lăng Quang Hàn trở về Thiên Diễn Tông, nhờ Thái Thượng trưởng lão giúp đỡ giải quyết tàn hồn Huyết Lan trong cơ thể, còn thế nào, ai ."

Giang Nguyệt Bạch gật đầu, sắc mặt trở nên u ám.

Lê Cửu Xuyên hít một , nàng kiên nhẫn : "Ngươi tại cứu Thẩm Hoài Hy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-582.html.]

Giang Nguyệt Bạch Lê Cửu Xuyên, nghi hoặc cau mày, ngày đó nàng sư phụ qua, là thuận tay mà .

"Là vì ngươi! Chuyện tiền căn hậu quả ngươi trong thư cũng coi như rõ ràng, tuy Tạ Cảnh Sơn Thiên Nam Tinh bắt là vì Thiên Nam Tinh âm hiểm xảo trá, Thẩm Hoài Hy cũng tự nguyện đến giúp đỡ, nhưng hiểu ngươi, dù bên ngoài ngươi lãnh khốc vô tình, sát phạt quả đoán đến , nhưng sâu thẳm trong tim ngươi luôn một mảnh đất 'thiện'."

"Bất kỳ ai ngươi xếp mảnh đất , ngươi đều sẽ dùng hết sức lực để bảo vệ, dù ngươi hiểu đạo lý đến mấy, gặp ở mảnh đất , ngươi cũng cách nào giữ sự thông thấu và lý trí. Nếu Tạ Cảnh Sơn và Thẩm Hoài Hy xảy chuyện, ngươi nhất định sẽ tìm đủ loại lý do để tự trách , cho nên cứu Thẩm Hoài Hy, một mặt là thuận tay mà , mặt khác, là tâm cảnh ngươi tổn hại."

Mũi Giang Nguyệt Bạch cay xè, bao biện : "Nào , mới khó bản !"

"Vậy bây giờ ngươi đang gì? Mười mấy ngày trời, một cuốn sách cũng xong? Đây phong cách của ngươi." Lê Cửu Xuyên hất cằm chỉ chỉ cuốn sách trong tay Giang Nguyệt Bạch.

Giang Nguyệt Bạch chột giấu cuốn sách lưng.

"Nói , mấy ngày nay ngươi rốt cuộc đang cân nhắc chuyện gì, chuyện trời sập xuống sư phụ gánh cho ngươi, sư phụ nếu gánh nổi, thầy trò cùng , gánh bao lâu thì bấy lâu." Lê Cửu Xuyên nghiêm túc .

Giang Nguyệt Bạch bĩu môi, khi nước mắt rơi xuống đầu quẹt .

Sau một hồi bình phục, Giang Nguyệt Bạch : "Mấy ngày nay luôn nghĩ, sống Minh phủ, sống cũng gặp Giao nhân, tìm Giao nhân, thì ... c.h.ế.t!"

Trái tim Lê Cửu Xuyên đập mạnh một cái: "Ngươi gì?"

Giang Nguyệt Bạch Lê Cửu Xuyên: "Ta từng xem một câu chuyện nhỏ trong một cuốn tạp thư, về một lên núi hái t.h.u.ố.c, ăn một loại kỳ quả, đó hồn phách lìa khỏi cơ thể, du ngoạn Minh phủ, trong câu chuyện đó vì thọ nguyên hết, du ngoạn một vòng xong đá khỏi Minh giới, bình an trở về. Cho nên đang nghĩ, tu sĩ hồn phách lìa khỏi cơ thể, trong vòng bốn mươi chín ngày trở về thì , thể..."

"Haiz..." Lê Cửu Xuyên thở dài, "Đinh Lan Chỉ như ."

Mắt Giang Nguyệt Bạch trợn trừng, căng thẳng hỏi: "Vậy kết quả thế nào, nàng tìm thấy Giao Nhân Quốc ?"

Lê Cửu Xuyên lắc đầu: "Chưa, loại chuyện xem duyên phận cá nhân, nếu thật sự dễ dàng tìm thấy như , Giao Nhân Quốc chắc sớm kẻ lòng tiêu diệt ."

"Sư phụ, thử, thật sự thể ở đây từng ngày đợi chờ thế nữa."

Giang Nguyệt Bạch nắm lấy cánh tay Lê Cửu Xuyên, ánh mắt khẩn cầu, chuyện rút hồn phách khỏi nhục , chỉ tu sĩ Nguyên Anh mới , hơn nữa bộ quá trình cần canh giữ, ngăn chặn nhục chủ âm quỷ ẩn nấp trong Minh Hải chiếm giữ.

"Ngươi rủi ro khi như ?" Lê Cửu Xuyên hỏi.

Giang Nguyệt Bạch gật đầu: "Ta nghĩ kỹ , hồn phách mỏng manh, một chút tổn thương cũng ảnh hưởng đến cả đạo đồ, nhưng cũng nghĩ qua, chuyện do là thích hợp nhất."

"Thật cũng tại , cũng từ lúc nào, luôn thể cảm giác một đôi mắt đang chằm chằm Tạ Cảnh Sơn, cảm thấy giữa và Tạ Cảnh Sơn nhất định mối liên hệ đặc biệt nào đó, lẽ dựa điểm , thể tìm thấy ."

"Hơn nữa tu thành Thần đan của Yêu tộc, hồn phách sức tự vệ, cũng thử một , dù cuối cùng thể... cũng sẽ mãi dằn vặt trong sự tự trách, ngài giúp , sư phụ."

 

 

Loading...