Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 552
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:11:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, đại địa từ khi sinh đến diệt vong, từ diệt vong mà tân sinh, duy chỉ thiên là bất biến, duy chỉ thiên là trường tồn.
Giang Nguyệt Bạch mảnh ‘thiên’ , trong ngộ đạo chi cảnh, cái cây non của chính ngày càng sum suê.
Tinh di đấu chuyển, hàn lai thử vãng, phù vân triều lộ, thương hải tang điền.
Giang Nguyệt Bạch đều sắp quên sự tồn tại của ‘chính ’ thì đại địa cuối cùng cũng định, nàng bỗng nhiên hồi thần, phát hiện đang đỉnh núi cao.
Trời thanh khí lãng, vạn dặm mây, nơi đập mắt là đại hà bôn đằng, rừng rậm xanh tươi, chân núi là một mảnh đào lâm hồng phấn, trong cốc khe suối bôn đằng, ngân vụ bay b.ắ.n.
Nàng , trong lúc hốt hoảng cứ ngỡ thấy thần thụ, kỹ , mới phát hiện cái cây sừng sững ở trung tâm mảnh đại địa , dùng tán cây chống đỡ bầu trời nhỏ hơn thần thụ nhiều, chắc là do đoạn cành thần thụ hóa thành.
“Nơi là Liên Đài động thiên của ? Tiểu thế giới thế là thành ?”
Giang Nguyệt Bạch đạp mà lên, chạy tới bốn hướng đông tây nam bắc, phát hiện mảnh đại địa rộng lớn vô biên, nhưng cũng lớn hơn Hoa Khê Cốc và Thiên Khốc Phong cộng .
Nơi vẫn là trung tâm Liên Đài, trong bóng tối mênh m.ô.n.g vô tận, vẫn tồn tại vô Liên Đài lớn nhỏ, đó tùy theo những thứ nàng cho khác mà hiện những thế giới khác .
Giang Nguyệt Bạch hưng phấn chạy về ngọn núi cao ở trung tâm, quan sát bùn đất, sông ngòi và cây cối trong thung lũng.
“Lúc giống như mùa xuân, linh khí trong đất cũng , thể dùng để trồng một ít linh d.ư.ợ.c, linh khí tổng thể và linh khí địa mạch vẫn kém một chút, tu vi cao thể tìm mấy cái linh mạch dời đây, bên trồng trọt, bên xây nhà...”
Giang Nguyệt Bạch vui vẻ quy hoạch, mệt mỏi liền ngủ trong biển hoa sườn núi, dang rộng hai tay ngây ngốc.
“Cuối cùng cũng một mảnh tiểu thế giới của riêng , đúng !”
Giang Nguyệt Bạch dậy, nhíu mày suy nghĩ.
“Ta tiến đây, bên ngoài là hình dạng gì? Ngũ Hành Liên Đài dẫu cũng thể tiến đây chứ? Hỏng !”
Giang Nguyệt Bạch vội vàng tập trung tinh thần rời khỏi Liên Đài động thiên.
*
Lúc bấy giờ, đỉnh thần thụ, trong tổ Phượng Hoàng.
Hai con chim non đỏ rực nhân lúc Phượng cha Hoàng ở đó, chạy tới giữa tổ Phượng Hoàng, chằm chằm khóm linh chi trắng mọc từ trong Lưu Ly Liên Đài mà chảy nước miếng.
Con nghiêng về màu cam thật sự nhịn nữa, há mỏ định mổ phiến lá dày mọng của linh chi, con chim non đỏ rực còn vội vàng dang cánh ngăn cản, chổng cái m.ô.n.g trụi lông qua.
Đó là do hôm nó lén mổ linh chi, Phượng cha đ.á.n.h đấy.
Chim non màu cam mặc kệ tất cả, hất văng con , trực tiếp mổ xuống khóm linh chi trắng.
Chát!
Âm thanh trầm đục vang vọng tổ Phượng Hoàng, chim non màu cam lệch đầu, linh chi tát một cái.
Con còn mắt chữ A mồm chữ O thấy khóm linh chi trắng vèo một cái thu trong Lưu Ly Liên Đài, ngay đó một bóng xông từ đó.
Giang Nguyệt Bạch thu Liên Đài cúi đầu đ.á.n.h giá , sờ mặt sờ đầu, cảm nhận sự đổi .
Thân thể bình an, tu vi đại漲 (tăng mạnh), linh chi đầu cũng mất , mũi nở hoa, tai cũng bình thường, nhưng mái tóc của nàng tại vẫn là màu trắng?
Giang Nguyệt Bạch túm lấy một lọn tóc, kỹ mới phát hiện, tóc của nàng thì là sợi tóc bình thường, thực tế đều là những sợi bạch đằng cực mịn.
Giang Nguyệt Bạch đặt mũi ngửi ngửi, mùi hương hoa thoang thoảng, thanh khiết, mùi yêu lý yêu khí.
Tóc trắng thì tóc trắng , dẫu cũng hơn là đầu mọc linh chi, một tu luyện công pháp đặc thù cũng sẽ tóc trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-552.html.]
Trái tim yên vị, Giang Nguyệt Bạch lúc mới về phía hai con chim non cao lớn bằng nàng, đây là qua bao lâu , chim non Phượng Hoàng đều nứt vỏ chui .
Giang Nguyệt Bạch nghiêng , về phía chim non, vẫn còn mấy mảnh vỏ trứng!
“Khụ~ cảm ơn các ngươi thời gian qua chăm sóc , cũng gì thể lấy , các ngươi xem cái tổ bừa bộn kìa, để dọn dẹp cho các ngươi một chút.”
Giang Nguyệt Bạch , về phía , tay chân lanh lẹ thu gom những mảnh vỏ trứng.
Hai con chim non ngơ ngác, , một con lắc đầu, con cũng lắc đầu.
“Cho hỏi một chút, ngủ ở đây bao lâu ?”
Một con chim non nhấc vuốt lên, xòe bốn ngón chân .
Giang Nguyệt Bạch sửng sốt, “Bốn tháng ? Ta cảm thấy cũng lâu đến thế.”
Con chim non còn thò một cái vuốt , nhấc một ngón chân lên, kêu một tiếng.
“Ta ngủ năm năm!!”
Giang Nguyệt Bạch kinh hãi suýt chút nữa nhảy dựng lên, phản ứng đầu tiên là thể nào!
Bình tĩnh suy nghĩ kỹ, nàng ở trong Liên Đài động thiên trải qua bộ quá trình tiểu thế giới sơ khai, đời, đổi đến khi định, lúc đó nàng cảm nhận thời gian trôi qua, chỉ đắm chìm trong sự diễn biến của thế giới.
Toàn bộ quá trình chỉ dùng năm năm để thành, hề dài, nếu sự giúp đỡ của thần thụ, nàng dùng một trăm năm cũng thể thành quá trình .
“Tạ Cảnh Sơn!”
Giang Nguyệt Bạch nhớ tới khi yêu dặn dò Tạ Cảnh Sơn, thấy nàng về , năm năm thời gian, Tạ Cảnh Sơn sẽ vẫn còn ở trong Lan Nhược Cốc đợi nàng chứ?
“Thần thụ đại nhân, ngoài một chút .”
Giang Nguyệt Bạch trực tiếp từ rìa tổ Phượng Hoàng nhảy xuống.
Nào , nàng từ mà biệt, đợi đến khi Phượng đực và Hoàng cái ngoài trở về, thấy Liên Đài và linh chi , trực tiếp đ.á.n.h cho hai con chim non một trận.
Lúc cơ thể lao xuống , Giang Nguyệt Bạch qua bảng tu tiên, 《Ngũ Hành Quy Chân Công》 của nàng tiến giai đoạn cuối của tầng thứ ba, đột phá đến tầng thứ tư chính là Kim Đan trung kỳ.
Kim đan trấn giữ đan điền, thần đan trấn giữ thức hải, giống như nhãn t.ử âm dương trong Thái Cực Đồ, khiến nàng ẩn ẩn chạm tới ngưỡng cửa của âm dương.
Năm năm , thực sự ngủ trắng.
Một mảnh vân vụ màu bích lục từ tán cây bay , vù vù tiến gần.
“Bích giáp ong quần? Các ngươi thế mà vẫn còn ở đây, còn lớn mạnh lên nhiều như .”
Giang Nguyệt Bạch tiện tay thu bích giáp ong quần trong Liên Đài động thiên.
Sắp đến mặt đất, Giang Nguyệt Bạch bung Thái Hòa Tán , tốc độ lao xuống của cơ thể giảm bớt, xoay đáp đất.
Gì!
Trong rừng cây truyền đến tiếng kêu của con hồ ly nhỏ quen thuộc, Giang Nguyệt Bạch thu ô qua, quả nhiên thấy Hữu Tô Tiểu Tiểu đang cùng Huyết Kỳ Lân đối luyện, năm năm bất kỳ đổi nào, vẫn là một cục nhỏ xíu.
Để tránh rắc rối, Giang Nguyệt Bạch lặng lẽ rời , thấy tấm bia tập luyện của Hữu Tô Tiểu Tiểu đóng cây, rõ ràng chính là nhân dạng của nàng khi hóa hình, c.h.é.m cho tơi bời hoa lá, bên cạnh còn ba chữ nhân tộc ‘Cỏ lật thuyền’.