Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 517
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:11:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Tú nhỏ bé mắt chứa sự cam lòng và quật cường: “Ngươi xuất hiện ở đây, là để g.i.ế.c ?”
Triệu Phất Y rũ mắt suy tư giây lát, cúi xuống cái lưng vốn bao giờ gập của nàng, quỳ một chân mặt Triệu Tú nhỏ bé, bình tĩnh thẳng đôi mắt của Triệu Tú.
“Ta giảng hòa với ngươi.”
“Giảng hòa?” Triệu Tú thể tin trợn to mắt.
Triệu Phất Y gật đầu, giơ tay vén mớ tóc rối bên thái dương của Triệu Tú tai.
“Ngươi chính là mà, mặc dù thất bại, mặc dù mỹ, ngươi vẫn là một phần thể thiếu, cực kỳ chân thực của , ai thể thập thập mỹ, là thì đều sẽ phạm sai lầm, chỉ cần sửa đổi là .”
“Càng cần đắm chìm trong những thất bại của quá khứ, lúc đêm khuya mộng hồi dùng sự ngu xuẩn trong quá khứ của để hành hạ bản , quá khứ trở thành sự thật thể đổi, giống như rõ ràng kết quả thế nào, vẫn như cũ đổi quyết định của ngươi.”
“Cho nên, giảng hòa với ngươi, chấp nhận một ngươi cố chấp mỹ, ... thể ôm ngươi một cái ?”
Triệu Tú lệ nhòa mờ mịt c.ắ.n môi, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m cứng đờ.
Trong mắt Triệu Phất Y cũng sương mù lượn lờ, dang rộng vòng tay đem Triệu Tú, đem chính hiểu chuyện mỹ đó ôm lòng, hòa giải với chính .
Triệu Phất Y buông tha Triệu Tú, Triệu Tú cũng buông tha Triệu Phất Y.
Chính buông tha chính , chính mới thể giải thoát cho chính .
Tâm ma, cũng thể hóa thành sức mạnh thúc đẩy chính tiến về phía , con , chẳng đều trưởng thành từ những sai lầm ?
Triệu Tú nắm đ.ấ.m nhỏ lau nước mắt, Triệu Phất Y hỏi.
“Sau ngươi như thế nào?”
Triệu Phất Y nghiêm túc suy nghĩ một chút, dắt tay Triệu Tú dậy, ngẩng đầu trong đêm đen, trời lấp lánh.
“Ta , giống như thiên tinh Bắc Đẩu, cho dù thời di thế dịch, đều thể chỉ dẫn phương hướng cho những sẵn lòng ngẩng đầu tranh mệnh.”
Triệu Tú : “Vậy thì thành một phương thái đấu , mới tư cách!”
Triệu Phất Y cũng : “Sẽ thôi.”
“Triệu Phất Y, nguyện ngươi tương lai thể thực sự , sự liễu phất y khứ, vì danh và lợi, chỉ vì... tâm thanh tịnh, đạo tâm nhiễm.”
“Cũng sẽ thôi.”
Triệu Phất Y và Triệu Tú, , Triệu Tú nhỏ bé, hóa thành một đạo ánh sáng hòa một với Triệu Phất Y.
Tiếng thiên kiếp tiêu tán bên tai, Triệu Phất Y hóa thần công thành, phía vòm trời đỉnh đầu nàng...
Quần tinh củng Bắc Đẩu, bách điểu triều phượng hoàng!
Chương 359 Yêu tộc Đào Nguyên
Trên biển Huyễn Ba, Giang Nguyệt Bạch sáu mươi bốn căn trận thiêm , trong nháy mắt liền dựng lên một tòa đại trận tuyệt thiên tuyệt địa.
Phong vân lôi điện trong trận biến ảo, yêu thú đáy biển trong chớp mắt gia đoạt mệnh, xác nổi trăm dặm.
Giang Nguyệt Bạch mãn tải nhi quy, mãi đến khi nàng và Tạ Cảnh Sơn cùng xuyên qua biển Huyễn Ba, thấy địa giới Yêu tộc, yêu đan và yêu huyết săn vẫn còn thừa.
Giang Nguyệt Bạch tính toán ngày tháng, bọn họ biển ròng rã hơn bốn mươi ngày.
Khinh chu yên hà khỏi phạm vi vân vụ, đảo tiếu, lập tức liền bốn ngư yêu đuôi cá, khuôn mặt dữ tợn cầm ngư xoa bao vây tới, đối với bọn họ phát tiếng rít như rắn.
“Yêu tộc giới vực, kẻ nhàn tạp gần!”
Ánh mắt Giang Nguyệt Bạch hiệu Tạ Cảnh Sơn đừng động, đầu nghiêng một cái chỉ chỉ linh chi trắng mọc dài đến kích thước bàn tay đầu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-517.html.]
“Mấy vị ờ...” Giang Nguyệt Bạch chút xưng hô thế nào, “Mấy vị ngư đại ca các xem, cũng là yêu.”
“Là dị nhân!”
Ngư yêu hung dữ, đem ngư xoa thúc tới phía một chút.
“Được , các là dị nhân thì là dị nhân.” Giang Nguyệt Bạch lùi về phía tránh né, “ là mời tới đây, các thể xua đuổi như chứ?”
Bốn ngư yêu , ngư xoa tiếp tục thúc tới phía .
“Ai mời ngươi tới, báo danh lên?”
Giang Nguyệt Bạch cẩn thận gạt cái ngư xoa sắp đ.â.m mặt nàng , nàng và Tạ Cảnh Sơn lúc vẫn giữ tu vi Trúc Cơ trung kỳ.
“Có lẽ là cái cây ở Thanh Khâu của các , cũng cụ thể xưng hô nó thế nào.”
“Không thể nào!” Ngư yêu phản bác, “Thần thụ thể mời dị nhân, nếu Yêu tộc đại nhân dẫn tiến, dị nhân bước chân Yêu tộc.”
Tạ Cảnh Sơn chút kiên nhẫn ngoáy tai: “Lại đây đây, để .”
Giang Nguyệt Bạch đẩy sang một bên, Tạ Cảnh Sơn lấy một nắm linh thạch thượng phẩm: “Mấy vị ngư đại ca, cho chút thuận tiện?”
Ngư yêu đồng loạt sửng sốt, đó ngư xoa trực tiếp thúc mặt Tạ Cảnh Sơn.
“Lùi !”
Tạ Cảnh Sơn cam lòng: “Đây là linh thạch thượng phẩm đấy, các lẽ nào ngay cả linh thạch cũng từng thấy ? Yêu tộc nghèo đến ?”
“Lùi!”
Tạ Cảnh Sơn ngư xoa chấn lùi, đây là địa giới của Yêu tộc , bọn họ cũng tiện trực tiếp đ.á.n.h lên cửa.
Hết cách, Giang Nguyệt Bạch đành bình khí ngưng thần, hồi tưởng cảm giác lúc thần thụ nhập mộng, trong lòng thầm hô: “Ngài còn hiện là đấy!”
Giang Nguyệt Bạch hô xong, một đạo d.a.o động kỳ dị bỗng nhiên từ chính trung tâm Yêu tộc truyền , kinh động lượng lớn chim ch.óc bay lên trời cao, yêu thú nhỏ trong rừng đồng loạt kêu vang.
Mấy phiến lá xanh từ hư xuất hiện, mang theo thở thương mang, xoay quanh Giang Nguyệt Bạch.
Bốn ngư yêu nhận đó là lá thần thụ, thái độ đại biến, vội vàng thu hồi ngư xoa, khom lùi nhường một lối .
“Đại nhân, mời lên đảo!”
Tạ Cảnh Sơn kinh ngạc đầu Giang Nguyệt Bạch, tò mò nàng thế nào mà như .
Giang Nguyệt Bạch vung tay áo, đẩy Tạ Cảnh Sơn: “Dẫn đường!”
“Vâng!”
Bốn ngư yêu cùng ở phía mở đường, Giang Nguyệt Bạch truyền âm cho Tạ Cảnh Sơn: “Bây giờ bắt đầu, chính là tùy tùng của , cho chuyện thì cứ coi là một câm, ?”
Tạ Cảnh Sơn đáp , Giang Nguyệt Bạch đầu , ánh mắt đe dọa.
“ là câm ?!” Tạ Cảnh Sơn tức giận đến mức hỏng cả .
Giang Nguyệt Bạch nheo mắt : “Ừ, ngoan nào~”
Bốn ngư yêu dẫn Giang Nguyệt Bạch lên đảo, bước rừng cây, Giang Nguyệt Bạch hốt hoảng cảm giác như trở mê cung dây leo ở Phong Vân Hội.
Trên đỉnh đầu là tán cây thấy tận cùng, đ.â.m thẳng vòm trời, bằng phẳng với biển mây, gần như bao phủ bộ giới vực Yêu tộc.
Ngàn vạn sợi dây leo từ trong mây rủ xuống, chạm đất sinh rễ hóa thành rừng rậm, cây cối và linh thực mọc đan xen, trăm hoa đua nở, ong bướm vây quanh.