Ta Khiến Cả Giới Tu Chân Phải Khóc Vì Sự "Cày Cuốc" - Chương 453
Cập nhật lúc: 2026-02-12 11:04:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Phất Y một nữa quét khuôn mặt của từng mặt, ánh mắt tràn đầy vẻ khích lệ.
"Ta, ở Thiên Linh giới đợi các con."
Cuối cùng Giang Nguyệt Bạch một cái, Triệu Phất Y đạp mà lên, nhanh ch.óng hóa thành một đạo bạch quang, biến mất trong thông thiên lộ.
Thiên địa trở tĩnh lặng, mặt trời lặn thương hải nhấn chìm, đêm dài đằng đẵng, Bắc Đẩu tinh sáng rực, chỉ dẫn phương hướng cho lầm đường lạc lối.
Ly biệt khiến lòng u sầu, đầu thấy Giang Nguyệt Bạch vẻ mặt thanh tú, kiêu hãnh như hạc độc lập, càng thêm u sầu.
Haizz...
Tiếng thở dài nối tiếp vang lên, Lê Cửu Xuyên dở dở , vội vàng mang Giang Nguyệt Bạch rời .
Lê Cửu Xuyên kiểm tra tình trạng cơ thể của Giang Nguyệt Bạch, Giang Nguyệt Bạch hỏi Lê Cửu Xuyên xem g.i.ế.c Thanh Nang T.ử , Lê Cửu Xuyên sầu não lắc đầu, biểu thị tạm thời mất dấu vết của Thanh Nang Tử.
Mỗi nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày thứ hai hai thầy trò liền lên đường trở về tông môn, rời khỏi nơi thị phi Bắc Hải .
Đệ t.ử Thiên Cương phong vẫn cần ở thêm một thời gian, đợi Đường Vị Miên và vài t.ử sắp kết Đan khác đều kết Đan xong mới trở về tông.
Hai dịch dung một phen, thuyền buôn của Sơn Hải Lâu, thuê một gian tĩnh thất thuyền để nghỉ ngơi.
Sắp xếp xong xuôi thứ, Lê Cửu Xuyên phong tỏa tĩnh thất, gọi Giang Nguyệt Bạch tới cạnh bàn xuống, lấy một miếng bài gỗ hình tròn đẩy tới mặt Giang Nguyệt Bạch.
Miếng bài gỗ màu đỏ sẫm, đó lốm đốm ánh , phía treo tua rua, một mặt điêu khắc những hoa văn phức tạp nhưng tinh xảo mắt, mặt còn ...
Giang Nguyệt Bạch lật , thấy hai chữ.
"Vọng... Thư? Có ý nghĩa gì ạ?"
Lê Cửu Xuyên : "Trước con chẳng thư cho , đặt cho con một đạo hiệu thật , chờ đến khi con kết Đan sẽ cho con ?"
Giang Nguyệt Bạch : "Cho nên đây là đạo hiệu sư phụ đặt cho con? Vọng Thư là... nghĩa là mặt trăng ạ?"
"Thừa phong du bích lạc, đạp lãng tố tinh hà, tình d.a.o tương tự, thu đường đối Vọng Thư." (Cưỡi gió du chơi trời xanh, đạp sóng ngược dòng sông , đêm thanh vắng xa xăm tương tự, sảnh thu đối mặt trăng sáng.)
Giang Nguyệt Bạch mày mắt rạng rỡ nụ : "Vọng Thư, Giang Vọng Thư, Vọng Thư chân nhân, ha ha, cái , hơn cái đạo hiệu cũ của con nhiều."
Nhắc đến đạo hiệu cũ, Lê Cửu Xuyên khỏi hiếu kỳ hỏi: "Rốt cuộc con tự đặt cho đạo hiệu gì, nảy sinh hiểu lầm gì mà khiến con để tâm đến mức ?"
Giang Nguyệt Bạch nụ tắt ngóm: "Dù thì cũng là... một đạo hiệu cho lắm, nhắc đến thì hơn."
Lê Cửu Xuyên hỏi thêm nữa: "Miếng bài gỗ dùng gỗ bồ đề ngàn năm, hương thơm trong gỗ thể giúp con tĩnh tâm, thể mang theo bên ."
"Cái là sư phụ tự tay điêu khắc ạ?"
"Lúc nhàn rỗi tùy ý thôi, vốn dĩ tưởng rằng còn cần mấy năm nữa mới đưa cho con , định bụng sẽ điêu khắc tinh xảo một phen, ngờ con kết Đan nhanh như ."
"Thế lắm ạ." Giang Nguyệt Bạch treo miếng bài gỗ lên thắt lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-khien-ca-gioi-tu-chan-phai-khoc-vi-su-cay-cuoc/chuong-453.html.]
Sau ngoài mặt nàng chính là Vọng Thư chân nhân của Thiên Diễn Tông, lúc hành sự lén lút lưng, dùng danh hiệu Trầm Chu tán nhân.
Lê Cửu Xuyên mỉm , lấy một quyển trục đặt lên bàn.
"Bây giờ, nên chính thức truyền cho con phần của 《Đại Diễn Kinh》 ."
Chương 316 《Đại Diễn Kinh》
Giang Nguyệt Bạch vội vàng chỉnh đốn thần sắc, đón lấy quyển trục Lê Cửu Xuyên đưa tới.
Bản gốc của 《Đại Diễn Kinh》 bảo tồn tầng thượng của Tàng Thư Lâu Thiên Diễn Tông, hai quyển trục thượng hạ là do Thái thượng trưởng lão chép .
Giang Nguyệt Bạch mở quyển trục xem, Lê Cửu Xuyên ở bên cạnh giải thích sơ lược.
"Nói một cách nghiêm túc, 《Đại Diễn Kinh》 là một bộ công pháp thể tu luyện, nó chú trọng hơn quy luật thiên địa. Cái gọi là Đại Diễn chính là diễn hóa sự biến đổi của thiên địa, dùng thuật suy diễn vạn sự vạn vật giữa thiên địa, bao la vạn tượng."
"Những quy luật thiên địa thuật trong phần thượng cũng là để nền móng cho phần hạ. Hiện tại vẫn ngộ thấu 《Đại Diễn Kinh》, chỉ Dịch hữu Thái Cực, thủy sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quái. Thái Cực tức Thái Nhất, Lưỡng Nghi tức Dương Nhất, Âm Nhị, Tứ Tượng là Thái Dương Nhất, Thiếu Âm Nhị, Thiếu Dương Tam, Thái Âm Tứ..."
"Cứ thế mà suy , vạn vật thế gian đều thể dùng năm mươi Đại Diễn, dựa theo quá trình sự vật sinh , phát triển, hưng thịnh, suy bại, tiêu vong để suy diễn. Sau khi hiểu rõ suy diễn thuận, liền thể theo đó mà suy ngược , Nghịch, chính là mấu chốt trong 《Đại Diễn Kinh》."
Giang Nguyệt Bạch gật đầu, về 'Nghịch chi đạo', nàng hiểu sâu sắc trong phần thượng của 《Đại Diễn Kinh》.
【Nghịch giả, ngỗ nghịch phản kháng là một, nhưng cái thứ hai, đó là suy diễn, từ quả suy nhân cũng là Nghịch. Hồng Mông sinh Hỗn Độn, Hỗn Độn sinh Vô Cực, Vô Cực sinh Thái Cực, Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quái, Bát Quái vạn vật sinh】
【Vạn vật nghịch hành mà lên, tập Bát Quái, chưởng Tứ Tượng, luyện nhị khí, hợp Lưỡng Nghi, ngộ Thái Cực, hóa Vô Cực, trở về Hỗn Độn, cầu chứng Hồng Mông, đó là đỉnh cao của đại đạo, đó là Nghịch chi đạo】
【Hồng Mông trong tay, vạn vật do 】
Mấy câu trở thành nền tảng cho con đường nghịch thiên của Giang Nguyệt Bạch.
Lê Cửu Xuyên tiếp tục : "Nói cách khác, mục đích tu hành của 《Đại Diễn Kinh》 là để chứng đạo Hồng Mông. Lấy một ví dụ đơn giản, giống như Thọ cổ của Vu tộc, tu sĩ thông thường dù tu đến kỳ Đại Thừa cũng thấy tung tích Thọ cổ, càng thể bắt nó."
" nếu nắm giữ quy luật thời gian, liền thể bước dòng sông thời gian, như đ.á.n.h cá sông , tìm Thọ cổ dễ như trở bàn tay. Hồng Mông chính là con Thọ cổ khó tìm hơn, cần vạn vật quy luật hóa thành sông, đó mới thể thấy con cá Hồng Mông."
Giang Nguyệt Bạch trầm tư: "Nói cách khác, tu sĩ khác chỉ cần nắm giữ một loại quy luật là thể vấn đạo cầu tiên, mà 《Đại Diễn Kinh》 là nắm giữ bộ quy luật thế gian, lăng giá tiên thần, trực tiếp trở thành Thiên đạo ?"
Lê Cửu Xuyên gật đầu: "Chính là như ."
Giang Nguyệt Bạch trợn tròn hai mắt, khí thế bá đạo ập đến cho chấn động.
Lục Hành Vân rốt cuộc là một nữ t.ử như thế nào, cư nhiên thể sáng tạo công pháp bá tuyệt thiên địa như , nàng chỉ riêng ý tưởng thôi bỏ xa tất cả sinh linh giữa thiên địa phía .
Nàng tu tiên, nàng là trở thành Trời!
"Cái thực sự... thể ? Tổ sư bà ạ?"
Giang Nguyệt Bạch hỏi, bất giác rùng một cái, nếu Lục Hành Vân , Thiên đạo đang khống chế phương thiên địa lúc chẳng chính là Lục Hành Vân?
"Chắc là ." Lê Cửu Xuyên cau mày : "Thái thượng trưởng lão lúc ở Thiên Linh giới từng tìm kiếm dấu chân của Tổ sư, bà cũng giống như các vị Đại Thừa tiên quân khác là phi thăng, chứ thế ông trời, lẽ ở tiên giới thần giới trong truyền thuyết, bà vẫn đang tu tập con đường ."