Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Mạn gắp một miếng thịt gà cho miệng. Vừa c.ắ.n nhẹ, thịt gà mềm ngọt vô cùng, dai mà nhiều nước.
Thịt om lửa nhỏ nên thấm vị, mềm trơn, mặn mà thoang thoảng vị ngọt, hương vị đậm đà mà hề ngấy. Khi nhai còn mùi rượu nhẹ nhàng lan đầu lưỡi.
Ăn xong miếng gà, Tề Mạn xúc một miếng cơm. Gạo trắng và kê hòa , trắng vàng xen kẽ mắt, ăn miệng thơm dịu và ấm áp.
Cô gắp một miếng gà bỏ lên cơm, nước sốt thấm hạt cơm. Khi ăn , hương cơm hòa với hương sốt càng đậm đà.
Rau xào thanh nhẹ, bồi bổ cơ thể. Đậu phụ trứng bắc thảo chua ngọt sảng khoái, đưa cơm. Canh sườn củ sen mềm bùi, vị ngọt dịu.
Ba món một canh cùng bát cơm, đều ăn sạch. Văn Ngạn Thanh lén sờ bụng: “No quá .”
Dù việc MV cũng sắp xong, vài ngày nữa cô về chế độ ăn giảm mỡ nên mấy hôm nay tranh thủ ăn cho . Kim Gia uống canh : “ thấy suất ăn thế vặn. Lượng đủ, ăn hết cũng lãng phí.”
Trước đây bữa tối lên món riêng lẻ, nếu Kim Gia tới ăn một thì bất tiện vì phần ăn quá nhiều. Hôm nay suất ăn thế .
Tề Mạn cũng gật đầu: “Có thịt rau canh, nóng lạnh đầy đủ, dinh dưỡng cũng cân bằng.”
“Các cô thấy thích là .” Lạc Anh cũng hài lòng. Một nồi thể hai suất, mỗi đều ăn no, thể mỗi ngày đổi món.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-170-thu-thap-thuc-don.html.]
Truyện dịch bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận để mình có động lực ra chương nhanh hơn nữa nhé.
Kim Gia vẫy tờ thực đơn trong tay: “Bà chủ ơi, mang tờ về sưu tầm nhé. Nếu gom đủ mười tờ triệu hồi rồng ?”
Lạc Anh bật : “Được thôi. Sau bữa tối đều là suất cố định, nếu thu thập đủ mười tờ thì thể chỉ định món chính cho .”
“Hay đó!” Kim Gia lập tức gật đầu. Tề Mạn : “Đợi ăn đủ mười chọn món ngon nhất.”
Mỗi cầm một tờ thực đơn, Lạc Anh thấy họ khó cất liền lấy thêm vài phong bì đưa cho. Một câu đùa của Kim Gia khiến tờ thực đơn bỗng thêm chức năng mới, Lạc Anh cũng thấy thú vị.
Không ai sẽ là đầu tiên thu thập đủ mười tờ.
Văn Ngạn Thanh cất phong bì túi áo hỏi: “Ngày mai món chính là gì ?”
Lạc Anh mỉm lắc đầu: “Không thể tiết lộ.”
Mấy thấy cô thần bí như cũng hỏi thêm, giữ chút mong chờ để ngày mai tới. Dù … thật Lạc Anh cũng nghĩ tối mai nấu món gì.
Sáng hôm , Lạc Anh mở cửa quán. Cô sững .
Chuyện… chuyện gì thế ?
Theo phản xạ cô đồng hồ. Sáu giờ sáng, giờ đúng. cửa quán… một đám chờ?