Ta dùng mỹ thực chinh phục giới giải trí - Chương 121: Bánh khoai mài nhân mặn

Cập nhật lúc: 2026-02-22 13:47:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng hôm , Lạc Anh tỉnh dậy sớm.

Nói chính xác hơn, là đ.á.n.h thức.

Mùng tám tháng Giêng, khai trương đầu năm.

Dù Phim trường cấm đốt pháo hoa, nhưng khu dân cư bên vẫn lén đốt.

Tiếng pháo lốp bốp vang bên tai, Lạc Anh dậy chuẩn bữa sáng hôm nay.

Tối qua trong tiệc bánh khoai mài hoa hồng, sáng nay cô bánh khoai mài vị mặn.

Chỉ là lượng khách buổi sáng ít, bánh khoai mài cần nghiền nhiều khoai thành bột nhuyễn, nếu một đủ cho cả buổi sáng chắc mệt chịu nổi.

Vì thế cô chỉ dùng phần khoai còn , bao nhiêu thì bấy nhiêu, coi như tặng kèm, ai đến .

Ngoài bánh khoai mài, món chính sáng nay là bánh đường.

Bánh đường, thử hỏi từ nhỏ đến lớn ai mà từng ăn? Mỗi tiệm mỗi kiểu, thậm chí mỗi nhà một vị.

Có nhà dùng bột lên men, nhà dùng bột men; nhà dùng đường trắng, nhà dùng đường đỏ, nhà dùng đường bột… Có thể mỗi một khẩu vị, tuổi thơ mỗi một hương vị khác .

Lạc Anh đơn giản, khẩu vị đại chúng – bánh đường chiên.

Ăn kèm cháo kê mới nấu và cháo bí đỏ cũng hợp.

Buổi sáng quán mở cửa như thường lệ. Dương Điền bước còn hỏi:

“Bà chủ, đèn l.ồ.ng cửa khi nào tháo?”

Có nhà hết Tết là tháo, Lạc Anh nghĩ một chút, cả tháng Giêng đều là tháng lễ, ít nhất cũng sang tháng Hai hẵng tính. Hơn nữa quán trang trí kiểu cổ, treo hai chiếc đèn l.ồ.ng đỏ cũng .

Có đoàn phim vội khởi hôm nay, Kim Gia lưng về phía cửa, ở bàn sát bếp.

Cô đeo khẩu trang đến. Hôm qua quán sáng cũng mở, cô kìm lòng háo hức.

May mà đến sớm, giờ khách đông, mấy khách quen ăn chuyện, mấy ai để ý đến cô, khiến cô yên tâm hơn chút.

Theo lý thì cô nên đến, còn một . Kim Gia chột . Sáng sớm tự chạy khu dân cư ăn sáng, nếu quản lý , cùng lắm cũng chỉ trách vài câu, nhưng trợ lý nhỏ của cô chắc chắn sẽ liên lụy.

Nghe trong quán ngày càng đông vui, Kim Gia định tăng tốc ăn cho xong .

Truyện được edit bởi Hằng Kio. Nếu thấy hay các bạn hãy bình luận cho mình được biết cảm nhận nha.

Cô cúi đầu húp cháo kê sột soạt.

Cháo kê sánh mịn, chỉ hạt kê vàng óng, đầy đặn trong bát.

Kim Gia vốn thích uống cháo kê. Mẹ cô luôn cháo kê dưỡng dày, dưỡng , nấu cháo kê thêm táo đỏ.

Sự kết hợp đó khiến Kim Gia nhăn mặt, vì cô chỉ cần ngửi mùi táo đỏ là buồn nôn. Mẹ cô còn thích thêm đường đỏ khuấy lên uống, đến giờ cô vẫn hiểu nổi thứ ngọt gắt như thế thể uống .

bát cháo mắt cô thích. Không thêm nguyên liệu gì khác, chỉ là kê nấu lửa nhỏ chậm rãi, hạt kê nở bung, uống thanh nhạt, lớp dầu gạo ấm áp, mềm thơm dễ chịu.

Đồ ăn kèm bữa sáng ở quán Lạc Anh nay khay tự chọn như các quán khác. Vì chỉ một , mỗi ngày chỉ hai ba bốn món cố định, bày riêng từng đĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ta-dung-my-thuc-chinh-phuc-gioi-giai-tri/chuong-121-banh-khoai-mai-nhan-man.html.]

Trước mặt Kim Gia là đậu phụ trộn trứng bắc thảo. Đậu phụ trắng mềm kề bên trứng bắc thảo đen bóng, nước sốt nâu đỏ thấm giữa, ớt kê băm và hành ngò rắc lên , chỉ màu sắc tương phản tươi sáng thấy thèm ăn.

Đậu phụ dễ vỡ, cô l.i.ế.m nhẹ thìa, một tay cầm thìa múc, một tay cầm đũa đỡ, một miếng đậu phụ thấm sốt đưa miệng.

Đậu phụ mềm đến cực điểm, nước sốt trong thìa chua ngọt cay, gần như cần nhai, nuốt xuống cũng , chỉ cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Ăn một miếng đậu, Kim Gia sang bánh khoai mài.

Bánh nhỏ hơn bánh khoai hoa hồng tối qua, là bà chủ tặng miễn phí, hai cái!

Trong lòng Kim Gia vui rộn ràng. Cô gắp một cái. Bánh màu trắng sữa, chỉ giữa tâm một vòng vàng cháy – dấu vết áp chảo.

Cô ngửi thử, nhân gì, ngọt mặn?

Tối qua bánh khoai hoa hồng vị ngọt là đầu cô ăn, ngờ khoai mài còn thể bánh.

Cắn một miếng, bánh cứng như tưởng tượng, lập tức chạm đến nhân, nhai trong miệng là vị mặn, mùi thịt!

Thịt heo băm trộn sợi củ cải, kết hợp với lớp vỏ khoai mài – một sự kết hợp kỳ diệu mà tuyệt vời! Nhân thịt heo củ cải thường thấy ở bánh bao, Kim Gia ngờ bánh khoai mài cũng dùng nhân , mà ngon đến thế.

Nhân thịt và củ cải kết hợp khoai mài hề ngấy, trái còn thanh mát. Thêm một miếng đậu phụ, một ngụm cháo kê, quả thực mỹ mãn.

Dù ăn từng miếng nhỏ, bánh cũng chẳng lớn, vài miếng là hết.

nhấp một ngụm cháo, sang bánh đường.

Màu bánh trắng cũng vàng nhạt, mà là vàng óng.

Bánh đường chiên mà! Đương nhiên vàng ruộm.

Bánh chiên phồng, chút rỗng ruột nhưng quá rỗng.

Bánh khỏi chảo là ngon nhất, nhưng cẩn thận nóng. Cắn một miếng — ôi, bỏng miệng!

Thổi vài cái c.ắ.n, vỏ bánh mềm xốp chứ giòn, hề rơi vụn.

Cắn xuống, bên trong lộ lớp đường óng ánh bám quanh mép bánh. Cắn tiếp từng miếng, mỗi miếng đều ngọt thơm vô tận.

Có khi đường kết thành cục ngọt gắt, nhưng bánh mắt cô, lớp đường loãng đặc, vặn bám mặt bánh, ngon vô cùng.

Bánh đường ngọt thanh, ăn cùng cháo kê nhạt, thêm miếng đậu phụ chua cay đậm vị, Kim Gia khỏi híp mắt .

Một bữa sáng như , thật sự mở một ngày đẽ.

Kim Gia liếc thời gian điện thoại, tiếp tục tận hưởng bữa sáng.

Bỗng “rầm” một tiếng lớn, cửa như ai đó đạp mạnh.

“Ồ, khách đông ghê, ai cũng đang ăn ?”

“Lạc Anh, ba cô nợ ba trăm vạn, bao giờ trả đây?”

Người đàn ông khách trong quán, lắc lư qua , phía còn mấy tên như đàn em.

Lạc Anh khẽ nhíu mày. Người đến ai khác, chính là Tôn Trí – kẻ môi giới sòng bạc lôi cha của nguyên chủ c.ờ b.ạ.c đen.

Mùng tám đầu năm tới gây sự, rõ ràng cô cả năm yên!

Loading...