Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 413: Rủi Ro Và Hồi Báo

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:52:51
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng sẽ vì bản cần tâm phúc mà giữ Hỉ Thước ở trong cung cả đời.

 

Bức tường cung đình vuông vức giam cầm thanh xuân của bao nữ t.ử, nàng hy vọng… ít nhất những bên cạnh nàng, đều thể hạnh phúc.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Hỉ Thước càng dữ dội hơn: “Nương nương… nương nương… nô tỳ… nô tỳ nỡ xa ngài hu hu hu…”

 

“Bổn cung cũng nỡ xa ngươi.” Khương Hân Nguyệt nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính của nàng: “ thiên hạ bữa tiệc nào tàn. Hỉ Thước, ngươi đồng hành cùng bổn cung đến ngày hôm nay, bổn cung vô cùng cảm kích .”

 

Con đường tiếp theo, chỉ khó hơn, hung hiểm gấp trăm so với khi phi tần. Hỉ Thước tâm tư đơn thuần, thích hợp ở bên cạnh nàng nữa.

 

Nàng quá thẳng thắn, hại nàng, thực dễ dàng. Nàng sợ tương lai bận rộn chính vụ, nhiều tinh lực để bảo vệ Hỉ Thước.

 

Nếu vì thế mà khiến Hỉ Thước mất mạng, nàng cả đời sẽ áy náy khôn nguôi.

 

“Ngươi mà tỏ thái độ nữa, Mạnh thị vệ sắp sốt ruột c.h.ế.t đấy.”

 

Hỉ Thước đỏ mặt, sụt sịt lau nước mắt: “Nô tỳ… nô tỳ xin theo nương nương chủ.”

 

Khương Hân Nguyệt mỉm gật đầu: “Vậy thì định cuối năm ! Cuối năm nhiều ngày lành, đúng lúc đó bổn cung cũng ở cữ xong, ngươi còn thể giúp bổn cung chăm sóc Tiểu Thất đến khi đầy tháng.”

 

Lữ nãi nương vốn dĩ cũng sắp xuất cung, Thái t.ử điện hạ cai sữa, bên cạnh Hướng ma ma chăm sóc. Kết quả Khương Hân Nguyệt mang thai, bà ngoài nữa. Lữ nãi nương trực tiếp thăng cấp thành Lữ ma ma, phân công chăm sóc Thất điện hạ.

 

Còn nhũ mẫu của Thất điện hạ, Hoàng thượng sắp xếp sẵn mấy , hiện đều đang ở Khôn Ninh cung, do Hướng ma ma và Lữ ma ma cùng chỉ dạy cho bọn họ một lưu ý và quy củ.

 

Đêm khuya——

 

Cửa ngách của Khôn Ninh cung mở một khe hở nhỏ, một bóng dáng thanh mảnh mặc áo choàng đen từ trong bóng tối lóe . Nữ t.ử chừng hai mươi tuổi dọa giật : “Ngươi sợ c.h.ế.t khiếp, hẹn đây gì? Quy củ trong Khôn Ninh cung nghiêm ngặt lắm, ngươi mau , về ngay đây.”

 

“Cầm lấy…”

 

“Đây là cái gì?”

 

“Đợi khi Thiên hậu nương nương sinh con xong, nghĩ cách bỏ thứ thức ăn của ngài , thể khiến ngài thần quỷ mà huyết băng bỏ mạng.”

 

“Cái gì? Ngươi sống nữa ? Gọi đây là để bảo mưu hại Thiên hậu nương nương?”

 

“Ta nhờ truyền thư cho ngươi, bảo ngươi tiến cung, chính là để ngươi giúp . Bây giờ ngươi lùi bước cũng kịp nữa . Nếu để Hoàng thượng mối quan hệ của chúng , ngươi nghĩ ngươi thể sống sót khỏi cung ?”

 

“Ngươi… ngươi chỉ Thiên hậu nương nương cần nhũ mẫu, …”

 

ca ca , còn bảo ngươi tới, ngươi ý gì ?”

 

Phụ nhân gấp đến đỏ bừng mặt: “Ngươi… thật sự sắp các hại c.h.ế.t .”

 

Bóng đen nhét chiếc lọ nhỏ tay phụ nhân: “Chỉ Thiên hậu nương nương c.h.ế.t , mới ngày ngóc đầu lên . Ta cơ hội ngóc đầu lên, tẩu tẩu còn sợ con cái của tẩu tiền đồ ?”

 

Phụ nhân dung mạo đoan chính c.ắ.n răng, nhận lấy lọ t.h.u.ố.c, nhét trong n.g.ự.c: “Rủi ro càng cao, hồi báo càng lớn. Bỏ bao nhiêu, sẽ thu hoạch bấy nhiêu. Ta tin ngươi thêm một nữa, nếu xảy chuyện, ngươi chăm sóc cho các con của .”

 

Có tiếng bước chân đều đặn của thị vệ tuần tra vang lên, bóng mặc áo choàng đen lùi trong bóng tối: “Tẩu tẩu, một khi thành công, phận của tẩu tự nhiên cũng quý thể tả.”

 

Phụ nhân đóng cửa hai bước, thái giám tuần đêm trong Khôn Ninh cung phát hiện nàng : “Ngươi gì ở đó?”

 

Thượng Hồng giật , đó trấn tĩnh : “Công công, là nhũ mẫu mới tới hôm nay. Nửa đêm tỉnh giấc cung phòng, nhưng tìm thấy đường, nghẹn c.h.ế.t . Công công thể chỉ đường giúp ?”

 

 

“Phụ hoàng, bế bế! Ha ha ha ha… Phụ hoàng, cao cao! Lại cao cao!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-413-rui-ro-va-hoi-bao.html.]

Trong Khôn Ninh cung, Hoàng thượng đang bế Thái t.ử điện hạ nâng lên cao. Đường Sĩ Lương dẫn theo mấy tiểu thái giám, ôm những chồng tấu chương cao ngất bước : “Hoàng thượng, đây là…”

 

“Để trong !”

 

Hắn còn hết câu, Hoàng đế xua tay: “Hoàng hậu ở bên trong, đưa cho nàng .”

 

Trước mặt ngoài, Hoàng thượng cũng gọi Khương Hân Nguyệt là Thiên hậu, nhưng mặt mấy nội thị cận, ngài vẫn gọi là Hoàng hậu.

 

Trong lòng ngài, Khương Hân Nguyệt từ đầu đến cuối là Hoàng hậu của riêng ngài.

 

“Phụ hoàng, mẫu hậu mệt mệt.”

 

Hoàng đế ôm tiểu Thái t.ử hôn một cái: “Mẫu hậu con dạo đam mê phê duyệt tấu chương, chẳng thời gian để ý đến phụ hoàng nữa . Cái đồ tiểu vô lương tâm nhà con, phụ hoàng ngày nào cũng dẫn con chơi, con còn lo mẫu hậu mệt, con lo cho phụ hoàng hả?”

 

Tiểu Thái t.ử né trái né ha ha: “Đi xem mẫu hậu, xem mẫu hậu…”

 

“Xuân Phân, ngươi dựa theo mức độ khẩn cấp của nội dung tấu chương, giúp bổn cung phân loại tấu chương.”

 

“Hạ Chí, ngươi giúp bổn cung phân phát những tấu chương phê duyệt xuống . Chúng việc hôm nay chớ để ngày mai, đẩy nhanh tiến độ một chút.”

 

“Thu Hà, tấu chương từ Trăn Châu gửi tới để ở ngoài cùng bên , một việc bổn cung thương nghị với Hoàng thượng mới thể quyết đoán.”

 

“Đông Tuyết, đem tất cả những tấu chương hạch tội bổn cung, nh.ụ.c m.ạ bổn cung ném hết chậu than đốt . Đám ngôn quan hủ lậu , cả ngày việc thực tế, ngòi b.út thì sắc bén lắm.”

 

Chửi mắng thì bài bản rõ ràng.

 

Nào là gà mái gáy sáng, gia đạo suy vong. Nào là yêu hậu lộng quyền, họa quốc ương dân…

 

Cứ như thể thiên hạ để nữ t.ử chủ, Đại Yến sẽ diệt vong .

 

rõ ràng Thục phi đào tạo một lượng lớn cung nữ giỏi chế hương. Trong nữ t.ử thư viện do Thượng Cung cục sáng lập, những cung nữ phát huy tác dụng cực lớn, chiêu mộ nhân tài cho học viện.

 

Ngự Thiện phòng cũng còn là thiên hạ của nam nhân nữa, ngày càng nhiều nữ ngự trù những món ăn ngon miệng.

 

Tú nữ Trương Tú Châu nhập cung hồi tháng ba, chỉ trong nửa năm, trở thành đại sư phụ trong Ngự Thiện phòng thể gánh vác một phương trời giống như sư phụ nàng là Cao tổng quản.

 

“Mẫu hậu… mẫu hậu…”

 

Trên bắp chân truyền đến xúc cảm mềm mại nhỏ bé. Khương Hân Nguyệt cúi đầu, liền thấy tiểu Đoàn Đoàn hai tay ôm lấy chân nàng, đôi chân nhỏ xíu cũng bám c.h.ặ.t lấy bắp chân nàng. Đôi mắt to tròn như quả nho chớp chớp nàng: “Mẫu hậu, mắt đau đau, Đoàn Đoàn thổi thổi, phù phù~ phù phù~”

 

Khương Hân Nguyệt bế tiểu Đoàn Đoàn lên đùi: “Tiểu bảo bối của mẫu hậu đây? Phụ hoàng ?”

 

“Cốc cốc!”

 

Cửa thư phòng Khôn Ninh cung gõ vang, đầu Hoàng đế thò một nửa, đỉnh đầu còn mấy lọn tóc tiểu Đoàn Đoàn vò cho dựng lên.

 

Làm gì còn nửa điểm uy nghiêm của bậc cửu ngũ chí tôn?

 

Ngược giống như phụ và phu quân của gia đình bình thường hơn.

 

Khương Hân Nguyệt “phụt” thành tiếng, Xuân Hạ Thu Đông thức thời cúi đầu lui xuống.

 

“Nguyệt Nhi nay bạn với tấu chương, cần trẫm và tiểu Đoàn Đoàn nữa đúng ?”

 

Khá giống dáng vẻ quên ăn quên ngủ của Hoàng đế đây.

 

Khương Hân Nguyệt đặt tiểu Đoàn Đoàn ngay ngắn bàn, hai tay ôm lấy cổ Hoàng đế: “Sao thể chứ? Hoàng thượng là bầu trời của thần , thần ngày hôm nay, đều là nhờ Hoàng thượng sủng ái. Thần còn nhiều chỗ hiểu, thể cần ngài ?”

 

 

Loading...