Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 297: Lấy Đâu Ra Tự Tin Để Đấu Với Nàng?

Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:34:15
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư tần còn tưởng đây chỉ là đ.á.n.h bài đơn thuần, thực tế bản sớm rơi bẫy mà Khương Hân Nguyệt giăng .

 

Cái gì mà đ.á.n.h bài? Cái gì mà thua liên tiếp mấy ngày?

 

Đều chỉ là Khương Hân Nguyệt đang từ từ nuôi lớn khẩu vị của ả mà thôi.

 

Cho dù Dư tần nghiện cũng , dù cũng khỏi cung , ngày thường đ.á.n.h bài giải sầu cũng .

 

Trong cung chủ t.ử thì là nô tài, nàng thua tiền thắng tiền cũng đến mức c.ờ b.ạ.c đến khuynh gia bại sản.

 

Dư tần đ.á.n.h một đôi bài hoa, Khương Hân Nguyệt tiên giả vờ bắt , Dư tần đắc ý một chút cố ý đ.á.n.h một con ba: “Thần sợ lát nữa Hoàng Quý phi nương nương thua khó coi quá, nhường ngài !”

 

Trúng ngay ý của Khương Hân Nguyệt.

 

Nàng gật đầu: “Vậy cảm ơn ngươi nhé, một con Đại vương, ngươi bắt ?”

 

Cái tứ quý ai mà bắt nổi?

 

Cố tình Dư tần cúi đầu bài trong tay , bài đ.á.n.h bàn, ả tưởng Khương Hân Nguyệt bài lớn, xé lẻ hết tứ quý trong tay .

 

đen mặt lắc đầu.

 

Khương Hân Nguyệt một tay một sảnh đồng chất đ.á.n.h , mặt Dư tần càng đen hơn.

 

“Không bắt a! Vậy thắng !”

 

Nàng học theo giọng điệu của Dư tần, đặt phẳng con Tiểu vương cuối cùng còn sót trong tay lên một đống bài: “Ái chà! Thật sự ngại quá, bổn cung một ván bài xuống, Dư tần ngươi bốn ngày đ.á.n.h bài đều uổng công ! Không chỉ trả hết những gì thắng của bổn cung, ngay cả vốn liếng cũng thua sạch nha! Dư tần ngươi lát nữa sẽ trốn chứ?”

 

Dư tần phản ứng chậm chạp nhận gài bẫy, kịp nữa , tiền của ả bộ Hỉ Thước và Sương Giáng ôm lòng mang .

 

Hai chân ả mềm nhũn, ngã ghế: “Cuối cùng vẫn là thần thua đến cái quần cũng mà mặc.”

 

Diệp Quý nhân theo Dư tần ngoài, so với bầu khí nhẹ nhõm , hôm nay trầm lắng hơn nhiều.

 

Nàng cũng dám bắt chuyện.

 

“Xuy!”

 

Dư tần đột nhiên một tiếng: “Ả đ.á.n.h một ván bài cũng quanh co khúc khuỷu lừa sửng sốt, lấy tự tin, cảm thấy nhất định đấu a?”

 

Trước đấu với Khương Hân Nguyệt ngươi c.h.ế.t sống, mặc dù nào cũng là ả c.h.ế.t, Khương Hân Nguyệt sống, nhưng ả bao giờ chịu thua, luôn cảm thấy cơ hội lật kèo, luôn một ngày sẽ thắng nàng.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

một ván bài hôm nay, ả triệt để nhận cách giữa và Khương Hân Nguyệt.

 

Cứ lấy việc đ.á.n.h bài mà , bình thường tuyệt đối nỡ bỏ bốn ngàn lạng để đ.á.n.h cược một sự chắc chắn.

 

Khương Hân Nguyệt ả dám.

 

Mấy ngày , nàng thua bốn ngàn lạng cho Dư tần, đừng tưởng bốn ngàn lạng là ít, vật giá của Đại Yến triều là mười lạng bạc đủ cho một gia đình bình thường tằn tiện chi tiêu một năm.

 

Thử nghĩ xem bốn ngàn lạng thể nuôi sống bao nhiêu hộ bách tính?

 

Nàng cũng sợ Dư tần thắng bốn ngàn lạng dừng tay, bao giờ đ.á.n.h với các nàng nữa.

 

Tưởng Quý tần nhận năm trăm lạng tiền hoa hồng Khương Hân Nguyệt đưa, cũng phát nghi vấn giống như Dư tần: “Hoàng Quý phi nương nương, ngài bảo thần hẹn Dư tần đến, nhưng ván nào cũng tặng tiền cho ả , ngài sợ ả thắng tiền chạy mất ?”

 

“Ả sẽ .”

 

Trong mắt Khương Hân Nguyệt lộ tia sáng giảo hoạt: “Bổn cung liên tiếp bốn ngày, một ván cũng từng thắng, gà mờ còn nghiện nặng, rõ ràng là vụ mua bán nắm chắc phần thắng lỗ, tại đến? Người c.ờ b.ạ.c kiếm bốn ngàn còn kiếm bốn vạn, kiếm bốn vạn còn kiếm bốn mươi vạn. Càng cần đến việc Dư tần vốn kìm nén một luồng khí đối với việc bổn cung cướp sự sủng ái của Hoàng thượng, ả thắng sòng bạc, thể buông tha bổn cung?”

 

Lần thì , vì trút cục tức , tiền dưỡng lão cũng thua sạch !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-297-lay-dau-ra-tu-tin-de-dau-voi-nang.html.]

 

lúc Dư tần rời , biểu cảm đó giống như oán hận Hoàng Quý phi nương nương, càng giống như đột nhiên chìm một suy tư nào đó.

 

bây giờ !”

 

Khương Hân Nguyệt nâng mặt Tưởng Quý tần: “Cảm ơn ngươi giúp bổn cung hẹn ả , bổn cung hẹn ả chắc chắn sẽ từ chối. Đợi cổ độc của Hoàng thượng giải, đến lúc đó bổn cung bảo Hoàng thượng đưa ngươi cùng ngoài chơi.”

 

Nàng , Hoàng đế mỗi năm đến tránh nóng, đều sẽ vi hành, là thể sát dân tình, thật phần lớn là dạo chơi ở địa phương.

 

Trong hậu cung còn mấy phi tần là lúc Hoàng đế đưa từ dân gian về đấy!

 

Tưởng Quý tần đỏ mặt “hắc hắc”, tay Hoàng Quý phi nương nương thơm quá a!

 

“Có thể phân ưu vì nương nương, là phúc khí của thần .”

 

Đây là vuốt m.ô.n.g ngựa, là lời từ tận đáy lòng của Tưởng Quý tần.

 

Nàng giống như đột nhiên nhớ chuyện gì đó, nàng tỉnh táo từ sự tấn công nhan sắc của Khương Hân Nguyệt: “Nói cũng , Khương gia các đắc tội với Đức phi hoặc Thành Quốc Công Phủ ?”

 

Khương Hân Nguyệt thấy hai chữ “Đức phi”, lập tức cảnh giác, cẩn thận hỏi: “Tại ngươi hỏi như ?”

 

Tưởng Quý tần chút chắc chắn : “Phụ thần là Lại Bộ Thượng thư ! Lại Bộ nắm giữ việc thăng giáng khảo hạch quan viên của bộ Đại Yến triều, cách đây lâu cha thần gửi thư, khi chúng đến Trăn Châu, một Chủ sự của Hình Bộ liền xin nghỉ phép. Phụ thần cảm thấy sự việc quá trùng hợp, liền bí mật điều tra một phen, phát hiện Chủ sự Thành Quốc Công cài , xin nghỉ cũng về nhà, mà đến Thành Quốc Công Phủ, còn Thành Quốc Công giao phó cho chuyện gì, thì ngóng .”

 

Tưởng Thượng thư cũng sợ gì khác, chính là sợ Khương Yển Côn đến lúc đó hồi kinh, phát hiện quan viên Hình Bộ xin nghỉ phép với Lại Bộ Thượng thư xin nghỉ vấn đề , ông thật sự chống đỡ nổi cái miệng cay nghiệt độc ác của Khương Thượng thư.

 

Thà rằng bây giờ khổ một chút mệt một chút điều tra rõ ràng, còn hơn xảy chuyện, Khương Thượng thư mắng cho té tát.

 

Gặp quỷ , rõ ràng Lại Bộ mới là đầu lục bộ, ông khắp nơi Khương Thượng thư kiềm chế, sắc mặt ông mà hành sự.

 

“Đức phi...”

 

Khương Hân Nguyệt lẩm nhẩm một tiếng: “Đợi Chủ sự Hình Bộ Mã Nhất Dương trở về, ngươi mặt Hoàng thượng, đem lời ngươi hỏi bổn cung hỏi một nữa.”

 

Lời thích hợp, mặt thích hợp.

 

Nàng đắc tội với Đức phi và ông cha hờ của nàng đắc tội với Thành Quốc Công , chuyện hỏi Hoàng thượng.

 

Hoàng thượng là thông minh như , sẽ cho Tưởng Quý tần một câu trả lời.

 

Tưởng Quý tần suy nghĩ một chút, liền hiểu ý của nàng, dùng sức gật đầu: “Thần định phụ sự gửi gắm của nương nương.”

 

“Xuy——”

 

Sau tiếng vó ngựa dồn dập, là t.h.i t.h.ể la liệt mặt đất.

 

Mã Nhất Dương lau sạch bảo kiếm dính m.á.u, trong đôi mắt lạnh lẽo tràn đầy sát ý tiêu tan.

 

Trên mặt đất một thiếu niên quần áo rách rưới, nếu xông đỡ kiếm cho , c.h.ế.t cũng trọng thương, thì cách nào thành nhiệm vụ Thượng thư đại nhân giao phó .

 

Lưỡi kiếm lạnh lẽo hất cằm thiếu niên đang thoi thóp lên, giọng điệu cũng lạnh lùng như vẻ bề ngoài của : “Tên là gì? Tại cứu ?”

 

Thiếu niên híp mắt, nửa bên mặt đeo mặt nạ, dùng hết sức lực : “Chu... Chu gia Nhị Lang...”

 

Nói xong, thiếu niên ngoẹo đầu liền ngất .

 

Mã Nhất Dương vội vàng rút kiếm về, tránh ngộ thương .

 

“Chu Nhị Lang?”

 

Đệ của Tiên Hoàng hậu!

 

 

Loading...