Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 270: Mẫu Thân Là Đóa Hắc Tâm Liên
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:43:19
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng căn bản trúng d.ư.ợ.c như thế nào, càng đừng đến chuyện hạ d.ư.ợ.c Hoàng thượng.
Nàng mà bản lĩnh đó, cũng đến mức luôn khép nép lấy lòng Liễu Quý nhân.
“Đừng…”
Hôn đến lúc động tình, tay Khương Hân Nguyệt luồn trong y phục của Tuyên Vũ Đế, cảm giác tê dại truyền khắp , khi tia lý trí cuối cùng sụp đổ, Hoàng đế nắm lấy bàn tay nhỏ bé an phận của nàng.
“A!”
Khương Hân Nguyệt tưởng Hoàng đế sẽ bế kiểu công chúa , ngờ ngài nắm lấy tay nàng liền chạy thục mạng.
Xuyên qua hành lang cửa của căn phòng, chạy qua một tòa lầu góc tinh xảo, mắt liền xuất hiện một nhà kính trồng hoa bằng lưu ly cực lớn.
Trong nhà kính trong suốt trồng nhiều hoa cỏ nở rộ rực rỡ, những nô tài chăm sóc bài trí nhà kính trật tự, sạch sẽ gọn gàng.
Từng khóm cành hoa rủ xuống từ mái nhà, tạo thêm một lớp bình phong tự nhiên cho nhà kính lưu ly.
“Ưm!”
Dáng cao ráo yểu điệu nhu mì của Khương Hân Nguyệt, Tuyên Vũ Đế chút thô lỗ đè lên bức tường của nhà kính, những cành hoa rủ xuống cũng rung lên, rụng đầy cánh hoa mặt đất.
Mười ngón tay đan , cành hoa rung động càng dữ dội hơn một chút…
Trong khu vườn hẻo lánh, Nguyễn thị và Khương Yển Côn mắt to trừng mắt nhỏ, còn kẻ đang bất tỉnh mặt đất, chính là Bùi Chi Sóc buông lời trêu ghẹo Nguyễn thị.
Khương Hân Nghiên thấy thế bước lên: “Nương, nương, chứ?”
Nguyễn thị lắc đầu: “May mà những Nguyệt tỷ nhi sắp xếp cho , bộ đều chút võ công, thái giám con một ngất xỉu ở đây, bảo đến cứu con, nghĩ những Nguyệt tỷ nhi đưa đến bảo vệ , sẽ vấn đề gì lớn, nên mới ngoài tìm con.”
Bà chút chột về phía Khương Yển Côn: “Ta cũng đây là cái bẫy do Bùi Chi Sóc giăng , giở trò đồi bại với .”
May mà Nguyệt tỷ nhi chuẩn từ , đề phòng lúc .
Mặt Khương Yển Côn đen hơn đ.í.t nồi, đến mặt Bùi Chi Sóc, tung một cước lưng , đau đến mức thiếu niên đang hôn mê rên lên một tiếng.
Khương Hân Nghiên nhân cơ hội bước lên: “Thảo nào hôm nay Hoàng thượng với a tỷ, bảo a tỷ xem xét cho một phu tế , hóa là sớm Bùi Chi Sóc là .”
Nghiên tỷ nhi như , tin tức tiết lộ cho Khương Yển Côn chính là, động tĩnh qua giữa các thần t.ử bên , Hoàng thượng đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Tốt nhất đừng những chuyện nên , đừng động những tâm niệm nên .
Ông gả Nghiên tỷ nhi Bùi gia, chẳng qua là cảm thấy, Hoàng đế ngày càng dung nạp Bùi gia, sớm muộn gì cũng một ngày sẽ mượn cớ phát tác, giống như thanh trừng Tống gia để đối phó với Bùi gia.
Nếu Nghiên tỷ nhi thể thâm nhập nội bộ kẻ địch, đ.á.n.h cắp một chút tin tức, đều thể trở thành lý do để Hoàng thượng phát tác.
Đến lúc đó Hoàng đế thương xót của Nguyệt tỷ nhi, thổi gió bên gối Hoàng đế, chức quan Trung Thư Lệnh cho dù đến lượt ông , thì Trung Thư Tỉnh luôn là thể chứ.
Trung Thư Tỉnh là cơ quan hành chính cao nhất đương triều, Trung Thư Tỉnh, chính là kế vị của các đời Thừa Tể, Trung Thư Lệnh càng là thống soái Lục Bộ, là quan văn quyền lực nhất trong triều.
Mỗi một văn thần quan trong triều, chỉ cần chút dã tâm và hoài bão, ai Trung Thư Tỉnh, trở thành cận thần của thiên t.ử, nắm giữ cơ mật cao nhất của Đại Yến triều, tay nắm đại quyền thăng giáng bách quan?
Hoàng thượng luôn kiêng dè những thế gia đại tộc bối cảnh sâu xa đó, Khương gia ông thì khác a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-270-mau-than-la-doa-hac-tam-lien.html.]
Khương gia đời đời thương nhân, mà bách tính thời nay chẳng qua chỉ bốn loại, sĩ, nông, công, thương, thương nhân xếp cuối cùng, là thấp hèn nhất, coi thường nhất.
Ông nửa điểm bối cảnh, những thế gia đại tộc đó coi thường thế của ông, sẽ cấu kết bậy với ông, lũng đoạn triều chính, chỉ tìm cách kéo ông xuống ngựa, của lên.
Thứ Hoàng thượng cần, chính là lưỡi đao sắc bén đối đầu với thế gia a!
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hiện giờ Nghiên tỷ nhi như , ông cảnh giác lên, sắc mặt âm trầm với nàng : “Chuyện nên phô trương, danh tiếng của nương con quan trọng, các con về bữa tiệc , chuyện ở đây, để vi phụ xử lý.”
Bùi Chi Sóc mặt đất thổ huyết , những thái giám cung nữ đó đ.á.n.h nhẹ, cộng thêm một cước của phụ , chắc chắn thương bên trong, Khương Hân Nghiên c.ắ.n c.ắ.n môi, đỡ Nguyễn thị: “Vậy phụ đòi công bằng cho nương.”
Cho dù thể rêu rao, cũng thể dễ dàng buông tha như , nhất định bắt trả giá cho sự cợt nhả của .
Khương Yển Côn thể buông tha Bùi Trung Thư?
Hoàng thượng cứ chằm chằm lầm của lão , lột của lão một lớp da, ông mang họ Khương.
Trên bữa tiệc, Bùi Trung Thư nghĩ đến thám t.ử sắp xếp cung, là mà ai cũng ngờ tới, nụ môi càng thêm rõ ràng.
Tuy nhiên sự đắc ý của lão duy trì bao lâu, một tiểu thái giám bước nhanh lên phía , gì đó bên tai thị tùng của Bùi Trung Thư.
Thị tùng vội vã tiến lên báo cáo bên tai lão : “Đại nhân, tiểu công t.ử ngài … ngài xảy chuyện .”
Khinh bạc phu nhân của Hình Bộ Thượng thư Khương đại nhân, bắt quả tang tại trận, bây giờ đ.á.n.h chỉ còn một tàn .
Còn hai con cáo già giằng co thế nào, đó là chuyện của bọn họ.
Khương Hân Nghiên Bùi Trung Thư bước vội vã ngoài, ánh mắt thu về chạm Nguyễn thị, trong mắt nương còn nửa điểm sợ hãi và yếu đuối, chỉ sự… gian xảo khi đạt mục đích?
“Nương! Người… Người là…”
“Suỵt!”
Nguyễn thị nở một nụ như đại lão, lắc đầu với Khương Hân Nghiên: “Nương gì cả, nương là hại.”
Cái tên Bùi Chi Sóc gì đó, thằng nhãi ranh vắt mũi sạch, vài câu nh.ụ.c m.ạ đau ngứa thì tính là gì?
Bà vốn là vũ kỹ của Nhữ Dương Vương phủ, kẻ tiện tịch nhân quyền, vì sinh tồn, vì lấy lòng quý nhân, những lời khó hơn bà đều thể mà tiêu hóa hết, vài câu đó của thì tính là gì?
Hoàng thượng đối phó Bùi gia, phu quân tính toán thế lực của Bùi gia, bà chỉ là lợi dụng ưu thế của , để Hoàng thượng và phu quân đều như ý.
Bà - “ hại” , là nhận sự thương xót của tất cả , bà chẳng qua chỉ là một đóa hoa trắng nhỏ thanh thuần vô hại, là hắc tâm liên tâm cơ thâm trầm.
“Nghiên tỷ nhi, con học hỏi tỷ tỷ con nhiều , cho dù bản bản lĩnh đối phó với kẻ thù của , cũng đừng để nam nhân cảm thấy con tâm ngoan thủ lạt, bởi vì khi yêu con, con độc ác đến cũng là thông minh, nhưng nếu yêu con nữa, nhớ những việc con , sẽ chỉ cảm thấy ớn lạnh, cảm thấy con vì vinh hoa phú quý của , mà từ thủ đoạn. Con giấu sự sắc sảo của , kẻ để nam nhân , con sạch sẽ tinh tươm, mãi mãi là bạch nguyệt quang thánh khiết nhất trong lòng .”
Phương pháp lẽ áp dụng cho tất cả , nhưng trong xã hội phong kiến nam quyền , nghi ngờ gì là phương pháp nhất.
Khương Hân Nghiên hôm nay chính nương của dạy cho một bài học nhớ đời, cũng cuối cùng , dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn của a tỷ mặt Hoàng thượng là di truyền từ ai .
Một vầng trăng khuyết treo lơ lửng , trong nhà kính lưu ly truyền tiếng nức nở vụn vặt: “Hoàng thượng, ngài… ngài xong ? Chúng nên về ?”
Nếu về nữa, khác sẽ tưởng Hoàng đế và Hoàng Quý phi cùng mất tích .