Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 236: Ghen Tuông
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:06:09
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyên Vũ Đế ôm Lục hoàng t.ử nhẹ nhàng dỗ dành, dừng bước chân, vui về phía đình nghỉ mát, dường như đang trách cứ nữ t.ử đột nhiên lớn tiếng Lục hoàng t.ử giật .
“Liễu tỷ tỷ, tỷ rốt cuộc ? Hôm qua chúng vẫn còn đang tập luyện khúc nhạc ? Sao tỷ đột nhiên nổi giận?”
Khương Hân Nguyệt ở bên trái Tuyên Vũ Đế, thò đầu ngoài.
Sau khi rõ bóng trong đình nghỉ mát, bất giác đầu Tuyên Vũ Đế.
Chuyện quá trùng hợp ?
Trong đình nghỉ mát là Liễu Tiêu Tiêu và Trình Niệm Hòa mà Khương Hân Nguyệt từng gặp ở Trữ Tú Cung dạo .
Chỉ là lúc đó hai vẫn là tỷ giúp đỡ lẫn , mới qua bao lâu, mối quan hệ giữa hai tan vỡ, như thủy hỏa bất dung ?
Xem Hoàng đế đến Trữ Tú Cung một chuyến, mấy tú nữ thị tẩm bên trong bắt đầu lục đục nội bộ .
“Ta ?”
Liễu Tiêu Tiêu đanh đá chống nạnh: “Diệp Tường Nhi đúng, ngươi chính là đang lợi dụng bổn tiểu chủ để nền cho ngươi. Lần nào ngươi gảy đàn cũng gọi theo, bươm bướm chỉ bay quanh ngươi, vốn dĩ Hoàng thượng thích hơn, bây giờ ánh mắt luôn đặt ngươi, thành kẻ nền cho ngươi , ngươi xứng ?”
Trình Niệm Hòa dung mạo thanh tú, nhan sắc ở chốn hậu cung mỹ nhân nhiều như mây , tính là tuyệt sắc gì, chỉ là một loại khí chất ôn uyển của tiểu gia bích ngọc, khiến nàng thoạt chút khác biệt.
Ngược Liễu Tiêu Tiêu, dung mạo là xuất chúng nhất trong mấy tú nữ.
Đương nhiên, tính tình cũng đanh đá nhất.
Trình Niệm Hòa còn giải thích điều gì, Liễu Tiêu Tiêu vung một cái tát qua.
“Làm càn!”
Hoàng đế bịt tai Lục hoàng t.ử , một tiếng quát lớn thốt : “Là ai cho phép ngươi động thủ với tần phi trong cung?”
Hai họ đều là đáp ứng, chuyện ai cao quý hơn ai.
Khương Hân Nguyệt theo Tuyên Vũ Đế, tận mắt thấy Hoàng đế đỡ từ đất lên. Trình Niệm Hòa kinh ngạc vui mừng liếc Hoàng đế một cái, liếc Khương Hân Nguyệt một cái, dường như đang sợ hãi ánh mắt của Hoàng quý phi nương nương, thể rụt về phía Tuyên Vũ Đế.
Trai thẳng sẽ phát hiện nàng đang Khương Hân Nguyệt, chỉ nghĩ nàng sợ Liễu Tiêu Tiêu.
phụ nữ đối với ánh mắt phương diện nhạy cảm, Khương Hân Nguyệt xuất là bác sĩ tâm lý càng nhạy bén hơn.
Nhìn Trình Niệm Hòa vẻ vô hại, dường như mang địch ý lớn với nàng.
Tại ?
Nàng từng chuyện gì với nàng .
Liễu Tiêu Tiêu dọa sợ quỳ rạp xuống đất: “Hoàng thượng! Tần ... tần thỉnh an Hoàng thượng, thỉnh an Hoàng quý phi nương nương.”
Tuyên Vũ Đế mất kiên nhẫn liếc ả một cái: “Ngươi Trình đáp ứng xứng ? Từ hôm nay trở , Trình đáp ứng chính là Trình bảo lâm , nàng bây giờ đủ tư cách để ngươi nền ?”
Liễu Tiêu Tiêu c.ắ.n môi: “Tần dám!”
Trình Niệm Hòa đôi mắt đáng thương ngập tràn nước mắt, nức nở cầu xin cho Liễu Tiêu Tiêu: “Hoàng thượng, Liễu tỷ... Liễu đáp ứng cũng cố ý, tỷ kẻ tâm cơ xúi giục, xin Hoàng thượng đừng trách tội Liễu đáp ứng nữa.”
Kẻ tâm cơ, đó chẳng là chỉ Diệp Tường Nhi, Diệp đáp ứng trong miệng Liễu Tiêu Tiêu ?
Mũi tên trúng hai đích của Trình Niệm Hòa b.ắ.n thật sự quá !
Một mặt cho Hoàng đế thấy sự chuyên quyền ngang ngược của Liễu Tiêu Tiêu, mặt khác thể hiện sự hai mặt, khẩu phật tâm xà của Diệp Tường Nhi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-236-ghen-tuong.html.]
Chỉ một chốc giải quyết hai tình địch, thắng ngay từ vạch xuất phát !
Đặc biệt là nàng ngẩng đầu lên, để lộ một bên má đ.á.n.h đỏ ửng, càng thể khiến nam nhân sinh lòng thương xót.
Trước khi Tuyên Vũ Đế kịp mở miệng an ủi, Khương Hân Nguyệt trực tiếp bước tới: “Hoàng thượng, ngài cứ ở đây Trình bảo lâm gảy đàn ! Thần đưa Lục hoàng t.ử dạo.”
Ghen !
Tuyên Vũ Đế vội vàng tiến lên một bước, kéo giãn cách với Trình Niệm Hòa, gì cũng chịu buông Lục hoàng t.ử : “Đã là cùng nàng và con ngắm hoa, trẫm thể nuốt lời?”
Hắn lấy lòng hai tiếng, một tay bế Lục hoàng t.ử, một tay nắm tay Khương Hân Nguyệt, nhưng Khương Hân Nguyệt cứ như thấy bàn tay đưa tới, bỏ .
Tuyên Vũ Đế bế đứa trẻ đuổi theo phía : “Nguyệt Nhi, nàng tức giận ?”
“Thần nào dám tức giận?”
Khương Hân Nguyệt như : “Thần nồng nhiệt phóng khoáng như Liễu đáp ứng, càng ôn uyển đáng yêu như Trình bảo lâm. Hoàng thượng hôm nay Liễu đáp ứng gảy tỳ bà, ngày mai xem Trình bảo lâm gảy đàn dẫn điệp, thần ngoài ăn thì chẳng gì, thần dám tức giận chứ? Thật sự chúc mừng Hoàng thượng , hai mỹ nhân vô cùng xinh .”
Bước chân nàng dừng , hơn nữa càng càng nhanh, miệng tức giận, Tuyên Vũ Đế nàng sắp tức nổ tung đến nơi .
Hắn thở dài một tiếng, đầu giao Lục hoàng t.ử cho Hướng ma ma, buông tay , thấy Hỉ Thước và Sương Giáng kinh hô một tiếng: “Nương nương!”
“Á—”
Hóa là Khương Hân Nguyệt tức giận đến mức hoảng hốt chọn đường, con đường rải sỏi, những viên đá lồi lõm khiến nàng ngã bệt xuống đất.
“Nương nương, chân bong gân .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Sương Giáng và Hỉ Thước một trái một đỡ lấy nàng: “Nương nương, còn ?”
Khương Hân Nguyệt mang vẻ mặt đau đớn, còn kịp mở miệng chuyện, Tuyên Vũ Đế từ phía trực tiếp bế ngang lên, dùng giọng điệu cưng chiều chút bất đắc dĩ : “Đều là , vẫn còn hấp tấp như ? Lỡ ngã thương trẫm há chẳng sẽ đau lòng ?”
Khương Hân Nguyệt hừ một tiếng đầu : “Tần phi trong hậu cung nhiều như , Hoàng thượng hôm nay đau lòng , ngày mai đau lòng , há chẳng là đau lòng xuể ?”
“Chậc...”
Tuyên Vũ Đế khẽ một tiếng: “Vương Đắc Toàn, ngươi ngửi thấy ?”
Vương Đắc Toàn bước nhanh tới, dùng mũi ngửi ngửi, nhưng dám mở miệng gì, chỉ thể dùng đôi mắt cầu tri thức về phía Tuyên Vũ Đế: “Hoàng thượng, nô tài ngu .”
Hoàng đế ha hả một tiếng: “Một mùi chua thật lớn a! Sắp lấn át cả hương hoa trong Ngự Hoa Viên .”
Khương Hân Nguyệt ghen tuông, thấy vui vẻ, chứng tỏ trong lòng nàng quan tâm đến .
Cãi vã nhỏ nhặt thêm chút tình thú, tận hưởng.
Bóng lưng của Hoàng đế và Hoàng quý phi biến mất ở góc rẽ, Liễu Tiêu Tiêu dậy phủi phủi lớp bụi tồn tại đầu gối, ánh mắt Trình Niệm Hòa càng thêm bất thiện: “Làm bộ tịch, hừ... Ngươi ở trong lòng Hoàng thượng, ngay cả một ngón tay của Hoàng quý phi nương nương cũng bằng, đừng tưởng hôm nay Hoàng thượng phong ngươi Bảo lâm là ngươi thắng , đắc tội với Hoàng quý phi nương nương, ngươi tưởng còn mạng sống ?”
Khóe miệng Trình Niệm Hòa khẽ nhếch: “Vậy thì phiền Liễu đáp ứng ngươi bận tâm , nhớ gặp hành lễ với , bây giờ là Bảo lâm tòng cửu phẩm đấy.”
Đáp ứng chỉ là tòng thập phẩm thấp kém nhất, tư cách kêu gào mặt Trình Niệm Hòa.
Bất kể Hoàng quý phi nương nương sẽ đối phó với nàng như thế nào, đó là chuyện giữa nàng và Hoàng quý phi nương nương, Liễu Tiêu Tiêu còn xứng bận tâm cho nàng .
Liễu Tiêu Tiêu tức giận đến mức ném mạnh cây đàn tranh của Trình Niệm Hòa xuống đất, mặc kệ nàng tức giận thế nào, dẫn theo tỳ nữ hầm hầm tức giận về Trữ Tú Cung.
Tỳ nữ bên cạnh Trình Niệm Hòa giật , ôm cây đàn tranh vỡ lên, thấy hương liệu lộ từ góc cạnh vỡ, vội vàng bịt : “Tiểu chủ, bây giờ?”