Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 187: Mong Chu Thị Chết

Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:46:49
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cha danh nghĩa tay với Chu thị, cũng hy vọng bà thể chống đỡ qua ngày đầy tháng của Tiểu Đoàn Tử, nếu sẽ may mắn, đối với danh tiếng của Lục hoàng t.ử cũng .

 

Nguyễn thị thu nụ , thấy trong phòng chỉ Hỉ Thước, mới ghé tai nàng nhỏ giọng : “Vốn dĩ mấy ngày sắp tắt thở , nhưng cha con Lục hoàng t.ử sắp chào đời, nên bảo thầy t.h.u.ố.c dùng nhân sâm cầm cự một thở! Cũng chỉ trong thời gian thôi.”

 

Nói mong Chu thị c.h.ế.t là thể.

 

Chu thị là một chủ mẫu độ lượng, lương thiện.

 

Nguyễn thị nổi tiếng vì xinh , lúc Khương Yển Côn nạp bà quý , khi dâng cho chủ mẫu là thể gia phả.

 

Quý khác với và tiện .

 

Chu thị khi thấy dung mạo của bà, sống c.h.ế.t đồng ý, còn ép Nguyễn thị ký khế ước bán , là quý , thực chất ký khế ước bán chính là tiện , Chu thị cầm khế ước bán của bà, bất cứ lúc nào cũng thể đ.á.n.h c.h.ế.t hoặc bán bà .

 

Năm đó con đường quan của Khương Yển Côn gian nan, Chu gia đè đầu ông một bậc, dù ông , cũng ép đến còn cách nào.

 

Từ đó về , Chu thị liền đủ cách nhằm bà.

 

Mười mấy năm nay, những khổ cực bà chịu trong tay Chu thị, ba ngày ba đêm cũng hết.

 

Thủ đoạn hành hạ của bà , thật sự độc ác đến cực điểm.

 

Năm Khương Hân Nguyệt chín tuổi, Khương Yển Côn tặng nàng một miếng ngọc bích xanh thượng hạng, nhưng miếng ngọc đó Khương Vũ Đồng thấy, nhất quyết đòi cướp .

 

Chuyện đến tai Chu thị, bà một lời liền dùng gia pháp xử trí Khương Hân Nguyệt, chỉ đ.á.n.h nàng đầy thương tích, còn bắt nàng tự tay gỡ miếng ngọc bích từ thắt lưng xuống tặng cho Khương Vũ Đồng.

 

Lúc đó Nguyễn thị lóc cầu xin Chu thị đừng đ.á.n.h, Chu thị hề động lòng, Nguyễn thị chỉ thể lao lưng Khương Hân Nguyệt, dùng thể bảo vệ con gái .

 

Khương Hân Nguyệt từ nhỏ là một tính cách bướng bỉnh, thà ngọc vỡ chứ ngói lành.

 

Thấy Nguyễn thị đ.á.n.h, mới cầu xin nhận , lúc Chu thị cho hạ nhân dừng tay, mặt Khương Hân Nguyệt roi gai quất một vết đỏ trông nghiêm trọng.

 

Miếng ngọc bích đó, lúc nàng gỡ từ xuống, Khương Vũ Đồng còn lên tiếng chế nhạo nàng tự lượng sức .

 

Chính câu chọc giận Khương Hân Nguyệt, nàng một tay ném vỡ miếng ngọc bích xuống đất, co giò chạy ngoài.

 

Cô bé bộc phát sức lực cực mạnh, Chu thị gọi bắt nàng cũng bắt .

 

lúc Khương Yển Côn từ quan thự trở về, Khương Hân Nguyệt trực tiếp ngã xuống chân Khương Yển Côn đang chuẩn cửa.

 

Nhiều tiểu thương ở cửa Khương gia đều cô bé đột nhiên xông , nàng còn cố ý ngẩng đầu lên, để rõ vết thương mặt , lớn tiếng lóc kêu gào: “Phụ ! Phụ … con gái cầu xin cứu Nguyễn di nương ! Chỉ vì tỷ tỷ thích miếng ngọc bội tặng cho con gái, con gái nỡ tặng cho tỷ , mẫu bà… bà đ.á.n.h c.h.ế.t con gái và Nguyễn di nương!”

 

Cô bé sinh xinh lộng lẫy, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng trổ mã xinh , dung mạo kinh .

 

Chủ mẫu của nhà tàn nhẫn như , vì một miếng ngọc bội mà đ.á.n.h c.h.ế.t cô bé.

 

Nhìn vết thương lớn mặt cô bé, là cố ý hủy dung của cô bé!

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Lần đó chỉ Khương Yển Côn và Chu thị cãi một trận, bên ngoài cũng bắt đầu đồn Chu thị khắc nghiệt, dung .

 

Có thể , nếu Khương Hân Nguyệt từ nhỏ thông minh, Nguyễn thị sống đến bây giờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-187-mong-chu-thi-chet.html.]

Ngọn núi lớn đè nặng đến mức thở nổi sắp sụp đổ, Nguyễn thị thể mong nó nhanh hơn một chút?

 

phu quân đúng, nhanh nữa cũng thể nhanh hơn tiệc đầy tháng của Lục hoàng t.ử, vì Chu thị danh nghĩa vẫn là ngoại tổ mẫu chính thất của Lục hoàng t.ử.

 

“Nhất định để bà chống đỡ qua tiệc đầy tháng, thể để sơ hở cho kẻ lòng.”

 

Nguyễn thị liên tục gật đầu: “Về nhà sẽ với cha con.”

 

“Kỳ thi Hội của Trạch ca nhi bọn họ thế nào ? Nghiên tỷ nhi năm nay qua năm mới mười bốn tuổi, thể chuyện hôn sự ?”

 

Nàng nhớ cha danh nghĩa lập tộc học trong nhà, đón mấy thanh niên tài tuấn trong tộc đến kinh thành, để họ chuyên tâm ôn thi.

 

Nguyễn thị lượt trả lời nàng: “Trạch ca nhi thi Hội thiếu một chút nữa là đỗ, đại ca con thì kém xa, Chu thị vì chuyện , trong lòng tức giận nên mới ngã xuống nước, bệnh mới nặng như . Cha con , khoa cử tiếp theo còn ba năm nữa, Trạch ca nhi bái Sơn trưởng của Tung Sơn Thư Viện thầy, đến Tung Sơn cầu học . Còn mấy em họ của con, họ lớn tuổi hơn một chút, thường cha con với họ cái gì mà vạn quyển sách bằng vạn dặm đường, chắc là đợi tiệc đầy tháng của Lục hoàng t.ử kết thúc, họ đều sẽ ngoài du học.”

 

Khương Hân Nguyệt xong gật đầu: “Cũng đừng quên dặn dò họ, ngoài cẩn thận, đừng tin chuyện từ trời rơi xuống, đó cũng thể là bánh mà là cạm bẫy. Nếu liên lụy đến , sẽ nể nang chút nào. Ta những lời khó , đến lúc đó đừng trách lòng sắt đá.”

 

Nguyễn thị ghi nhớ tất cả những lời của nàng lòng: “Ta về sẽ chuyển lời cho phụ con.”

 

Hai con chuyện riêng một lúc lâu, Khương Hân Nguyệt chút buồn ngủ, Nguyễn thị mới đắp chăn cho nàng: “Con nghỉ ngơi cho khỏe, Hoàng thượng đón đến ở mấy ngày, là để bầu bạn với con nhiều hơn, hai con chúng còn nhiều thời gian.”

 

Con gái ở trong cung, gặp mặt dễ, quả thật những lời hết, nhưng nàng sinh con xong, cơ thể đang lúc yếu ớt, Nguyễn thị nàng mệt.

 

Khương Hân Nguyệt gật đầu, nhắm mắt ngủ say.

 

“Thái y, nương nương nhà chứ?”

 

Trong Cảnh Nhân Cung đèn đuốc sáng trưng, mấy vị thái y cùng giường của Vinh phi, xử lý phần thịt thối ở vai trái cho nàng.

 

“Vinh phi nương nương, chịu khó một chút, vi thần cạo phần thịt thối xuống, thể sẽ đau.”

 

Vinh phi nghiến răng: “Cạo !”

 

Tuyên Vũ Đế ở cửa, hồi lâu .

 

Liên Kiều căng thẳng Vinh phi, trong lòng sinh bất mãn, lau nước mắt : “Nương nương, vì Hoàng thượng đỡ một mũi tên, thương nặng như , Hoàng thượng chỉ phong một vị phi, ngay cả lễ sắc phong cũng . Lâu như , trong hậu cung ngoài Hoàng hậu nương nương, còn ai đến thăm . Bây giờ Hiền phi sinh con, nổi bật hết cả, Hoàng thượng trong lòng trong mắt đều chỉ nàng , còn nhớ vì ngài mà ngay cả mạng cũng cần.”

 

“Được !”

 

Vinh phi sắc mặt tái nhợt, cố gắng vết thương: “Bản cung vì Hoàng thượng đỡ tên chỉ là hành động theo bản năng, chứ cố ý để Hoàng thượng cảm kích bản cung. Hiền phi là Hoàng thượng thích, bản cung cần gì tự ti mà so sánh với nàng những thứ ? Bản cung tham vọng lớn như , chỉ cần an sống qua ngày trong cung là .”

 

mà…”

 

“Ngươi còn bậy bạ nữa, bản cung ở đây dùng ngươi .”

 

Liên Kiều mắt đỏ hoe: “Nương nương tha tội, nô tỳ dám nữa.”

 

Tuyên Vũ Đế nghiêng đầu hỏi Vương Đắc Toàn: “Vinh phi khi phong phi tổ chức đại điển phong phi ?”

 

Vương Đắc Toàn suy nghĩ một lúc : “Lúc đó Diệp gia phát động cung biến, Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương đều bận rộn dọn dẹp gián điệp trong cung, đợi đến khi rảnh rỗi một chút, Hiền phi nương nương Dư phi nương nương đẩy ngã, Nội Vụ Phủ chắc là cũng thời gian rảnh nên quên mất.”

 

cũng là phi t.ử đỡ d.a.o cho , là biểu của , Tuyên Vũ Đế dặn dò: “Truyền ý chỉ của trẫm, đợi vết thương của Vinh phi lành , tổ chức đại điển phong phi cho Vinh phi ở Thái Hòa Điện.”

 

 

Loading...