Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 175: Đập Phá
Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:46:37
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gan thì bé bằng lỗ kim, hèn nhát vô năng nhưng vung tay múa chân với những yếu đuối hơn , thể khiến phẫn nộ cho ?
“Chỉ còn một ngươi thôi.”
Khương Hân Nguyệt vẫn giữ nụ lạnh lùng: “Là thành thật khai báo để khoan hồng, là tỳ nữ của bổn cung đ.á.n.h c.h.ế.t màng, tự ngươi chọn . Bổn cung nhân từ, thích thấy c.h.ế.t, ngươi cứ suy nghĩ cho kỹ.”
Hỉ Thước cầm thước giới rỏ m.á.u, bộ dạng nóng lòng thử, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn.
Đừng thấy nàng gầy gò nhỏ bé, chứ khắp cả hoàng cung ai Hỉ Thước cô nương bên cạnh Trân tần nương nương hung hãn cỡ nào.
Đó chính là nhân vật dám đuổi Hoàng thượng khỏi Hợp Hi Cung, còn dám cầm d.a.o phay c.h.é.m với thị vệ đấy.
Nhìn một vòng thế , những hầu hạ bên cạnh Trân tần nương nương, là những kẻ tàn nhẫn cả!
Mồ hôi đầu tên thái giám mặt trắng chảy như thác, Khương Hân Nguyệt cũng ép , ăn điểm tâm Sương Giáng dâng lên, nhẹ nhàng xoa bụng .
Hôm nay tên thái giám kẻ nào sai sử đến bắt nạt Tứ hoàng t.ử, e là khỏi đây .
Ba đồng đội “tử trận” mặt đất, vốn là một áp lực cực lớn, Trân tần nương nương còn bày vẻ mặt quan tâm ngươi , càng khiến thể đoán rốt cuộc nàng gì.
“Nô tài… nô tài …”
“Là… là Đức phi nương nương… là Đức phi nương nương sai nô tài đến…”
“Hỉ Thước, vả miệng!”
Không thật, vọng tưởng họa thủy đông dẫn, đáng đ.á.n.h!
“Không …”
Hỉ Thước hùng hổ bước tới, tên thái giám mặt trắng sợ đến mức sắp thành tiếng, vội vàng che mặt hét lên ch.ói tai: “Là Lương phi! Là Lương phi nương nương! Lương phi nương nương sai nô tài đến ly gián quan hệ giữa và Tứ hoàng t.ử. Nô tài cũng ngờ phản ứng của Tứ hoàng t.ử lớn như , thế mà ngất . Cho nên mấy nô tài mới nảy sinh tà niệm, cướp những đồ giá trị Tứ hoàng t.ử đem ngoài cung bán.”
Nói bọn chúng to gan !
Bị bắt mới tát vài chục cái chịu nổi, sợ đến ngất xỉu cũng .
Nói bọn chúng nhát gan !
Bọn chúng dám bắt nạt con trai của Hoàng đế, hơn nữa còn dám cướp đồ của bé đem ngoài cung bán lấy tiền.
Nhân tính đôi khi thực sự là một thứ mâu thuẫn.
Khương Hân Nguyệt câu trả lời mong cũng buông tha cho tên thái giám mặt trắng và kẻ ngất xỉu , bốn xếp hàng ngay ngắn mặt nở hoa, m.ô.n.g nở hoa đưa về chỗ ở.
Bốn vốn dĩ hầu hạ gần lãnh cung, nửa điểm chỗ dựa cửa ngõ nào.
Biết là do Trân tần nương nương đ.á.n.h bọn chúng, một cung nhân nào dám mời thái y cho bọn chúng.
Bốn kẻ nát mặt nát m.ô.n.g thể xuống giường, ngay cả uống nước cũng thành vấn đề.
Đến lúc vết thương lở loét mưng mủ, cần nghĩ cũng là con đường c.h.ế.t.
“Lương phi nương nương cũng quá đáng quá , chuyện gì cứ nhắm lớn mà , tay với trẻ con thì tính là cái gì?”
Nghiêm Hân Di tức giận hận thể bây giờ xé xác Lương phi.
Khương Hân Nguyệt nghĩ đến những việc của Lương phi, cũng đến lúc để nàng nhảy nhót nữa .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Hân Di, chắc chắn t.h.a.i nhi trong bụng bổn cung cho dù va đập một chút cũng sẽ tổn thương gì ?”
Nghiêm Hân Di gật đầu: “Nương nương, vẻ như đứa bé chỉ trong một lớp da bụng mỏng manh của , nhưng thực bảo bảo mặc bảy tám lớp áo giáp bảo vệ đấy ạ!”
Điều Khương Hân Nguyệt ngược , cấu tạo cơ thể chỉ da thịt, phần bụng da, mỡ da, bao cơ thẳng bụng, cơ thẳng bụng, phúc mạc cho đến t.ử cung... bảy tám lớp, mới là nơi đứa bé sinh sống.
Còn một lớp nước ối bảo vệ nữa chứ!
Cho nên mới , đàn ông đời luôn cảm thấy chỉ là sinh một đứa con thôi ? Có gì mà mẩy, thường thì những gã đàn ông như chính là những kẻ vô tri nhất.
Khoan hãy đến việc khi sinh con, phụ nữ đối mặt với nguy cơ thuyên tắc ối chí mạng, chỉ riêng những vấn đề thường gặp như són tiểu, lệch xương chậu, rạch tầng sinh môn, cũng đủ khiến suy sụp .
Sinh mổ và sinh thường, mỗi cái đều nguy hiểm riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-175-dap-pha.html.]
bản Khương Hân Nguyệt hiểu nhiều kiến thức nhỏ để sinh nở thuận lợi, nên cũng sợ sinh con.
Nàng chỉ cần một cho nàng câu trả lời khẳng định, nàng sẽ an tâm hơn mà thôi.
“Tốt!”
Khương Hân Nguyệt đập bàn một cái: “Giang Xuyên, Hỉ Thước, Sương Giáng, Tiểu Hiên Tử, Hân Di, cầm theo đồ nghề theo bổn cung.”
“Choang!”
“Bịch!”
“Xoảng!”
Vài tiếng động lớn dọa Lương phi đang chợp mắt ghế quý phi giật dậy, bên ngoài sấm chớp ầm ầm, còn đang đổ mưa to gió lớn.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, lau giọt mồ hôi túa vì ác mộng.
Hóa là sấm sét đổ mưa, dọa nàng sợ c.h.ế.t khiếp, còn tưởng Trân tần đ.á.n.h tới cửa .
“Nương nương! Nương nương! Không xong ! Trân tần nương nương đ.á.n.h tới cửa !”
Lương phi “xoạt” một tiếng lật chăn, từ giường bước xuống, thời tiết ẩm lạnh bên ngoài khiến nàng cảm thấy lạnh buốt sống lưng.
Đức phi Khương Hân Nguyệt phát hiện những chuyện nàng , nàng sớm muộn gì cũng sẽ đối phó với , cho nên nàng định tiên hạ thủ vi cường.
Không ngờ phát hiện nhanh như .
Lương phi chỉnh đốn y phục, mở cửa tẩm điện, một chiếc bình hoa bay thẳng mặt, nàng hét lên một tiếng, não còn kịp phản ứng, cơ thể thụp xuống.
Lúc mới giúp nàng thoát một kiếp, đến mức bình hoa đập cho đầu rơi m.á.u chảy.
“Dừng tay, các ngươi dừng tay cho bổn cung!”
Trong Thuận An Cung là một mớ hỗn độn, những món đồ trang trí, đồ sứ, bình ngọc, đĩa bạch ngọc mà Lương phi yêu thích nhất đều đập nát bét.
Trái tim nàng quả thực đang rỉ m.á.u.
“Trân tần, ngươi đang cái gì ? Điên ? Còn mau bảo bọn chúng dừng tay?”
Cung nữ thái giám trong Hợp Hi Cung đều là những kẻ điên, chủ t.ử phát điên, bọn họ một ai can ngăn, ngược còn hùa theo cùng điên.
Chỗ Khương Hân Nguyệt , xung quanh hình thành một vùng chân , chỉ vòng tròn đó là sạch sẽ, ngay cả một mảnh sứ vỡ cũng .
Nàng đưa tay lên, đám “kẻ điên” của Hợp Hi Cung mới dừng tay, Lương phi đang định phát tác, bọn họ hiểu quy củ, thi hành lễ với nàng : “Nô tài (nô tỳ) thỉnh an Lương phi nương nương.”
Sao cơ?
Người là tiên lễ hậu binh, bọn họ là đập phá mới hành lễ ?
“Thần thỉnh an Lương phi nương nương.”
Khương Hân Nguyệt vác bụng to khuỵu gối, lập tức thẳng lên: “Ngại quá Lương phi nương nương, bụng của thần tiện, ngài bao dung cho.”
Người còn giữ lễ phép nữa chứ.
Lương phi “tàn chi đoạn thể” của những món đồ yêu quý mặt đất, đau lòng đến mức sắp vững, chỉ cảm thấy mắt tối sầm .
Nàng chỉ Khương Hân Nguyệt: “Ngươi… ngươi cậy sự sủng ái của Hoàng thượng, dám để bổn cung mắt như , ngươi… ngươi theo bổn cung đến mặt Hoàng hậu nương nương phân rõ trái.”
“Thật sự ?”
Khương Hân Nguyệt vẻ mặt vô tội nàng : “Vậy chi bằng gọi cả Hoàng thượng đến, mang theo cả Tứ hoàng t.ử và mấy tên thái giám mà ngươi sai ly gián quan hệ giữa thần và Tứ hoàng t.ử, để Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương cùng đến phân xử xem, thủ đoạn hạ lưu của Lương phi nương nương đáng để thần đập phá Thuận An Cung của ngươi ?”
“Bổn cung hiểu ngươi đang gì.”
“Trong lòng ngươi hiểu là , cứng miệng cũng vô dụng.”
Khương Hân Nguyệt “hừ” một tiếng: “Thần cảnh cáo Lương phi nương nương, còn dám nhúng tay trẻ con, thì đừng trách thần nể tình xưa, dùng thủ đoạn lên Đại công chúa.”