Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 120: Yêu Phi Họa Quốc

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:55:12
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bao gồm cả lúc Trân tần rơi xuống nước, rong rêu đáy hồ, cũng là do Đức phi sai thắt nút sẵn.

 

Bọn họ vốn dĩ xúi giục Kim Chiêu nghi hẹn Trân tần bờ hồ cho cá chép ăn, đó đẩy Trân tần xuống, vu oan cho Kim Chiêu nghi, một mũi tên trúng hai đích.

 

Không ngờ của Thái hậu tay , còn chuyện thừa thãi sai mai phục nước kéo Trân tần.

 

Cuối cùng Trân tần trốn thoát, nút thắt rong rêu đáy nước cũng lãng phí .

 

Vì chuyện , Đức phi chỉ một âm thầm ảo não sự thành sự thì ít, bại sự thì nhiều của Thái hậu và Thục phi.

 

Đã tay, thì nhổ cỏ tận gốc, còn thể để nàng sống sót cáo trạng với Hoàng thượng?

 

Còn liên lụy kế hoạch của nàng bộ đổ sông đổ bể.

 

Khương Hân Nguyệt an tâm dưỡng t.h.a.i ở Hợp Hi Cung nào trong hậu cung nghĩ về nàng như thế nào, cho dù , nàng cũng sẽ bận tâm.

 

Chẳng qua chỉ là tung một tin đồn nàng chính là yêu phi họa quốc, hạng như Bao Tự Đát Kỷ mà thôi.

 

Đôi khi nàng cảm thấy khá là cạn lời.

 

Từ xưa đến nay luôn lưu truyền câu mỹ nhân tô điểm thời thái bình, mỹ nhân gánh tội thời loạn lạc.

 

Đàn ông thì thôi , dù cũng chẳng mấy kẻ , xảy chuyện quen thói đùn đẩy trách nhiệm.

 

tại ngay cả phụ nữ trong hậu cung cũng dùng lý do như để công kích cung phi cũng là phụ nữ?

 

Chu U Vương đốt lửa trêu chư hầu, đó là bản ông tham luyến nhan sắc của Bao Tự, Bao Tự từng ông đốt đài phong hỏa bao giờ ?

 

Đường Huyền Tông trúng con dâu của , tìm đủ cách cướp nàng từ bên cạnh con trai Thọ Vương của , chẳng lẽ giai đoạn đầu nàng là tự nguyện ?

 

Dựa mà loạn An Sử bắt Dương Quý phi gánh tiếng nhơ muôn đời?

 

Xinh của nàng, là của những kẻ dã tâm lang sói mượn cớ nhòm ngó nhan sắc của nàng, phát động chiến tranh chứ!

 

Nếu nàng là yêu phi, sớm độc sủng hậu cung Đại Yến , còn đến lượt bọn họ ở đây quần ma loạn vũ ?

 

Bên ngoài mặc dù ồn ào huyên náo, nhưng trong Hợp Hi Cung vẫn tĩnh lặng như cũ.

 

Tuyên Vũ Đế nghiêm lệnh cấm cung nhân Hợp Hi Cung bàn luận những lời đồn đại bên ngoài mặt Khương Hân Nguyệt.

 

cấm, khác liền cách truyền .

 

Những thứ độc, bất lợi cho t.h.a.i nhi và sản phụ , nhưng kẻ tâm lắm mồm vài câu vẫn cản .

 

Đêm——

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Khương Hân Nguyệt đang ngủ hai giọng chuyện bên ngoài đ.á.n.h thức.

 

Giọng bọn họ lớn, nhưng m.a.n.g t.h.a.i càng về cuối, giấc ngủ của Khương Hân Nguyệt càng nông, chút động tĩnh là thể đ.á.n.h thức nàng.

 

“Ta cung nữ trong cung Lệ Quý tần , Lệ Quý tần cả ngày rửa mặt bằng nước mắt, thật sự nghĩ thông, Lệ Quý tần sủng quán hậu cung mười mấy năm, Trân tần nương nương mới đến một năm, khiến ả thất sủng ?”

 

“Haizz! Trân tần nương nương lớn lên giống như tiên nữ trời , Hoàng thượng thể mê hoặc đến mức xoay mòng mòng ? Ngươi phụ của Trân tần nương nương xem, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi từ quan ngũ phẩm thăng lên Hình bộ Thượng thư chính tam phẩm, đây là khác thể so sánh ?”

 

“Hoàng thượng vì Trân tần nương nương, phế bỏ bao nhiêu phi tần ? Cứ tiếp tục như , e là Hoàng hậu nương nương cũng thoái vị nhường hiền .”

 

“Sao cứ thấy huyền hoặc thế nào nhỉ? Trân tần nương nương là hồ ly tinh biến thành đấy chứ?”

 

“Suỵt! Mau đừng nữa, Hoàng thượng cho phép để Trân tần nương nương bên ngoài đều đang mắng nàng là yêu phi hoặc chủ !”

 

Giống như Khương Hân Nguyệt trong thư với cha hời, Tống gia cây lớn rễ sâu, trăm chân của rết, c.h.ế.t vẫn cứng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung-pgis/chuong-120-yeu-phi-hoa-quoc.html.]

Mặc dù Khương gia cố gắng hạ thấp sự tồn tại của , nhưng sự căm hận của Lệ Quý tần đối với Khương Hân Nguyệt đến mức cần che giấu, mắt một cái là thể , chạy là thoát .

 

Cho nên Tống gia vận hành một chút, trong cung và dân gian liền khắp nơi lưu truyền ngôn luận Khương Hân Nguyệt là yêu phi .

 

Nếu giải thích thời gian một năm, Hoàng đế liền lòng đổi , còn vì Trân tần nương nương mà đ.á.n.h đổ Tống gia?

 

Kẻ ngu vô tri mới cảm thấy, Hoàng thượng là chịu sự mê hoặc của Trân tần, mới gây khó dễ cho Tống gia. Người thông minh đều , căn bản .

 

Kẻ đầu sỏ gây tội đ.á.n.h sập Tống gia, tập trung quyền lực trong tay Tống thủ phụ tay , vẫn luôn là chính Hoàng đế.

 

Trân tần và Khương gia đều gánh nồi đen Hoàng đế.

 

Không!

 

Nên Tống gia trong lòng sáng như gương, chỉ là dám bày tỏ sự bất mãn với Hoàng thượng, cho nên mới chĩa bộ lửa giận Tưởng gia và Khương gia.

 

Ai bảo bọn họ là lính tiên phong của Hoàng thượng chứ?

 

Khương Hân Nguyệt ho nhẹ vài tiếng, tỏ ý thấy , cần nữa.

 

Người bên ngoài cửa sổ giống như kinh hãi, giải tán như chim muông.

 

Hỉ Thước khoác cho nàng một chiếc áo mỏng, cách cửa sổ trừng mắt khí vài cái: “Nương nương tại để nô tỳ bắt bọn họ , nghiêm hình tra khảo xem là ai sai bọn họ đến đây những lời xằng bậy đắn ?”

 

“Hà tất chuyện thừa thãi?”

 

Khương Hân Nguyệt khép quần áo , mái tóc đen nhánh ánh trăng đặc biệt mềm mại: “Không của Hoàng hậu, thì là của Đức phi, Lương phi, cũng thể là Lệ Quý tần, hoặc Thái hậu nương nương cũng chừng. Bổn cung thánh sủng, yên nhiều, nếu bắt từng tai mắt , khó đảm bảo ngày bọn họ sẽ sắp xếp mới .”

 

Nàng chính là để bọn họ cảm thấy, nàng phát hiện tai mắt của bọn họ, để những tiểu cung nữ đó đem tình hình của nàng phát tán ngoài.

 

bộ dạng của nàng mà khác thấy, đều là bộ dạng nàng cho bọn họ thấy.

 

Thực tế nàng , đóng cửa chỉ Hỉ Thước và Sương Giáng .

 

Bọn họ dám đặt thám t.ử trong cung nàng, nàng liền thể khiến những thám t.ử đó bộ trở thành quân cờ của nàng.

 

Người cầm cờ vẫn luôn là nàng, sợ cái gì?

 

“Xoảng!”

 

Thừa Càn Cung của Hoàng đế, vỡ một bộ cốc.

 

Tuyên Vũ Đế đùng đùng nổi giận chỉ Lệ Quý tần đang quỳ mặt đất, thở dồn dập: “Ngươi đừng tưởng trẫm , đều là ngươi ở Bùi Tống hai nhà xúi giục, để bọn họ bên ngoài tung tin đồn nhảm bôi nhọ Trân tần. Lệ Quý tần, trẫm tóm gọn một mẻ Tống gia, là đặc biệt khai ân , ngươi trẫm tính sổ từng một với bọn họ, xem cái m.ô.n.g của kẻ nào là sạch sẽ ?”

 

E là đợi triệt để điều tra, Tống gia một cũng thoát .

 

Lệ Quý tần , nhưng nước mắt chảy , ả ngẩng đầu, thê lương Hoàng đế: “Tổ phụ của thần xử trảm, phụ của thần kinh hãi quá độ, ốm liệt giường, tình hình cũng sắp xong , mẫu hòa ly với phụ thả về Bùi gia. Hoàng thượng, ngài đặc biệt khai ân với thần cái gì?”

 

Là khai ân để ả nhà tan cửa nát ?

 

Những tộc nhân khác của Tống gia liên quan gì đến ả ? Bọn họ sống c.h.ế.t, ả căn bản quan tâm.

 

Những đó, đều là lũ sói mắt trắng nuôi quen.

 

“Đó đều là do bọn họ tự chuốc lấy!”

 

Hoàng đế chấn nộ, một đ.ấ.m nện xuống mặt bàn phát tiếng vang lớn: “Trẫm là thiên t.ử Đại Yến, là Hoàng đế một nước. Tống thủ phụ quyền thế, vọng tưởng cưỡi lên đầu trẫm chỉ non điểm nước. ông quên mất, trẫm ngay cả Ngô gia cũng thể nhổ tận gốc, Tống gia dựa mà cho rằng trẫm sẽ ngoan ngoãn một Hoàng đế bù ?”

 

Nói cho cùng, đều là lòng tham đáy rắn nuốt voi.

 

Lệ Quý tần suy sụp mặt đất, khóe mắt cuối cùng cũng rơi xuống một giọt nước mắt như hạt châu: “Vậy Hoàng thượng cứ coi như đây là sự trả thù của thần đối với ngài ! Người ngài yêu thương, đang vì ngài mà chịu khổ, trong lòng ngài khó chịu , thần mới dễ chịu hơn một chút.”

 

 

Loading...