Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 480: Hợp Gia Tận Hoan
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:43:42
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm .
Vì say rượu đêm qua, khi Chiêu Hoa thức dậy, mặt trời bên ngoài lên cao ba sào.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ hoa lăng, hắt xuống những cái bóng lưa thưa, phản chiếu những hạt bụi nhỏ li ti đang trôi nổi lơ lửng trong trung.
Chiêu Hoa chằm chằm những hạt bụi nhỏ bé giam cầm trong ánh sáng đó một hồi lâu.
Không hiểu , nàng chợt cảm thấy trong lòng trống rỗng, rõ tư vị gì.
Vân Sam thấy động tĩnh trong nội tẩm, gõ cửa chậm rãi bước hầu hạ.
Chiêu Hoa dậy hỏi nàng: "Giờ nào ?"
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Giờ Ngọ ạ."
"Giờ Ngọ... Dung tỷ tỷ bọn họ, xuất cung ?"
Vân Sam im lặng một lát, cũng chút cảm thương :
"Theo sự sắp xếp của tiểu thư, Dĩnh Thái phi, Như Thái tần, Trân Thái tần, cùng Đồng tỷ nhi và An Vương điện hạ, đều đưa khỏi cung bình an."
Chiêu Hoa nhàn nhạt gật đầu, gặng hỏi thêm gì nữa, trong cơn hoảng hốt dậy, để mặc cung nhân hầu hạ nàng chải đầu trang điểm.
Hôm nay Chiêu Hoa mộc hưu, nàng liền dặn dò cung nữ hầu hạ chỉ cần chải cho nàng một kiểu tóc b.úi bằng đơn giản là .
Trong lúc chải đầu, nàng rũ mắt dưỡng thần.
Chợt cảm thấy tay nghề của cung nữ chút xa lạ, chỉ là chải đầu thôi, mà cũng một khoảnh khắc kéo căng khiến da đầu nàng căng cứng.
nàng cũng trách móc, chỉ :
"Ra tay nhẹ một chút, vội, từ từ thôi."
Dứt lời, cung nữ đáp một tiếng.
Nàng kinh ngạc ngước mắt lên, cái đầu tiên liền thấy chính trong gương đồng.
Trên mặt nàng hề thoa thủy phấn, ngược quệt ba vệt yên chi dài ngoằng ở hai bên má trái , trông hệt như một con mèo hoa nhỏ sa sút .
Tiếp đó, bên tai liền truyền đến tiếng 'châm chọc'.
Nàng liếc mắt sang, thấy chính là Tiêu Cảnh Diễm đang cầm một hộp yên chi tay, đang nàng ngặt nghẽo.
Cung nữ lưng chải đầu cho nàng, cũng từ lúc nào lặng lẽ thế thành Dung Duyệt đang che miệng .
Mà Tĩnh phu nhân thì một bên, lẳng lặng bọn họ đùa giỡn.
Chiêu Hoa kinh ngạc vui mừng : "Mọi ... ?"
Dung Duyệt vòng mặt nàng, nắm lấy tay nàng :
"Đêm yến tiệc hôm qua, một nhà chúng cuối cùng cũng giữ mây tạnh thấy trăng sáng, về thể tề tựu đông đủ bên , là một chuyện . Chiêu nhi quên mất, cũng là nhà của chúng ."
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y Chiêu Hoa hơn một chút, "Đã một nhà tề tựu đông đủ, chúng đương nhiên cũng ở bên cạnh ."
Tiêu Cảnh Diễm một bên vốn là kẻ lười biếng, lúc đang tựa nghiêng noãn các của Chiêu Hoa, ăn bữa thiện mà nàng khẩu vị dùng, oang oang :
"Ca ca chính là cái mạng du thủ du thực, miệng ăn núi lở! C.h.ế.t một ông Hoàng đế, thêm một cô em gái Thái hậu, nỡ ?"
Chiêu Hoa tự bọn họ vì mà ở .
Dù thiên ngôn vạn ngữ , cuối cùng cũng hóa thành hai hàng lệ ấm, vui mừng đến rơi nước mắt.
Về , bọn Tiêu Cảnh Diễm ở Bồng Lai các.
Nơi đó đảo giữa hồ, ngày thường thánh chỉ vốn dĩ ai thể đến , cũng coi như là tìm cho đôi phu thê son bọn họ một chốn thanh tịnh trong cung.
Nghe ngày đó Tiêu Cảnh Diễm và Dung Duyệt quyết định ở bầu bạn cùng Chiêu Hoa, lúc đầu còn lo lắng Tĩnh phu nhân sẽ đồng ý.
Suy cho cùng bà giam cầm trong cung cả đời, tự nhiên là mong mỏi cuộc sống ngoài cung.
Nào ngờ Tĩnh phu nhân :
"Ta ngần tuổi , sống trong cung quen cũng thấy tự tại, đột nhiên bảo xuất cung, ngược gì nữa."
Bà tuy thẳng, nhưng ai cũng thể , bà đây là đang nhớ đến lòng của Chiêu Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-480-hop-gia-tan-hoan.html.]
Suy cho cùng đời , luôn lấy chân tâm đối đãi với , cũng luôn thể khiến lấy chân tâm đối đãi .
Những ngày tháng đó, một Chiêu Hoa đến Bồng Lai các trò chuyện cùng Dung Duyệt.
Lúc chia tay tình cờ gặp Tĩnh phu nhân đang buông cần câu cá bên hồ.
Nàng bên hồ bầu bạn cùng Tĩnh phu nhân, vốn đang lẳng lặng hóng gió, chợt Tĩnh phu nhân :
"Thực lão vốn dĩ một đứa con gái, nhưng thuở nhỏ c.h.ế.t yểu, cũng là chuyện đáng tiếc. Con xem bộ dạng ca ca con kìa, ngần tuổi mà vẫn còn ngoan cố như , thực sự khiến mẫu như bớt lo ."
Nói , chợt nắm lấy tay Chiêu Hoa, trong đôi mắt đục ngầu, cũng ánh lên những tia sáng lấp lánh.
"Hiện giờ Dung nhi con dâu, ngược càng nhớ đến cái của con gái hơn. Nếu con chê, lão cũng coi con như con gái mà chăm sóc."
Lời từ đáy lòng thốt , xong , Tĩnh phu nhân mới chợt cảm thấy chút hợp thời.
Thế là lắc đầu, chút lúng túng :
" cũng . Hiện giờ con trở thành Thái hậu đương triều, còn cần khác chăm sóc nữa?"
Chiêu Hoa mỉm Tĩnh phu nhân.
Có một khoảnh khắc, ánh sáng phản chiếu mặt hồ lấp lánh, in bóng lên nụ của Tĩnh phu nhân.
Mà Chiêu Hoa cũng dường như từ nụ hiền từ như , thấy dáng vẻ của sinh mẫu .
Nàng trả lời lời của Tĩnh phu nhân, chỉ nhàn nhạt gật đầu.
Tĩnh phu nhân mừng rỡ, lập tức ôm nàng lòng, như một hiền nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc nàng, dịu dàng :
"Hài t.ử ngoan, những năm qua, thực sự khổ con ."
Khoảng thời gian , ngoài việc ca ca và tẩu tẩu thể ở trong cung, Chiêu Hoa còn trải qua một chuyện vui khác.
Nàng ban hôn cho Vân Sam và Tiểu Phúc Tử.
Phải Tiểu Phúc T.ử cũng là kẻ nhát gan, chuyện cầu hôn , để Vân Sam một nữ nhi đến với Chiêu Hoa.
Chiêu Hoa tự nhiên là ưng thuận, nhưng Tiểu Phúc T.ử cứ đùn đẩy thoái thác, lặp lặp cũng chỉ một câu đó:
"Ta mỹ, thể xứng với Vân Sam cô nương."
Hắn cố chấp chịu, nhất quyết đợi Vân Sam giận dỗi, lóc, mới cuống cuồng.
Đứng ngây tại chỗ luống cuống gãi gãi gáy, hồi lâu mới nắm lấy tay Vân Sam, lấy hết can đảm kiên định :
"Nàng theo , tuy thể cho nàng thứ gì, nhưng ngày nhất định sẽ để nàng rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa!"
Vốn dĩ, những ngày tháng cứ thế hạnh phúc suôn sẻ trôi qua.
Cho đến một ngày của ba tháng .
Chiêu Hoa thức dậy chải đầu trang điểm xong, đang định dẫn Thừa Dục thượng triều sớm.
Chợt thấy Tiểu Phúc T.ử hấp tấp chạy , khẩn thiết báo cáo với nàng:
"Thái hậu! Khang đại nhân và Dương đại nhân bọn họ... bọn họ liên kết với nhiều triều thần từ sớm tập trung ngoài Triều Dương cung, loạn lên !"
Chiêu Hoa soi trong gương đồng, thong thả lấy thỏi khẩu chỉ màu đỏ sẫm , mím nhẹ lên môi tô màu, thuận miệng hỏi:
"Làm loạn chuyện gì?"
Tiểu Phúc T.ử hạ thấp giọng, hoảng sợ : "Bọn họ từ khi Tân đế đăng cơ, triều chính đều do Thái hậu xử lý, ám chỉ Thái hậu thâu tóm triều chính, loạn triều cương... Cho nên hôm nay tập trung ở đây, là ép Thái hậu thoái vị, ý đồ... khứ mẫu lưu t.ử."
"Hừ." Chiêu Hoa lạnh, "Khẩu khí thật là lớn."
Dứt lời, nàng vung tay áo dậy, kiên quyết bước ngoài cung.
Tiểu Phúc T.ử thấy trận thế đám nam nhân tiền triều tụ tập thành đoàn, ít nhiều cũng toát mồ hôi hột cho Chiêu Hoa, thế là cản nàng :
"Thái hậu... Lần bọn họ chuẩn mà đến, Thái hậu vẫn là nên tránh một chút thì hơn?"
Mà Chiêu Hoa nhẹ nhàng gạt phăng bàn tay đang cản mặt của Tiểu Phúc T.ử , giận mà uy :
"Ai gia cứ xem thử. Ai gia ngược xem xem, ngay cả Tiên đế cũng gục ngã trong tay ai gia, mấy tên di thần tiền triều , còn thể nên sóng gió gì ngay mí mắt ai gia."