Đêm đó.
Cả hoàng cung đều chìm ngập trong tiếng tang như núi lở biển gầm .
Hòa cùng âm thanh , Ninh Uyển Sương khi hồi cung một bộ trường sam màu xanh hồ thủy. Bộ y phục đó khác hẳn với những màu vàng diêu hoàng, đỏ thẫm, tím sẫm mà nàng thường thích, rực rỡ như , ngược trông nhạt nhòa.
nàng mặc bộ y phục như , mái tóc cũng chỉ dùng một cây trâm bạc trơn để b.úi lên, những vẻ lạc lõng, mà ngược còn tăng thêm một phần vẻ mộc mạc gột rửa hết bụi trần.
Ninh Uyển Sương hiếm khi ăn vận như , ngay cả Lưu Nguyệt thấy, cũng cảm thấy cách trang điểm so với lớp trang điểm đậm ngày thường của nàng còn phù hợp với nàng hơn nhiều.
Hoặc lẽ, đây mới chính là con thật của nàng chăng?
Sau khi nhập cung, ai ai cũng bất đắc dĩ cuốn những cuộc tranh đấu dứt, những mưu toan hãm hại đếm xuể. Có lẽ Ninh Uyển Sương hề lợi hại đến thế, nhưng nàng bắt buộc ngụy trang bản , để khác đều cảm thấy nàng lợi hại, mới ai dám bắt nạt nàng.
Lưu Nguyệt thấp giọng : "Nương nương, bộ y phục thanh nhã, nhưng Hoàng thượng giá băng, cả cung đều mặc đồ trắng, màu xanh hồ thủy giữa một đống màu trắng tinh khôi, vẫn là quá ch.ói mắt, chi bằng..."
Tuy nhiên, nàng còn kịp hết câu, Ninh Uyển Sương bước nhanh khỏi cửa cung.
Nàng gần như chạy vội con phố dài, cung nhân qua thấy nàng đều rũ mắt né tránh, đợi xa một chút, khỏi bàn tán xôn xao.
Lưu Nguyệt bám sát theo nàng suốt dọc đường, lo lắng :
"Nương nương đây là ? Đêm khuya , Hoàng thượng giá băng cả cung cùng bi ai, nương nương vẫn là nên lung tung thì hơn!"
Những lời lặp lặp như nàng suốt dọc đường, nhưng Ninh Uyển Sương lọt tai nửa câu. Chỉ đợi khi bước Quảng Dương môn, thấy hoa tân di nở rộ khắp nơi ở chốn , Ninh Uyển Sương mới dừng bước, mỉm hội ý.
Nàng nhắm mắt , thảnh thơi hít sâu hương hoa thơm ngát xộc mũi, đó đầu , rạng rỡ như một đứa trẻ hỏi Lưu Nguyệt:
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Ta mặc bộ y phục ?"
Lưu Nguyệt dùng sức gật đầu, "Đẹp ạ! Chỉ là đây dường như từng thấy nương nương mặc qua."
Có cơn gió thoảng qua, thổi rụng đầy cây hoa tân di.
Những cánh hoa màu tím nhạt bay lả tả rơi xuống bên cạnh Ninh Uyển Sương, nàng đưa tay là thể chạm tới, nhưng cánh hoa vội vã trôi tuột qua kẽ tay.
Nàng hỏi Lưu Nguyệt, "Ngươi tại thích hoa tân di ?"
Lưu Nguyệt mím môi, suy đoán : "Có lẽ là vì màu hoa , mùi hương cũng dễ ngửi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-475-hoa-tan-di-rung.html.]
Ninh Uyển Sương lắc đầu, "Cũng hẳn. Còn vì loài hoa khi nở rộ thì cả cây lá, hoa rụng hết lá mới mọc . Phóng tầm mắt , hoặc là cả cây tím nhạt, hoặc là cả cây xanh non, giống như những loài hoa khác đỏ xanh đan xen. luôn cảm thấy, là màu sắc đơn nhất như , mới là .
Nếu lấy nó để ví von với con , thì giống hệt như cả đời trong tim chỉ thể chứa đựng một , những nhiễu nhương khác cho dù diễm lệ đến , cũng thể chứa nổi nữa."
Về , gió đêm dần thổi mạnh hơn.
Ninh Uyển Sương tùy hứng nhảy múa uyển chuyển giữa cơn mưa hoa, miệng lẩm nhẩm ngâm nga:
"Nào thuở sai, tâm tư thê thiết."
"Lệ hồng lén gạt, gió xuân ngập mắt vạn sự phi."
"Biết rằng từ nay vô kế, gượng ngày vui."
"Một ly biệt dường , hoa tân di rụng trăng tà."
Ngâm đến đây, nàng chợt ngã giữa một vùng cánh hoa.
Lưu Nguyệt tưởng nàng trẹo chân vấp ngã, vội tiến lên đỡ, thấy, dòng m.á.u đen từ khóe miệng nàng trào .
Lưu Nguyệt thoắt cái hoảng loạn, "Ây da! Nương nương ? Người ! Mau gọi tới!"
Ninh Uyển Sương ngã lòng Lưu Nguyệt, bàn tay buông thõng tự nhiên mặt đất, dễ dàng nắm lấy một cánh hoa dính bùn đất.
Nàng lẳng lặng , lẳng lặng .
Trong cơn hoảng hốt, nàng dường như thấy vỗ tay lưng .
Ngoái đầu , liền trong ánh trăng mờ ảo, thấy Tiêu Cảnh Hanh.
Thiếu niên lang ý khí phong phát, dáng cao ngất, xa xa , mỉm hội ý với nàng.
Giống như mười một năm , khi hai đầu gặp gỡ ở chốn ngày mùng một tháng ba .
Lúc đó Tiêu Cảnh Hanh vẫn đăng cơ, mà lúc đó Ninh Uyển Sương, cũng vẫn chỉ là Ninh Uyển Sương.
Ngày mùng một tháng ba năm Khải Nguyên thứ mười, Hoàng quý phi Ninh Uyển Sương hoăng, hưởng dương hai mươi bảy tuổi.