Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 447: Mượn Hoa Hiến Phật
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:14:10
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đó, khi Tiêu Cảnh Hanh rời khỏi Phượng Loan cung, để Chiêu Hoa cẩn thận buộc chiếc hà bao lên đai ngọc đế vương ngang hông .
Hắn tỏ vô cùng trân trọng vật , đến lúc rời , bàn tay buông thõng tự nhiên thỉnh thoảng vẫn mân mê chiếc hà bao.
Vân Sam thấy, khẽ với Chiêu Hoa:
"Xem Hoàng thượng thích tâm ý của nương nương."
Chiêu Hoa nhạt, khinh khỉnh đáp: "Kẻ tính kế cả đời, để tâm đến chút tâm ý đáng tiền của khác?"
Quả nhiên, khi trở về Triều Dương cung, đúng lúc Trương viện phán đến bắt mạch bình an cho Tiêu Cảnh Hanh.
Sau khi bắt mạch xác nhận thứ đều bình thường, Tiêu Cảnh Hanh liền tháo chiếc hà bao xuống, sai Tiểu Ấn T.ử đưa cho ông , :
"Ngươi xem thử thứ gì bất thường ?"
Trương viện phán nhận lấy chiếc hà bao, khi kiểm tra kỹ lưỡng liền chắp tay thi lễ với Tiêu Cảnh Hanh, :
"Khởi bẩm Hoàng thượng, chiếc hà bao gì bất , hơn nữa mùi hương Thụy não nhàn nhạt bên thể giúp tinh thần sảng khoái, đối với long thể của Hoàng thượng cũng ích."
Tiêu Cảnh Hanh thản nhiên gật đầu, phẩy tay cho Trương viện phán lui xuống.
Đợi khỏi, phân phó Tiểu Ấn Tử: "Ngươi cầm chiếc hà bao , bảo của Ám bộ kiểm tra một chút."
Tiểu Ấn T.ử nghi hoặc hỏi: "Hoàng thượng ban nãy chẳng để Trương viện phán kiểm tra ?"
Tiêu Cảnh Hanh : "Trẫm đang nghi ngờ ai, mà là đồ dùng sát bên , luôn kiểm tra nhiều mới thể an tâm."
Như , Tiểu Ấn T.ử cũng dám lắm lời, theo phân phó của Tiêu Cảnh Hanh, lén lút để của Ám bộ kiểm tra chiếc hà bao một phen.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Đến ngày hôm khi Tiêu Cảnh Hanh hạ triều, Tiểu Ấn T.ử dẫn theo của Ám bộ cùng đến bẩm báo với Tiêu Cảnh Hanh,
Lời họ khác gì Trương viện phán, đều chiếc hà bao gì bất , hơn nữa đối với sự an khang của long thể còn ích lợi,
Như , Tiêu Cảnh Hanh mới chịu yên tâm đeo chiếc hà bao lên .
Liền sai Tiểu Ấn T.ử mở kho, lấy bộ Đông châu còn sót bên trong, mang hết đến Phượng Loan cung.
Khi một hộc đầy Đông châu đưa đến Phượng Loan cung,
Chiêu Hoa đang ở chính điện trò chuyện cùng Dĩnh phi.
Nhìn thấy vật , Chiêu Hoa chọn một viên, soi ánh mặt trời, cẩn thận ngắm ánh sáng rực rỡ lưu chuyển, khỏi tán thán:
"Quả nhiên là đồ cực phẩm. Chỉ là một hộc Đông châu , giá trị vạn kim, bổn cung nhận lấy thật chút hổ thẹn."
Nàng cẩn thận cất viên Đông châu chọn , còn thì đẩy về phía mặt, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-447-muon-hoa-hien-phat.html.]
"Nay Hồ bộ quy thuận Khải triều, trở thành thuộc quốc của Khải triều, bách tính Hồ bộ cũng chính là bách tính của Khải triều. Bổn cung ban nãy Dĩnh phi , triều đình bắt đầu cứu tế bách tính Hồ bộ, bổn cung là quốc mẫu, tự nhiên cũng góp một phần sức lực để giúp đỡ bách tính.
Tiểu Ấn Tử, ngươi bổn cung bẩm với Hoàng thượng, Đông châu còn , bổn cung quy đổi thành bạc để phân phát cho bách tính Hồ bộ. Bách tính thiếu cái ăn cái mặc là một chuyện, trong tay bạc thật sự dự phòng, mới thể khiến họ từ tận đáy lòng cảm thấy bảo đảm, ngày tháng mới dễ dàng trôi qua yên ."
Số Đông châu Tiêu Cảnh Hanh ban thưởng cho Chiêu Hoa, Chiêu Hoa đương nhiên quyền xử lý chúng,
Như , Tiểu Ấn T.ử cung kính đáp ứng, hết lời ca ngợi sự nhân đức của Chiêu Hoa.
Dĩnh phi cũng cảm kích đến rơi lệ, dậy hướng về phía Chiêu Hoa hành lễ thật sâu, lúc tạ ơn giọng nghẹn ngào, chực chờ rơi lệ.
Chiêu Hoa đưa tay đỡ nàng lên, ôn tồn :
"Ngươi vốn nên tạ ơn bổn cung, mà nên tạ ơn Hoàng thượng. Bổn cung mượn hoa hiến Phật, cũng hoa để mượn . Nay Hoàng thượng ưu ái Hồ bộ, cũng trọng dụng phụ ngươi, ân đức thiên gia , ngươi tuyệt đối phụ lòng, hiểu ?"
Nước mất nhà tan, thành xuân cỏ cây rậm rạp.
Ai ban cho Hồ bộ ân đức, ai ban cho Hồ bộ sự tính kế,
Dĩnh phi trong lòng sáng như gương, A Đạt khả hãn trong lòng sáng như gương, bộ mười vạn bách tính Hồ bộ đều sáng như gương.
Lúc , Dĩnh phi gần như nghiến c.h.ặ.t răng hàm, hung hăng những lời trái với lương tâm:
"Hồ bộ Hoàng thượng chiếu cố như , thần cảm kích rơi lệ, cùng phụ , cùng mười vạn bách tính Hồ bộ, tự nhiên sẽ đời đời kiếp kiếp khắc ghi, dám lãng quên!"
Chiêu Hoa chỉ như kẻ phàm phu tục t.ử, giả vờ như chỉ hiểu ý nghĩa bề mặt của câu , mỉm gật đầu :
"Ngươi hiểu, hãy cầm lấy những viên Đông châu , tiên đến ngự tiền tạ ơn Hoàng thượng ."
Sau khi đuổi Dĩnh phi , Chiêu Hoa thấy Tiểu Ấn T.ử vẫn chôn chân tại chỗ, liền :
"Ngươi còn lời với bổn cung?"
Tiểu Ấn T.ử nịnh nọt tiến gần Chiêu Hoa, xum xoe :
"Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng sinh lòng nghi ngờ ngài, chiếc hà bao ngài đưa tới, Hoàng thượng chỉ để Trương viện phán kiểm tra, ngay cả của Ám bộ, Hoàng thượng cũng bắt nô tài tìm đến kiểm tra một phen."
"Ngươi với bổn cung những lời là ý gì?" Chiêu Hoa lạnh : "Đồ dùng ở ngự tiền, đặc biệt là đồ dùng sát bên Hoàng thượng, chẳng đều kiểm tra từng món một mới ? Ngươi cũng ngày đầu tiên hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng, loại chuyện cũng đáng để đem đến cho bổn cung ?"
Tiểu Ấn T.ử vỗ ngựa nhầm chỗ, nhất thời cứng họng, chỉ đành gượng gạo.
Nghe Chiêu Hoa : "Đồ bổn cung tặng cho Hoàng thượng, đều là đồ cực phẩm, cũng chịu bất kỳ ai đến kiểm tra. Hơn nữa Hoàng thượng kiểm tra những thứ , cũng chứng minh là ngài nghi ngờ bổn cung điều gì, điểm nếu Ấn công công mà còn rõ, thì bổn cung lẽ thật sự cân nhắc kỹ lưỡng xem, ngươi rốt cuộc còn là một kẻ thông minh ."
"Nô tài hồ đồ, nô tài hồ đồ..." Tiểu Ấn T.ử tinh ranh như khỉ tự tát mặt hai cái, mới : "Nhiều chuyện nô tài phân biệt, nô tài chỉ Hoàng thượng chuyện gì liên quan đến Hoàng hậu nương nương, nô tài đều sẽ báo cho Hoàng hậu nương nương ngay lập tức."
Chiêu Hoa mỉm liếc một cái, tiếp lời , chỉ nhàn nhạt :
"Bổn cung mệt , ngươi lui ."