Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 320: Tranh Nhau Hiến Mị, Đồng Thường Tại Tranh Sủng
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:33:28
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , thị vệ của lãnh cung đều mới một lượt, Thanh Trúc cô cô bên cạnh Thái hậu cũng phụng chỉ lãnh cung tương kiến với Tống Chiêu.
"Tiểu chủ rộng lòng, Thái hậu nương nương để ngài tạm thời ở lãnh cung, đợi Hoàng thượng nguôi giận, Thái hậu nương nương tự khắc sẽ phân trần ngài. Chuyện nhiều điểm đáng ngờ, thực Hoàng thượng cũng tin tưởng.
Hoàng thượng phái An Vương xuống Giang Nam, một là để định dân tâm, hai là cũng để An Vương điều tra chuyện đập Xi Đông vỡ lở. Xin thứ cho lão nô một câu, trong lòng Hoàng thượng vốn dĩ vẫn còn nhớ đến ngài. Nếu cho dù Thái hậu khuyên can, Hoàng thượng nếu quyết tâm xử t.ử ngài, thì tính mạng của ngài cũng giữ đến hôm nay ."
Tống Chiêu thần sắc nhàn nhạt gật đầu, "Ta Hoàng thượng tình sâu với , Thái hậu cũng là suy tính cho , thời cuộc hôm đó, lãnh cung là con đường sống duy nhất thể cầu xin ."
Nói chút vội vã hỏi: "Hôm đó thấy Thái hậu đầy mặt bệnh dung, bệnh tình trở nặng ?"
Thanh Trúc thở dài: "Chứng lao của Thái hậu nương nương, là từ lúc Tứ Vương gia qua đời mắc . Ngần năm cứ tái tái , lúc lúc , chữa tận gốc cũng khó. Nay thái y đang dốc sức chữa trị, Hoàng thượng cũng truyền Ngu Thánh Thủ thường xuyên cung điều lý thể cho Thái hậu, mong Thái hậu thể sớm ngày khỏe ."
Tống Chiêu thương cảm : "Làm phiền cô cô chăm sóc cho Thái hậu. Thái hậu đối đãi với như , thể lúc hầu hạ bên cạnh Thái hậu, vốn dĩ là bất hiếu."
Thanh Trúc : "Tâm ý của tiểu chủ lão nô sẽ chuyển đạt cho Thái hậu, lãnh cung cấm địa, lão nô cũng tiện lưu lâu, tiểu chủ vạn tự bảo trọng."
Đợi đến bữa trưa hôm đó, thị vệ đến đưa cơm thấy Tống Chiêu cũng cung kính vô cùng, coi nàng như một phi tần phế truất mà đối đãi,
"Vi thần Tần Thái thỉnh an tiểu chủ, thiện thực của tiểu chủ , đều do vi thần phụ trách đưa đến."
Nói hạ giọng, : "Tiểu chủ yên tâm, những đồ ăn thức uống đều kiểm tra ba , đảm bảo vấn đề gì mới đưa đến mặt tiểu chủ."
Tống Chiêu gật gật đầu, "Làm phiền ngươi ."
Lại từ trong tay áo lấy một phong thư, đưa cho Tần Thái, "Còn phiền ngươi nghĩ cách, giúp chuyển giao vật cho Đồng Thường tại ở Chiêu Thuần cung."
Tần Thái nhận lấy phong thư cất kỹ trong , chắp tay vái chào : "Phân phó của tiểu chủ chính là phân phó của An Vương điện hạ, vi thần nhất định dốc lực chu tiểu chủ!"
Kể từ khi Tống Chiêu lãnh cung, cục diện trong cung càng trở nên rõ ràng hơn.
Ninh Uyển Sương vị Quý phi sủng ái, Dĩnh phi vì chuyện Thái t.ử mất tích, cùng với bộ bộ A Đạt Hồ coi như chạm đến vảy ngược của thiên t.ử, cũng Tiêu Cảnh Hanh lạnh nhạt.
Những còn ở hàng Phi vị, liền chỉ còn Vân phi và Dao phi hai .
Hơn nữa Vân phi trong hàng Phi vị tư lịch sâu nhất, cho nên nay phi tần thỉnh an, đều đến Trường Xuân cung của nàng .
Nàng cũng là gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, si ngốc cảm thấy bản cách Hậu vị còn xa nữa, suốt ngày ăn mặc cũng đều chọn những màu sắc thứ chính như hồng phấn, tím sẫm, vàng nhạt, dường như cố tình tôn lên vẻ tôn quý hơn của .
Hôm nay lúc thỉnh an, thấy Dung Duyệt, cũng khác hẳn so với .
Nàng vốn là thích trang điểm, suốt ngày để mặt mộc, tuy là tư sắc trời sinh tuyệt , nhưng tô son điểm phấn trông quả thực vô cùng thanh tao, ngược thu hút sự chú ý.
Hôm nay trang điểm lên, trông gương mặt tinh xảo, y phục rực rỡ, quả thực khiến sáng mắt.
Dao phi lên tiếng : "Trông Đồng Thường tại hôm nay trang điểm ngược kiều diễm."
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Dung Duyệt mỉm : "Mới Hoàng thượng ban thưởng hai xấp gấm vóc y phục, màu sắc rực rỡ chút ép xuống , liền điểm chút phấn son, ngược để các tỷ tỷ chê ."
Lý Thường tại lạnh : "Ta hôm nay ngươi ở trong phòng lâu thế , hóa là tốn tâm tư những chuyện ? Hoàng hậu nương nương mới hoăng thệ đầy nửa năm, trong lòng chúng bi thương, ngươi ngược tâm trí trang điểm ."
Dung Duyệt tiếp lời ả, ngược dậy nhún với Vân phi ở vị trí thượng thủ,
Mọi theo, là Dung Duyệt trang điểm rực rỡ, cũng chẳng qua là mặc một chiếc áo choàng hoa điểu viền mây màu thiên thanh mà thôi, sánh với một gấm vóc lụa là của Vân phi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-320-tranh-nhau-hien-mi-dong-thuong-tai-tranh-sung.html.]
Thấy sắc mặt Vân phi trầm xuống, Lý Thường tại cũng cứng họng, vội vàng tạ tội với Vân phi:
"Nương nương đừng Đồng Thường tại châm ngòi, tần ý ..."
"Vậy ngươi ý gì?" Vân phi liếc ả một cái, bực dọc : "Có lòng tưởng nhớ Gia Duệ Hoàng hậu, vốn ở những công phu bề ngoài . Lý Thường tại nếu nhớ nhung Gia Duệ Hoàng hậu như , thì bản cung thưởng cho ngươi đến An Hoa điện quỳ, chép phạt trăm cuốn Phật kinh Gia Duệ Hoàng hậu, để phần ai tư của ngươi cũng chỗ gửi gắm."
"Nương nương thứ tội, tần !"
"Đây là ban thưởng, trừng phạt, ngươi gì? Đi , khi nào chép xong, khi đó hẵng về cung."
Lý Thường tại phạt đến An Hoa điện chép trăm cuốn Phật kinh, ước chừng ở đó ba bốn ngày mới về Chiêu Thuần cung.
Ả và Dung Duyệt đều ở chung với Huệ tần, nay Huệ tần mang thai, khắp chốn hậu cung đều Lý Thường tại ân cần với Huệ tần vô cùng,
Ai cũng t.h.a.i của Huệ tần nếu sinh con trai, thì nàng nhất định sẽ thăng lên Phi vị, lấp đầy bốn góc trống của Phi vị,
Lúc Lý Thường tại nịnh bợ Huệ tần, trong lòng Vân phi vốn dĩ vui, cho nên 'ban thưởng' cho ả cũng là trong dự liệu.
Thực kể từ khi Tống Chiêu lãnh cung, Tiêu Cảnh Hanh hơn một tháng lật thẻ bài của phi tần nào .
Ngài tuy , nhưng sáng mắt đều , trong lòng ngài rốt cuộc vẫn còn nhớ đến Tống Chiêu.
Phi tần gần đây gặp Tiêu Cảnh Hanh một cũng là chuyện khó, cũng chỉ Huệ tần mang thai, Tiêu Cảnh Hanh mới dăm ba bữa đến cung nàng một lát.
Hôm nay, Tiêu Cảnh Hanh ở Chiêu Thuần cung cùng Huệ tần dùng xong bữa tối, lúc đang định rời ,
Tình cờ gặp Dung Duyệt từ bên ngoài vội vã trở về.
"Các ngươi đều chậm một chút, đừng gãy cành hoa."
Dung Duyệt hô hào cung nhân, đang bê từng chậu mai đỏ bày trong sân.
Nàng một lòng đều dồn những bông hoa ngọn cỏ , cho đến khi cung nhân thỉnh an một câu, "Hoàng thượng vạn phúc".
Nàng mới giật nhận Tiêu Cảnh Hanh đang cách đó xa lặng lẽ nàng.
Dung Duyệt nhất thời hoảng sợ, vội nhún hành lễ thỉnh an:
"Tần thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn phúc kim an."
Bộ Lưu Vân cẩm nàng, sự vỗ về của ánh trăng, lờ mờ tỏa ánh sáng lấp lánh, vô cùng thu hút ánh .
so với dung mạo tinh xảo tuyệt của nàng, những vật ngoài , chẳng qua chỉ là thêu hoa gấm mà thôi.
Tiêu Cảnh Hanh quen dáng vẻ tô son điểm phấn của Dung Duyệt, lúc nàng mày ngài môi đỏ, bất giác đến ngây ,
"Bình ."
Tiêu Cảnh Hanh chậm rãi bước tới, tùy ý gạt gạt cành mai đỏ trong chậu,
"Trẫm nhớ nàng thích là hoa Nghênh Xuân, đang yên đang lành bẻ những cành mai về?"
Dung Duyệt : "Tần nghĩ Huệ tần nương nương đang mang thai, nay mùa đông, mai đỏ nở rộ mang ý nghĩa vui mừng, ngụ ý , hơn nữa Nương nương cũng thích, cho nên liền dẫn cung nhân bẻ một ít, bày trong sân, thêm chút hỉ khí cho Nương nương."