Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 264: Dung Duyệt Có Thai
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:04:04
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời oi bức bảy tám ngày, cuối cùng cũng đổ một trận mưa sảng khoái.
Nay xuất cung, chúng hậu phi lén lút cũng tiện lợi, phần lớn là ngươi đến chỗ một lát, đến chỗ ngươi trò chuyện, qua thường xuyên cũng quá ch.ói mắt.
Bởi mấy ngày nay, Dung Duyệt cũng thường xuyên đến phòng Tống Chiêu bầu bạn với nàng.
Chuyến nam tuần , trong các phi tần mới nhập cung năm ngoái, Tiêu Cảnh Hanh chỉ mang theo một Dung Duyệt cùng.
Đối với chuyện Tống Chiêu trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, theo lý mà khi trải qua chuyện 'mượn hoa hiến Phật', Tiêu Cảnh Hanh đáng lẽ lạnh nhạt với Dung Duyệt mới đúng.
Tống Chiêu lén lút xem qua Đồng sử, Dung Duyệt lật thẻ bài một cũng thiếu, ngược cũng ảnh hưởng đến ân sủng của nàng .
Có lẽ là vì sự xa cách của Dung Duyệt đối với Tiêu Cảnh Hanh trong chốn riêng tư, ngược càng khơi dậy hứng thú của chăng.
Dù đối với nam nhân mà , thứ vĩnh viễn là thứ quý giá nhất.
Hôm nay lúc gặp Dung Duyệt, nàng mặc một chiếc áo lụa Tô Châu màu xanh đen, bên ngoài khoác một chiếc áo ngắn gấm vóc, ăn mặc phần dày dặn.
Sáng nay bắt đầu đổ mưa, lúc tuy mưa tạnh, nhưng thời tiết vẫn còn chút oi bức, vốn cần mặc nhiều y phục như để ngự hàn.
"Tỷ tỷ ."
Tống Chiêu nắm tay Dung Duyệt, đối diện với nàng .
Nàng nhận tay Dung Duyệt lạnh, giống như giữa mùa hè oi ả nắm một tảng băng.
Nàng nhớ Tiểu Phúc T.ử từng , Dung Duyệt mỗi thị tẩm xong, để m.a.n.g t.h.a.i hoàng tự, đều sẽ uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mang tính âm hàn.
Hiện tại Dung Duyệt tay chân lạnh toát, triệu chứng sợ lạnh rõ rệt, hiển nhiên là loại t.h.u.ố.c đó dùng nhiều tổn thương đến căn cơ.
Tống Chiêu luôn giả vờ như chuyện , lúc cũng thể toạc , chỉ quan tâm :
"Đã sắp sang tháng tư , tỷ tỷ mặc nhiều như , lòng bàn tay vẫn lạnh ngắt, tìm thái y xem qua ? Đừng để mắc hàn chứng, đến lúc đó để mầm bệnh thì phiền phức lắm."
Dung Duyệt lộ vẻ khó xử lắc đầu: "Ta... đây là bệnh cũ để , vốn cũng cần gọi thái y xem gì cả."
Tống Chiêu : "Chính vì là bệnh cũ mới càng để tâm, giấu bệnh sợ thầy là . Vân Sam, ngươi đổi lạnh mặt Đồng Thường tại thành gừng đường đỏ, nóng một chút."
Lúc Vân Sam cửa, Dung Duyệt chợt với Thải Oánh một câu: "Vân Sam tay nghề , ngươi xuống theo nàng học hỏi một chút."
Đợi đuổi xong, trong phòng chỉ còn nàng và Tống Chiêu, mới nàng vô cùng khó xử đem chuyện nàng tránh t.h.a.i như thế nào cho Tống Chiêu .
Tống Chiêu xong giả vờ kinh ngạc, chút vui trách móc: "Tỷ tỷ hồ đồ. Bất luận vì chuyện gì, tỷ cũng thể lấy thể của chính trò đùa. Tỷ tỷ nay mới mười chín, những ngày tháng bồi giá trong cung ít nhất cũng mười mấy năm nữa, lẽ nào tỷ tỷ định luôn dùng thứ ?"
Dung Duyệt : "Ba tháng liền bắt đầu tay chân lạnh toát, đại khái là mắc hàn chứng, sợ cứ tiếp tục như phát hiện, ngược liên lụy mẫu gia, cho nên loại t.h.u.ố.c đó ngừng dùng . luôn dám truyền thái y, sợ phát hiện chuyện từng dùng Cửu âm tán."
Biết sự cố kỵ của Dung Duyệt, Tống Chiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng siết mạnh, ôn tồn : "Tiểu Phúc T.ử trong cung hiểu chút y thuật, cũng là kẻ trung thành. Tỷ tỷ dám truyền thái y, chi bằng tiên để xem cho tỷ tỷ, nếu gì , cũng thể để giúp tỷ tỷ điều lý ."
Dung Duyệt trong lòng sợ liên lụy mẫu gia, liền cũng từ chối ý của Tống Chiêu.
nào ngờ, Tiểu Phúc T.ử khi bắt mạch cho Dung Duyệt, mang đến một 'tin tức ' tày trời:
"Chúc mừng Đồng Thường tại, ngài t.h.a.i hơn hai tháng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-264-dung-duyet-co-thai.html.]
Nói là chúc mừng, nhưng trong lời của Tiểu Phúc T.ử cũng lộ vẻ vui mừng, Dung Duyệt , sắc mặt càng khó coi cực điểm.
Nàng ôm bụng , dùng sức nắm c.h.ặ.t lớp vải lụa, biểu cảm phức tạp.
Tống Chiêu khuyên nàng : "Đã hỷ sự, tỷ tỷ cũng đừng nghĩ nhiều như . Đây rốt cuộc cũng là đứa con của tỷ tỷ, trong cung t.ử tự, con đường mới thể vững vàng."
Ánh mắt Dung Duyệt trống rỗng, khổ gật đầu: "Phi tần tự sát là trọng tội, tổn hại long duệ cũng . Ta thể liên lụy phụ mẫu ."
Rõ ràng là hỷ sự, nhưng Tống Chiêu cũng nên lời chúc mừng khỏi miệng như thế nào.
Nàng thấy Tiểu Phúc T.ử nhíu c.h.ặ.t mày, tựa hồ lời ấp úng rõ, liền truy hỏi:
"Ngươi ? Có t.h.a.i của tỷ tỷ chỗ nào ?"
Tiểu Phúc T.ử trầm giọng hỏi Dung Duyệt: "Xin Đồng chủ t.ử thứ cho nô tài đường đột, Đồng chủ t.ử... từng dùng qua t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i ?"
Dung Duyệt hoảng hốt gật đầu: "Đã ngừng ba tháng ."
Tiểu Phúc T.ử trầm mặc một lát, mới : "Xin thứ cho nô tài thẳng, tiểu chủ mới ngừng dùng t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i liền t.h.a.i , hoàng tự m.a.n.g t.h.a.i thực sự đúng lúc. Mạch tượng của Đồng chủ t.ử yếu, đại khái là tổn thương đến t.h.a.i nhi. Nô tài thiết nghĩ, vẫn nên mau ch.óng để thái y tùy tùng đến chẩn đoán kỹ lưỡng cho ngài một phen, lẽ..."
"Không ." Tống Chiêu thấp giọng cắt ngang lời Tiểu Phúc Tử, "Ngươi thể chẩn Dung tỷ tỷ từng dùng t.h.u.ố.c tránh thai, thái y chẩn ? Chuyện nếu bây giờ ầm lên, chỉ tổ liên lụy tỷ tỷ. Y thuật của ngươi bản cung tin tưởng , ngươi cứ giúp Dung tỷ tỷ điều lý , ít nhất cũng nhổ bỏ hàn chứng trong cơ thể nàng , mới bẩm báo chuyện lên ."
Dung Duyệt vốn đang sầu não đầy mặt, nhưng khi Tiểu Phúc T.ử t.h.a.i của nàng mang đúng lúc, vẻ sầu não mặt tiêu tán vài phần.
Nàng trầm mặc hồi lâu, thuận theo lời Tống Chiêu một câu:
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
"Chiêu nhi tâm tư tỉ mỉ, chuyện quả thực cũng thể để ngoài ngay bây giờ."
Trong lúc chuyện, nàng chợt chuyển đề tài: "Lần chúng từng thử dò xét Huệ tần, nàng ngay cả Thừa Dục cũng dám hại, quả thực là tâm tư thâm trầm. Chiêu nhi nay đang mang thịnh sủng, càng đề phòng nàng nhiều hơn mới ."
Tống Chiêu gật đầu đáp ứng: "Tỷ tỷ cũng , phàm việc gì cũng xốc tinh thần, tuyệt đối đừng để nàng nắm nhược điểm. Nay tỷ tỷ thai, vạn sự càng lưu tâm. Hai ngày nay tỷ tỷ ít , t.h.u.ố.c an t.h.a.i và nhổ bỏ hàn chứng, sẽ lén sai đưa đến phòng tỷ, tỷ tỷ hảo hảo dưỡng thai, ở đây, nhất định sẽ để tỷ tỷ và hoàng tự trong bụng bất kỳ tổn thương nào."
Đợi tiễn Dung Duyệt rời xong, Tiểu Phúc T.ử vẻ mặt thần bí với Tống Chiêu:
"Nương nương, Đồng chủ t.ử e là dối ."
Tống Chiêu nhíu mày: "Cái gì?"
Tiểu Phúc T.ử giải thích: "Từ mạch tượng nãy của Đồng chủ t.ử mà xem, nàng dạo gần đây vẫn còn triệu chứng dùng Cửu âm tán, tuyệt như nàng ngừng t.h.u.ố.c ba tháng."
Tống Chiêu trầm mặc giây lát, lập tức phủ nhận suy đoán của Tiểu Phúc Tử:
"Nàng thừa nhận chuyện với , hà tất vòng vo dối chuyện ? Ngươi chắc chắn là chẩn sai ?"
Tiểu Phúc T.ử chắc nịch : "Chuyện nắm chắc nô tài cũng dám thẳng với nương nương. Chỉ là liều lượng Đồng chủ t.ử dùng nhẹ, giống như lúc hạ d.ư.ợ.c tàn nhẫn như . Có lẽ... là Đồng chủ t.ử căn bản định giữ đứa trẻ , chuẩn âm thầm xử lý ?"
Tống Chiêu liên tục lắc đầu, càng nghĩ càng thấy chuyện hợp lý:
"Đã định giữ , chứng tỏ nàng t.h.a.i . Nàng nếu sớm thai, còn đồng ý để ngươi bắt mạch cho nàng ? Điều hợp logic."
[Hôm nay bốn chương]