Câu hỏi của Chu Thái Y, thực sự khiến Tiêu Cảnh Hanh khó xử.
Có lẽ cũng sự do dự của , Chu Thái Y liền bổ sung một câu,
"Vi thần xem qua, t.h.a.i của Hoàng hậu nương nương là một công chúa."
Nghe , Tống Chiêu thoáng thấy vẻ mặt do dự của Tiêu Cảnh Hanh đột nhiên đổi,
hắng giọng, đang định mở miệng, Tống Chiêu vội , tỏ vẻ nghiêm khắc với Chu Thái Y,
"Chu Thái Y hỏi câu hồ đồ gì ? Tính mạng của Hoàng hậu nương nương và tiểu công chúa tự nhiên là đều giữ! Nếu chính là sự thất trách của Thái Y viện các ngươi!"
Tiêu Cảnh Hanh im lặng một lúc, cũng thuận thế :
"Ý tần . Các ngươi hãy dốc hết y thuật, nhất định đảm bảo Hoàng hậu và công chúa bình an vô sự! Nếu , trẫm sẽ bắt các ngươi mang đầu đến gặp!"
Thiên t.ử nổi giận, thần t.ử hổ thẹn.
Chu Thái Y dọa cho c.h.ế.t khiếp, vội vàng lời Tiêu Cảnh Hanh, đang định lồm cồm bò về nội tẩm,
đẩy cửa nội tẩm , thấy Hoàng hậu ở bên trong hét lên một câu,
"Bất kể thế nào cũng giữ long thai! Bản cung liều c.h.ế.t cũng sinh cho Hoàng thượng một đích t.ử! Không ai hại con của bản cung!"
Nghe từng câu chữ đẫm m.á.u của nàng, Tiêu Cảnh Hanh cũng khỏi động lòng.
phòng sinh m.á.u me, tiện , chỉ thể lo lắng ngoài cửa.
Trong lòng, cũng chuyện hiểu:
Chử thái y đó rõ ràng với , hoàng tự trong bụng Hoàng hậu và Tiêu Quý nhân đều là hoàng t.ử, Hoàng hậu sinh một công chúa?
việc chẩn đoán giới tính qua mạch tượng vốn thể chắc chắn mười phần, thỉnh thoảng sai lệch cũng .
Dù cũng là con của , dù là trai gái, chỉ cần bình an chào đời là .
Sau đó, tiếng kêu la từ nội tẩm truyền dần yếu , lẽ tình hình của Hoàng hậu định.
Tiêu Cảnh Hanh lúc mới nhận , thì Tống Chiêu suốt quá trình đều cùng ,
vội nắm tay Tống Chiêu, : "Để ngươi cùng trẫm lâu như , mệt ? Ngồi ."
Tiêu Cảnh Hanh dắt nàng đến ghế ấm,
Tống Chiêu thể cảm nhận rõ lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi mỏng.
Sau khi xuống, nàng những lời an ủi với Tiêu Cảnh Hanh,
"Hoàng thượng yên tâm, Hoàng hậu nương nương trời phù hộ, nhất định sẽ tròn con vuông."
Tiêu Cảnh Hanh gật đầu thật mạnh, ánh mắt luôn chằm chằm về phía nội tẩm.
Tống Chiêu nghiêng đầu , tâm trạng vô cùng phức tạp.
Vừa khi Chu Thái Y t.h.a.i của Hoàng hậu là công chúa, Tống Chiêu từ ánh mắt đổi đột ngột của Tiêu Cảnh Hanh mà thấu suy nghĩ trong lòng ,
lẽ động tâm bỏ công chúa, giữ Hoàng hậu.
Nếu Tống Chiêu một câu đều giữ, e rằng Tiêu Cảnh Hanh thật sự sẽ cho bỏ công chúa ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-179-khon-ninh-cung-ha-sinh-cong-chua-vinh-hoa-cung-lai-bao-tin-vui.html.]
Nói thật lòng, Tống Chiêu hận Hoàng hậu đến tận xương tủy.
Hận nàng tính kế hại con , hận nàng suýt nữa hại Vân Sam mất mạng,
Tống Chiêu chỉ mong Hoàng hậu khó sinh mà c.h.ế.t, nhưng nàng bao giờ nghĩ đến việc hại con của Hoàng hậu.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Dù nàng cũng sắp , nàng thể giống như Hoàng hậu, chuyện độc ác hại trẻ thơ như ?
Một lúc , từ nội tẩm mơ hồ truyền tiếng yếu ớt của trẻ sơ sinh,
ngay đó, thấy một ma ma bế một cái tã lót, mặt mày vui mừng chạy ,
"Chúc mừng Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương bình an hạ sinh cho một tiểu công chúa!"
Tiêu Cảnh Hanh mặt nở nụ thể kìm nén,
Tống Chiêu cũng tiến tới xem náo nhiệt.
Đứa bé trong tã lót trắng trẻo, mềm mại, nhưng lẽ vì vội vàng báo tin vui cho Tiêu Cảnh Hanh, các ma ma kịp lau sạch chất nhầy tiểu công chúa,
như , đứa bé trông bẩn thỉu, còn mùi tỏi nồng nặc.
Tống Chiêu , mùi tám phần là mùi nước ối, hơn nữa đứa bé mới sinh lớn, ngũ quan nhăn một chỗ, phân biệt .
Tống Chiêu vẫn nhướng mày với tiểu công chúa, khen ngợi: "Lông mày và mắt của công chúa giống Hoàng thượng, mũi và cằm giống Hoàng hậu nương nương nhiều hơn, xinh ."
Tiêu Cảnh Hanh : "Tốt, công chúa cũng ."
Tống Chiêu liền : "Hoàng thượng bế tiểu công chúa ?"
Tiêu Cảnh Hanh chỉ qua loa sờ sờ má tiểu công chúa, : "Hoàng hậu vất vả, trẫm trong xem nàng ."
Tống Chiêu cũng , rốt cuộc là vội xem Hoàng hậu, là cảm thấy chất nhầy tiểu công chúa bẩn thỉu, sẽ bẩn long bào lộng lẫy của ...
Nàng dặn ma ma bế tiểu công chúa xuống lau rửa sạch sẽ , đó cũng theo bước chân của Tiêu Cảnh Hanh trong thăm Hoàng hậu.
Lúc , Tiêu Cảnh Hanh bên mép giường Hoàng hậu, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, tình sâu nghĩa nặng :
"Hoàng hậu vất vả. Nàng sinh cho trẫm một tiểu công chúa."
Hoàng hậu chút thất vọng : "Không thể sinh cho Hoàng thượng đích t.ử, là thần vô phúc..."
"Hoàng t.ử cũng , công chúa cũng , dù cũng là đứa con đầu lòng của trẫm, trẫm đều thích."
Tống Chiêu thấy, sinh non gần như lấy nửa cái mạng của Hoàng hậu,
lúc khí hư lực kiệt, thêm một câu cũng thấy khó khăn, trông tiều tụy.
Chu Thái Y liền : "Hoàng hậu nương nương sinh nở vất vả, lúc cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hồi phục nguyên khí, là Hoàng thượng lát nữa hãy đến thăm nương nương?"
Tiêu Cảnh Hanh liền đắp chăn cho Hoàng hậu, dặn nàng nghỉ ngơi cho ,
chân định , thấy Tiểu Ấn T.ử lảo đảo xông , quỳ mặt giấu vẻ vui mừng dập đầu :
"Bẩm Hoàng thượng! Người của Vĩnh Hòa cung đến truyền lời, Tiêu Quý nhân sắp sinh !"
“Còn một chương nữa”