Sủng Phi Trà Xanh Ngày Ngày Mê Hoặc Bạo Quân - Chương 114: Kế Sách Vẹn Toàn, Lòng Dạ Khó Dò

Cập nhật lúc: 2026-03-15 22:39:45
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

May mà Tống Thế Thành vẫn lời khuyên,

 

ông tự ôm lấy củ khoai nóng bỏng , đương nhiên cũng lòng như lửa đốt,

 

thế là ông lấy cớ sức khỏe để cáo từ Tiêu Cảnh Hanh, đó vội vã về nhà thu dọn hành lý, dẫn theo môn sinh chạy đến Dự địa.

 

Hôm nay, bộ cuộc chuyện giữa Tống Chiêu và Tống Thế Thành, Tiểu Phúc T.ử đều ở bên cạnh hầu hạ, nên rõ.

 

Hắn Tống Chiêu luôn canh cánh trong lòng chuyện Tống Thế Thành trơ mắt Bạch thị Khương thị đ.á.n.h c.h.ế.t mà can thiệp, nên cảm thấy hành động của Tống Chiêu chịu giúp đỡ Tống Thế Thành là vô cùng bất ngờ.

 

Hắn trong lòng nghĩ về chuyện , mặt lộ vẻ tâm sự nặng nề,

 

Tống Chiêu thấy liền hỏi , "Ngươi đang nghĩ gì ? Thêm hương mà thêm cả ngoài."

 

Tiểu Phúc T.ử giật tỉnh , thu dọn bột hương rơi vãi bên cạnh lư hương, mới :

 

"Nô tài đang nghĩ, tiểu chủ thật sự nhân từ. Trước đây lão gia và đại tiểu thư đối xử với như , đến lúc sinh t.ử, vẫn bằng lòng giúp đỡ họ."

 

Tống Chiêu , lạnh một tiếng, "Ta đương nhiên giúp đỡ họ thật . Bây giờ để nhà họ Cát tru di cửu tộc thì ích gì? Dù Cát Trọng Kỳ, cái thứ vô dụng đó c.h.ế.t, thì Tống Nguyệt, cái thứ hàng lỗ vốn cũng c.h.ế.t ."

 

Nàng lấy một chiếc que bạc, thong thả khều đống tro tàn trong lư hương, ung dung : "Trưởng tỷ và Cát Trọng Kỳ tình đầu ý hợp, thanh mai trúc mã, phi gả ? Ta và trưởng tỷ cùng chung huyết mạch, tự nhiên tác thành cho trưởng tỷ. Phu quân chịu c.h.ế.t, ái thê thể tuẫn táng cùng?"

 

Tống Chiêu đống tro tàn trong lư hương sự khều của nàng bùng cháy, liền tiện tay cầm lấy chén , đổ hết nguội trong.

 

'Xèo~~'

 

Tro tàn dập tắt, bốc lên từng làn khói mỏng bao phủ khuôn mặt âm u bất định của Tống Chiêu,

 

khóe môi nàng cong lên một đường cong đẽ, một cách kỳ dị,

 

"Người một nhà, nên đoàn đoàn tụ tụ ?"

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Tiểu Phúc T.ử biểu cảm của Tống Chiêu, khỏi lạnh sống lưng rùng một cái.

 

Hắn hiểu rõ ý của Tống Chiêu, bèn : "Tiểu chủ, lời của nô tài ngu dốt hiểu . Cách cho lão gia, rõ ràng là cách đây kinh đô dùng để trị nạn chim sẻ, chẳng lẽ sẽ xảy sai sót ?"

 

Tống Chiêu khẽ khẩy: "Dân chúng kinh đô đa phần là thương nhân, thực sự nghèo khổ ít. Hơn nữa năm đó kinh đô xảy nạn chim sẻ là mùa xuân, nhiều dân chúng đều công việc của , ít vì một đồng tiền thưởng mà bắt sẻ đồng, cho nên lúc đó chỉ bắt đến một vạn con, nhưng nạn chim sẻ cũng coi như yên ."

 

Nàng dừng một chút, ngước đôi mắt sáng lên Tiểu Phúc Tử, "Ta hỏi ngươi, ngươi thấy cách dùng ở Dự địa, sẽ thế nào?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-phi-tra-xanh-ngay-ngay-me-hoac-bao-quan/chuong-114-ke-sach-ven-toan-long-da-kho-do.html.]

Tiểu Phúc T.ử chống cằm suy nghĩ một lát, : "Dự địa đa phần là những nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chủ yếu nông, ít kinh doanh, trong tay đa phần cũng tiền tiết kiệm.

 

Bảo họ bắt sẻ đồng, một con một đồng tiền, họ chắc chắn sẽ đổ xô . Hơn nữa sẻ đồng mùa đông dễ bắt, một bắt là cả một tổ. Mùa đông những nông dân đó trồng trọt, chuyện kiếm tiền dễ như , họ chắc chắn sẽ hành động tập thể, bắt hết sẻ đồng cũng chừng."

 

"Không sai." Tống Chiêu vui vẻ gật đầu, "Phụ nếu lấy cách của kinh đô áp dụng ở Dự địa, dám đảm bảo đến nửa tháng, bộ sẻ đồng ở Dự địa sẽ ông bắt sạch. Ta hỏi ngươi, nếu sẻ đồng bắt hết, sẽ còn gì ăn lúa nữa ?"

 

" ..." Tiểu Phúc T.ử buột miệng đáp, nhưng nụ âm u mặt Tống Chiêu, nhanh ch.óng nhận điều , từ từ :

 

"Sẻ đồng ăn lúa, nhưng nó cũng là thiên địch của châu chấu! Nếu sẻ đồng ở Dự địa thật sự bắt hết, đợi đến mùa hè xảy nạn châu chấu, thì còn lợi hại hơn sẻ đồng nhiều! Nếu cẩn thận, Dự địa năm nay sẽ thu hoạch hạt nào!"

 

Tống Chiêu vẫn giữ nụ điềm nhiên, khẽ nhướng mày với , :

 

"Vậy bây giờ ngươi còn thấy, đưa là một ý kiến ?"

 

Tiểu Phúc T.ử lúc mới , hóa mưu tính của tiểu chủ nhà sâu xa đến ...

 

Tống Thế Thành nếu thật sự cho dân Dự địa bắt sẻ đồng, đến mùa hè chắc chắn sẽ xảy nạn châu chấu.

 

Toàn bộ Dự địa thu hoạch gì, đừng là nhà họ Cát, ngay cả nhà họ Tống cũng tru di cửu tộc!

 

Chỉ là như , tuy báo thù, nhưng Dự địa chiếm một phần ba sản lượng nông nghiệp của cả Khải triều, nếu Dự địa mất mùa, Khải triều chắc chắn sẽ xảy nạn đói,

 

đến lúc đó sinh linh đồ thán, c.h.ế.t đói đầy đường, là đại họa!

 

Tiểu Phúc T.ử tiện trách móc Tống Chiêu điều gì, chỉ thể bóng gió: "Cách của tiểu chủ thật sự là diệu kế! Nếu Dự địa thu hoạch gì, long nhan nổi giận, cả Hộ Quốc công phủ và nhà họ Cát đều trả giá cho chuyện . Chỉ là... tội nghiệp cho những dân đó."

 

"Chuyện một khi ầm ĩ, tự nhiên sẽ báo lên triều đình. Chỉ cần triều đình sớm điều động quân đội bắt một lượng sẻ đồng thích hợp từ nơi khác đến Dự địa, Dự địa những mất mùa, ngược còn vì lượng sẻ đồng ít , khiến lương thực tăng sản, cuộc sống của dân chúng cũng thể sung túc hơn."

 

Nàng nghiêng mắt bầu trời xanh biếc ngoài cửa sổ, trầm giọng :

 

"Ta chỉ tất cả những kẻ bắt nạt con nhận lấy báo ứng xứng đáng. Thiên hạ bá tánh với oán thù, sẽ vì báo thù kẻ ác mà hại bất kỳ một sinh mạng vô tội nào."

 

Nghe , Tiểu Phúc T.ử mới hiểu là do tầm của hạn hẹp.

 

Hắn cảm thấy vô cùng áy náy, cúi xuống vái sâu một cái với Tống Chiêu,

 

"Tiểu chủ mưu lược chu , lòng mang thiên hạ, nô tài khâm phục!"

 

(Ps: Tống tỷ bày tỏ: Tiện nhân trong hậu cung hại, đám tạp chủng nhà đẻ g.i.ế.c, phúc lợi của bá tánh thiên hạ mưu cầu. Chó hoàng đế nếu dám chọc , sẽ lên ngôi cho xem.)

 

 

Loading...