Sủng Phi của Hoàng Đế - 63.5

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:23:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không ngờ Lý Thủ Chân lại đi thẳng vào vấn đề: "Ta vừa nghe một sư muội nói, Chúc đạo hữu có việc tìm ta?"

 

Chúc Khanh An không vòng vo nữa: "Đúng vậy, ta đến tìm cô, là muốn hỏi thăm cô một chuyện..."

 

Nàng đem chuyện xảy ra ở Bách Hoa Thôn đêm đó, nói với Lý Thủ Chân.

 

Lại lấy ngọc bội hoa văn tuyết liên trong túi Càn Khôn ra: "Lý đạo hữu, ngọc bội này của cô đã bị trộm, nay vật về với chủ, chỉ là không biết tên trộm kia, Lý đạo hữu còn nhớ nàng ta là ai không?"

 

Lý Thủ Chân nhận lấy ngọc bội, thần sắc có vài phần u ám khó hiểu: "Chúc cô nương nói, ngọc bội này là cô nhặt được khi hung thủ đánh nhau với người khác?"

 

Chúc Khanh An gật đầu: "Người kia cao cao gầy gầy, nhìn dáng người hẳn là nữ tử..."

 

Lý Thủ Chân đột nhiên ngắt lời nàng: "Đệ tử Hợp Hoan Tông kia, nàng ta tên Cơ Linh Bích."

 

Chúc Khanh An mừng rỡ: "Thì ra Lý đạo hữu nhận ra nàng ta?"

 

Lý Thủ Chân gật đầu: "Đáng tiếc hiện tại ta còn có việc phải làm, không kịp nói nhiều, Chúc đạo hữu nếu đêm nay rảnh rỗi, có thể đến hàn xá của ta, có thể ta sẽ nhớ ra chuyện gì đó liên quan đến Cơ Linh Bích."

 

Nhưng nếu ngồi tiên chu trở về, với dáng vẻ này của nàng ta, căn bản không có sức tự vệ, trước kia còn có thể dựa vào uy áp chấn nhiếp mọi người, hiện tại chỉ cần bị người khác nhìn thấy, liền có thể dễ dàng cảm nhận được nàng ta là một cái xác rỗng thủng lỗ chỗ, ai cũng có thể giẫm lên một cái.

 

Đến lúc đó... Việt Nhĩ rùng mình một cái.

 

Nàng ta không dám nghĩ đám tu sĩ hận nàng ta không biết bao nhiêu năm kia sẽ làm ra những chuyện táng tận lương tâm gì.

 

Không được, phải về Kim Lăng Thành rồi tính tiếp.

 

Việt Nhĩ nghiến răng, nhịn đau bò dậy, xung quanh thoang thoảng một tầng sương tím nhạt, đều là linh lực tràn ra của nàng ta.

 

Trong lúc đó còn không thể bị bất cứ ai phát hiện...

 

Một đoạn đuôi rắn màu mực đột nhiên dừng lại trước mắt nàng ta.

 

Việt Nhĩ hô hấp cứng lại, thân thể nhất thời căng thẳng.


 

Loading...