Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 807

Cập nhật lúc: 2026-02-17 09:44:37
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh và Lâm Niệm cùng ở kinh thành, Trang Lệ Na cũng điều về đoàn ca múa kinh thành.

 

Bà cụ Lâm Niệm đón lên kinh thành ở, làn sóng nước ngoài diễn sớm hơn dẫn đến cơn sốt nước ngoài cũng sớm hơn, Lâm Niệm nắm bắt cơ hội, mua mấy căn tứ hợp viện ở kinh thành.

 

Hơn nữa, cuối cùng cô cũng tìm cách để cho gian nuốt chửng đồ cổ, đó chính là dùng hộp đựng kỹ khóa .

 

Làm mà phát hiện ?

 

Bởi vì Lâm Niệm mua một miếng ngọc bội, tình cờ kèm theo một cái hộp khóa, cô bỏ gian một thời gian lấy xem, hây dà, mở khóa đồ vẫn còn đó.

 

Cô vội vàng bỏ đồ đó, khóa, bỏ gian thì đồ biến mất.

 

Thay bằng món đồ khác bỏ khóa ném gian thì vẫn còn nguyên vẹn.

 

phương pháp , Lâm Niệm vui mừng khôn xiết, cô vui vẻ mua nhiều hộp gỗ, mua nhiều ổ khóa...

 

Giáo sư Bành bổ nhiệm nhà ngoại giao, trong thời gian Lâm Niệm ông đưa thực tập tại Bộ Ngoại giao cùng ông đến một quốc gia quân chủ lập hiến nhiều thuộc địa nhất.

 

.

 

Một bảo tàng nổi tiếng thế giới nào đó mất trộm.

 

Sau đó nữa.

 

Quốc gia Kim Tự Tháp nhận ch.óp kim tự tháp tinh xảo của họ cùng nhiều văn vật khác, các quốc gia khác cũng lượt nhận văn vật quốc gia nào đó cướp bóc .

 

Hoa Quốc là nước nhận cuối cùng.

 

Nhận mấy món.

 

thực tế thì nhiều hơn thế.

 

Chỉ điều chính thức đăng báo cảm ơn chính phủ nước nào đó trả văn vật thì chỉ mấy món.

 

Nước nào đó:...

 

Lật bàn!

 

Thế giới chấn động!

 

Nước nào đó khi điều tra phát hiện trong bảo tàng vẽ lên biểu tượng của Zorro.

 

Sau đó, nghi ngờ hợp lý là do đại đạo đến từ Mỹ thực hiện!

 

Bởi vì chỉ Mỹ mới thể loại thiết tác nghiệp của đội ngũ chuyên nghiệp như thế, thể mang những văn vật chỉ trong một đêm.

 

Chó c.ắ.n ch.ó thôi!

 

Thật là náo nhiệt !

 

Năm 82.

 

Đại nương ở kinh thành một thời gian liền về đại đội Tiền Tiến, kinh thành chị em bạn già, bà cảm thấy thoải mái.

 

Hiện tại sự đổi của đại đội Tiền Tiến thật là lớn lao bao, tất cả các nhà máy đều cải chế, là tập thể và tư nhân hợp doanh.

 

Trước khi cải cách mở cửa, Tưởng Điền Phong Lâm Niệm thuyết phục, cho mỗi nhà dùng tiền lãi cổ phần để góp vốn, khi cải cách mở cửa, lập tức đổi thành công ty cổ phần.

 

Bây giờ dân trong thôn, điều kiện kém nhất cũng là hộ vạn tệ.

 

Mỗi nhà mỗi hộ đều vô cùng giàu , Lâm gia càng là giàu nhất thôn.

 

Đầu tiên, cổ phần nhà họ nhiều, tiền lãi hàng năm nhiều, thứ hai, Lâm Đại Cương mở một công ty vận tải, Đoạn Xuân Hoa và đại đầu bếp Đặng hợp tác mở một t.ửu lầu ở huyện thành.

 

Ngày tháng càng ngày càng !

 

Ngày tháng như thế nào dám mơ tưởng tới!

 

Năm , Lâm Niệm tròn hai mươi lăm tuổi, đồng chí Lâm Trường Chinh trở về.

 

Khúc đại nương thấy ông trong khoảnh khắc đó, cứ ngỡ thấy ma.

 

Lâm Trường Chinh cũng tìm về buổi tối, bà cụ túm lấy ông kéo nhà, thò đầu lưng ông:

 

“Cha ? Sao thấy con ma già đó?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-807.html.]

 

Lâm Trường Chinh:...

 

Ông “bùm” một tiếng quỳ xuống mặt bà cụ, nghẹn ngào :

 

“Mẹ, con trai về đây!”

 

Khúc đại nương:

 

“Bây giờ còn đến rằm tháng bảy, về cái gì?”

 

Đoạn Xuân Hoa và những khác đều kịp hồn, Lâm Trường Chinh coi như hiểu , ông coi ông là ma !

 

Ông buồn giải thích:

 

“Mẹ, con ch-ết, năm đó cũng là giả ch-ết, đó liền đến căn cứ nghiên cứu bí mật của quốc gia, những năm vẫn luôn nghiên cứu cho quốc gia!

 

Bây giờ con thể ngoài ánh sáng , điều về viện nghiên cứu kinh thành giáo sư hướng dẫn sinh viên.

 

Đơn vị cho con nghỉ phép thăm hai tháng, nên con về đây...”

 

Bà cụ thấy lời , lập tức gào t.h.ả.m thiết, bà sức đ-ánh lưng Lâm Trường Chinh:

 

“Cái đồ khốn kiếp nhà , sợ ch-ết khiếp !

 

Năm đó... thực sự suýt nữa đến ch-ết sống , cái đồ con ch.ó ... hu hu hu...”

 

Lâm Đại Cường vội vàng đỡ ông dậy, kéo trong phòng, ông cảm thán:

 

mà, thông thường tiền t.ử tuất trong quân đội chỉ phát một , đến chỗ chú tháng nào cũng , đúng chút nào!”

 

Ông em trai trông còn già hơn cả , nước mắt tuôn như mưa:

 

“Chú Ba , những năm chú chịu khổ !”

 

Một mai danh ẩn tích về nhà...

 

Nghĩ đến thôi cũng thấy cái tội đó là thứ mà Lâm Đại Cường thể chịu đựng nổi.

 

Đoạn Xuân Hoa cũng gào theo.

 

Cả nhà ôm nức nở.

 

Khúc đại nương hỏi Lâm Trường Chinh gặp Lâm Niệm , Lâm Trường Chinh lắc đầu:

 

“Chưa ạ, con Niệm Niệm ở ...”

 

“Để đưa , cái đồ khốn nạn nhà , học bao nhiêu năm sách như thế mà đến con gái cũng dò hỏi !”

 

“Anh cứ ở nhà nghỉ ngơi vài ngày cho khỏe , vài ngày nữa lão nương sẽ đưa tìm con gái! Con gái thành đạt , đang theo thầy thực tập ở Bộ Ngoại giao đấy...”

 

Nhắc đến Lâm Niệm, bà cụ thao thao bất tuyệt, mày bay mắt múa.

 

Lâm Đại Khánh, cũng chính là Lâm Trường Chinh mỉm lắng , ông nỗ lực như , ông từ bỏ tất cả đem cả tuổi thanh xuân hiến dâng cho căn cứ thí nghiệm, vì cái gì?

 

Vì chính là sự bình yên mạnh mẽ của đất nước.

 

Vì chính là để mỗi nhà mỗi hộ đều thể giống như nhà của ông, sống những ngày tháng bình an.

 

Nhìn thấy nhà hạnh phúc khỏe mạnh, chính là ý nghĩa lớn nhất cho sự cống hiến vô vị lợi của ông.

 

Khúc đại nương đưa Lâm Trường Chinh lên kinh thành thăm con gái, nghĩ một lát, quyết định cả nhà cùng .

 

Lâm Đại Cường, Lâm Đại Cương đều bận, Đoạn Xuân Hoa cũng bận, nhưng dù bận đến mấy, Lâm Trường Chinh về , cả nhà nhất định đoàn tụ.

 

Thế là đều sắp xếp công việc , đó cùng rầm rộ kéo lên kinh thành.

 

Bà cụ gọi điện thoại cho Lâm Niệm, Lâm Niệm liền nhờ dọn dẹp căn tứ hợp viện thuộc về Lâm gia sạch sẽ, sắm sửa đồ đạc đầy đủ, họ đến là thể ở ngay.

 

, sự cổ vũ của Lâm Niệm, Lâm gia cũng mua một căn tứ hợp viện lớn, là trạch của một vị cách cách nào đó ngày xưa.

 

Viết tên của bà cụ.

 

Sau đó Lâm Niệm lượt giúp nhà bác cả, bác hai, bác tư đều mua tứ hợp viện nhỏ ở kinh thành.

 

 

Loading...