Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 798

Cập nhật lúc: 2026-02-17 09:44:28
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phía bà nội thì cần tặng đồng hồ, già thích vàng hơn, đợi đến khi thể đeo vàng, cô sẽ sắm cho bà một cặp vòng vàng thật to để đeo.

 

Hì hì~

 

Phó Thu Thạch:...

 

Anh sợ Lâm Niệm một vòng xuống, hai cánh tay của bọn họ là đồng hồ.

 

Cũng may, khi Lâm Niệm mua cho Đặng Thúy Thúy một cặp đồng hồ Omega loại bán ở trong nước, liền rời khỏi khu vực đồng hồ.

 

Phó Thu Thạch thở phào nhẹ nhõm.

 

“Chúng mua sách, mua một sách kỹ thuật Mỹ phong tỏa, mang về đợi khi tình hình rõ ràng hơn thì quyên tặng cho Viện Hàn lâm Khoa học!”

 

Lâm Niệm mua một đống lớn mỹ phẩm và đồ vệ sinh cá nhân, cùng Phó Thu Thạch thẳng đến hiệu sách lớn nhất thành phố Hoa.

 

Tiếng Anh của Lâm Niệm tệ, Phó Thu Thạch , thì vẫn vấp váp.

 

Nền tảng tiếng Anh của Phó Thu Thạch là do Lương Dã Bình bồi dưỡng cho .

 

Quân sự, các loại v.ũ k.h.í nóng, đóng tàu, luyện gang thép... kinh tế, nông nghiệp, vật lý, hóa học...

 

Mua mua mua.

 

Chỉ là để thu hút sự chú ý, những cuốn sách về quân sự và vật lý, v. v., vốn nhạy cảm dễ thu hút sự chú ý của đặc vụ bên , đều do Phó Thu Thạch yểm trợ, Lâm Niệm trực tiếp thu gian.

 

Lâm Niệm cũng chiếm hời của bọn họ, sách lấy giá bao nhiêu tiền, cô đưa cho Phó Thu Thạch, đó bảo bưu điện một thủ tục chuyển khoản, gửi tiền cho hiệu sách...

 

Thời gian cấp bách, Lâm Niệm tranh thủ thời gian mua đủ nhiều sách.

 

Sau đó, cô hỏi Phó Thu Thạch một câu:

 

“Có mua s-úng mang về ?”

 

Mua v.ũ k.h.í tiên tiến của bọn họ.

 

Phó Thu Thạch nghĩ một lát lắc đầu:

 

“Thôi, khó giải thích lắm!”

 

Sách thì còn dễ , chứ s-úng ống thực sự là giải thích nổi.

 

“Nhà nước những con đường khác để kiếm !”

 

Lâm Niệm bỗng nhiên nảy ý tưởng kỳ quái:

 

“Em một ý tưởng táo bạo!”

 

Phó Thu Thạch nhướng mày:

 

“Ý tưởng gì? Táo bạo cỡ nào?”

 

Mắt Lâm Niệm sáng rực lên, cô :

 

“Em lấy một chiếc máy bay chiến đấu tiên tiến nhất của bọn họ mang về.

 

Sau đó âm thầm để ở một thung lũng nào đó.

 

Anh dẫn đến phát hiện...”

 

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng lưng Phó Thu Thạch.

 

Trời đất ơi!

 

Cái đúng là quá táo bạo !

 

Việc công tác bảo mật, nếu ...

 

Nếu thì sẽ là đại sự quốc tế!

 

Phó Thu Thạch thấy, ý tưởng táo bạo thể thử.

 

Vừa , Mỹ một mẫu máy bay chiến đấu mới bắt đầu đưa sử dụng...

 

“Em để suy nghĩ kỹ !”

 

Phó Thu Thạch nén tâm trạng phấn khích, chuyện lập kế hoạch thật , nếu ...

 

Chương 625 Làm chuyện lớn

 

Anh thực sự nghĩ một nơi .

 

Chuyện .

 

Khả thi!

 

Hơn nữa, còn thể giúp bọn họ đ-ánh lạc hướng chú ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-798.html.]

 

Lần bọn họ đến Mỹ chỉ để lấy tài liệu bảo mật, mà còn nhiệm vụ quan trọng khác.

 

Nếu Mỹ mất một chiếc máy bay chiến đấu đời mới nhất, chắc chắn sẽ kéo lực lượng an ninh quốc gia của bọn họ cuộc.

 

Phó Thu Thạch lập tức lên phương án dự phòng, đó đưa Lâm Niệm đến gần căn cứ quân của bọn họ.

 

Đợi đến buổi tối, Phó Thu Thạch lẻn đến sát tường bao căn cứ quân , xác định nguy hiểm liền phát tín hiệu cho Lâm Niệm, Lâm Niệm , lợi dụng bóng đêm, bao phủ ý niệm lên một chiếc máy bay chiến đấu mà cô thấy.

 

Chiếc máy bay chiến đấu biến mất ngay lập tức, Lâm Niệm cũng trở gian.

 

Sau đó cô phát hiện, gian thu hẹp.

 

Hóa lấy vật từ xa cũng tiêu tốn năng lượng của gian !

 

Trước đây thử những thứ nhỏ, cách ngắn nên thấy cả, bây giờ... vấn đề nảy sinh ngay lập tức.

 

Cũng đúng, nếu thể tùy tiện thì cần cô đích mặt Phó Thu Thạch cũng thể xử lý xong.

 

Lại nhận tín hiệu của Phó Thu Thạch, Lâm Niệm ló ngoài, cô ở trong phòng khách sạn .

 

Phó Thu Thạch phấn khích cô, Lâm Niệm đưa gian.

 

Một chiếc máy bay chiến đấu trông còn mới.

 

Hơi thở của Phó Thu Thạch cũng dồn dập hẳn lên.

 

Anh chạy đến sờ lốp xe của chiếc máy bay, nâng niu hết mức, vô cùng trân trọng.

 

Đây là cách về công nghệ, cũng là cách về quốc lực!

 

“Nếu đất nước chúng máy bay chiến đấu tiên tiến như thế , gặp chiến tranh sẽ chiếm ít ưu thế.

 

Ưu thế trong chiến tranh cũng đồng nghĩa với việc thể bớt hy sinh nhiều, nhiều !”

 

Mắt Lâm Niệm bỗng thấy cay cay.

 

Cô chợt nghĩ đến chuyện dùng đồ đóng hộp đổi lấy tàu sân bay ở đầu những năm chín mươi, nếu gian của cô đủ lớn, liệu thể mang một chiếc tàu sân bay về cho đất nước nghiên cứu ?

 

Vậy thì cô nghĩ cách nỗ lực mở rộng gian.

 

“Anh Thu Thạch, lấy vật từ xa tiêu tốn năng lượng của gian, gian của em thu nhỏ , em một ý tưởng táo bạo...”

 

Phó Thu Thạch Lâm Niệm.

 

Bây giờ hễ cứ thấy “ý tưởng táo bạo” là tim run cầm cập.

 

“Em tìm một viện bảo tàng, ừm, loại chứa những thứ mà bọn họ cướp đoạt ...”

 

cô càng tìm một phương pháp để gian nuốt mất những bảo vật quốc gia đó, cô mang những bảo vật đó về nước.

 

“Em... em như đạo đức ?”

 

Phó Thu Thạch :

 

“Giảng đạo đức với lũ sói chính là tàn nhẫn với đàn cừu!”

 

“Được!”

 

“Em cần nghỉ ngơi một đêm , ngày mai chúng đến viện bảo tàng xem thử nhé?”

 

Đến khảo sát thực địa , đó mới tay.

 

Lâm Niệm tỏ ý đồng ý.

 

Ừm, cô cố gắng chọn một cổ ngọc, thứ mà gian thích nhất chính là ngọc khí!

 

“Nếu cơ hội đến nước Anh thì mấy!”

 

Lâm Niệm lầm bầm với Phó Thu Thạch.

 

Phó Thu Thạch :

 

“Vậy sẽ tìm cơ hội tranh thủ những nhiệm vụ đến bên đó!”

 

Anh Niệm Niệm đang nghĩ gì, mang những thứ mà lũ cướp đó cướp về.

 

Lâm Niệm:

 

“Còn cả nước Nhật nữa!”

 

Phó Thu Thạch gật đầu, nhịn ôm lấy cô hôn một trận.

 

Sáng sớm hôm hai khảo sát thực địa, nơi đến đương nhiên là nơi trưng bày những bảo vật mà liên quân tám nước cướp hồi đó.

 

Lâm Niệm động những món hàng độc nhất vô nhị.

 

 

Loading...