Chương 623 M-áu của khác
Sau khi gian, khả năng cảm nhận môi trường xung quanh của Lâm Niệm trở nên đặc biệt nhạy bén, tuy mắt xuyên thấu, nhưng cô thể nhận một cách nhạy bén tất cả những sự vật đang ẩn giấu.
Ví dụ như, trong căn phòng đóng c.h.ặ.t cửa ở cái sân , mấy .
Còn việc, cái sân tầng hầm ...
Trong lúc phụ nữ trung niên bếp pha nước, các đồng chí theo dõi Lâm Niệm lập tức xông , khống chế phụ nữ trung niên .
Người phụ nữ định hét lên nhưng đồng chí khống chế bịt miệng .
Tiếp đó, đồng chí nhanh ch.óng thu thập chứng cứ, phụ nữ còn gói thu-ốc, hai bát nước đường trắng cũng đặt sang một bên cẩn thận.
Lâm Niệm thấy đồng chí ở đồn hiệu cho , liền hiểu ý ngay.
Kéo Đặng Thúy Thúy :
“Thúy Thúy, tớ ch.óng mặt quá, nước đường vấn đề !”
Đặng Thúy Thúy cũng thông minh:
“Tớ cũng...”
Chưa xong, cô ngã uỵch xuống đất.
Lâm Niệm:...
Các đồng chí:...
Một cánh cửa mở , từ bên trong mấy đàn ông cầm dây thừng .
“Hàng đấy, khá xinh!”
“Ây da, con bé xinh quá, đại ca, cho em chơi một chút, dù cũng lỡ việc bán !”
Người đàn ông cầm đầu :
“Được, em cứ chơi , nhưng cẩn thận đừng...”
Lời còn dứt.
Các đồng chí nấp trong bếp giơ s-úng xông , bao vây mấy tên đó :
“Không cử động!”
“Tất cả xuống!”
Các đồng chí ở đồn thể là vô cùng kinh nghiệm, Lâm Niệm theo dõi cô, tiếp đó tiếp cận Lâm Niệm, lừa hai cô gái đến nơi hẻo lánh , đây là thủ đoạn hành nghề thường thấy của bọn buôn .
Đám đúng là bọn buôn !
“Đồng chí Lâm Niệm, còn đồng chí nữ nữa, hai lập công !”
Sau khi còng tay tất cả , đồng chí cầm đầu cảm ơn Lâm Niệm và Đặng Thúy Thúy.
Đặng Thúy Thúy mừng rỡ đến ngẩn ngơ, ây da, cô giúp bắt bọn buôn !
“Đồng chí, tên Đặng Thúy Thúy, là nhân viên phục vụ của quán cơm quốc doanh, các cứ đến quán cơm quốc doanh ăn cơm tìm !”
Các đồng chí , Lâm Niệm liền nhắc nhở:
“Đồng chí, vị hôn phu của là đồng chí Phó Thu Thạch , bọn buôn thường đào hầm ngầm trong nhà để giấu tiền bạc, tang vật và những kịp bán .
Anh bảo với bọn họ từng phát hiện lối mở ở trong họng lò, còn ở giường đất nữa.
Nói bọn đó thông minh, nếu phát hiện các đồng chí thường sẽ kiểm tra chỗ nào... cho nên...”
Cô thể cảm nhận , lối hầm ngầm của nhà trong họng lò của bếp.
Mượn danh tiếng của Phó Thu Thạch thì sẽ ai nghi ngờ cô.
Khi Lâm Niệm nhắc đến họng lò, sắc mặt của mấy đàn ông bắt lập tức đổi.
Các đồng chí còn gì mà rõ nữa chứ.
Cuối cùng tìm thấy hầm ngầm, giải cứu bảy cô gái từ bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-796.html.]
Lần đúng là lập công lớn !
Lập công chỉ là phụ, quan trọng là cứu bảy cô gái!
Các đồng chí ở đồn khen ngợi Lâm Niệm và Đặng Thúy Thúy một hồi.
Lâm Niệm và Đặng Thúy Thúy rời , còn về Thủy Điền Phú lộ mặt , Lâm Niệm chẳng hề lo lắng chút nào.
Các đồng chí , bắt canh chừng, bắt Hạ Quế Lan thì Thủy Điền Phú còn chạy ?
Cô và Đặng Thúy Thúy tòa nhà bách hóa mua đồ, tuy Lâm Niệm giúp Đặng Thúy Thúy mua đồ ở bờ bên đại dương, nhưng thời gian đúng, đồ bên đó nhiều và thật, đáng tiếc phần lớn ở đây đều thể mang dùng .
Cho nên, vẫn tòa nhà bách hóa!
Mua xong đồ hai mang về quán cơm quốc doanh cất , đó tắm.
Lâm Đại Cương tan đến đón Lâm Niệm, hai cùng về nhà, Lâm Niệm gì cả, sợ nhà lo lắng.
hai ngày , đồn công an huyện gửi bằng khen đến, huyện thông báo biểu dương Đặng Thúy Thúy và Lâm Niệm, chuyện giấu nữa.
Bà nội Khúc quả nhiên lo lắng, Lâm Niệm :
“Bà nội, ạ, giữa thanh thiên bạch nhật bọn chúng dám cướp ! Hơn nữa, con phát hiện Hạ Quế Lan là vội vàng báo án ngay , nếu mà lập công !”
Hạ Quế Lan và Thủy Điền Phú bắt, cũng coi như giải quyết một chuyện, nếu bọn chúng cứ chằm chằm chú Hai chú Út thì thế nào!
Nhị Đản vô cùng áy náy.
Cậu nhóc rũ rượi đến xin Lâm Niệm:
“Chị ơi, em xin chị!”
Sao ruột của xa thế cơ chứ, bố gặp chuyện là bỏ mặc em chạy mất, bây giờ cấu kết với bọn buôn bán chị .
Lâm Niệm xót xa Nhị Đản:
“Chuyện liên quan gì đến em cả! Nhị Đản, hứa với chị, đừng bao giờ dùng lầm của khác để trừng phạt bản !
Bà là ruột của em sai, nhưng những việc bà chẳng liên quan gì đến em cả, em bảo bà , hiểu ?
Còn nữa, ngoài bà , em còn những như bọn chị, bố ruột của em là mà nhiều ông bố khác đều so bì !”
Nhị Đản gật gật đầu, nhưng hốc mắt vẫn đỏ lên.
Lâm Đại Dũng kéo nhóc lòng, ôm nhóc :
“Con còn bố mà! Còn Lệ Na nữa, chúng là một gia đình!”
Lâm Niệm:!!!!
Chú Hai!
Chú khỏi ?
Câu bình thường quá mất!
Cô kinh ngạc Lâm Đại Dũng, Lâm Đại Dũng mỉm với cô, Lâm Đại Dũng quen thuộc trở .
“Niệm Niệm đúng đấy!”
Trang Lệ Na mỉm Lâm Đại Dũng:
“Em thấy, Đại Dũng dạo mỗi ngày một khác!”
Cảm nhận của đầu ấp tay gối là sâu sắc nhất.
Đại Dũng đang dần trở nên bình thường.
Điểm , bọn bà nội Khúc đều phát hiện .
Ăn Tết xong, Đại Dũng ít khi để lộ khía cạnh trẻ con nữa.
“Mẹ thấy, công lao của bác sĩ Giang và giáo sư Kỳ đều lớn, giáo sư Giang kê đơn châm cứu, giáo sư Kỳ bắt nó vận động trí não...”
Đây là một chuyện đáng mừng, chú Hai thể khỏe , thực sự, thực sự đúng là ông trời tuyệt đường sống của con .
Lâm Niệm chân thành mừng cho Lâm Đại Dũng.