Hay là trách nhị lão?
Chỉ thể trách chính bản ông .
Tuy nhiên, để ông tự thừa nhận điểm khó, trong tiềm thức của ông chính là, một gia đình êm ấm của ông Tiền Vân Anh và Lưu Đình chia rẽ!
Hại ông nhà tan cửa nát.
Ánh mắt Phó Thu Thạch lóe lên:
“Cho nên, là ông và Tiền Vân Anh hợp mưu hại ch-ết ?”
Lưu Đình:
“Có lẽ , dù bà cũng từng dùng lời lẽ ám chỉ , bảo vẫn cẩn thận Lương Dã Bình, Lương Dã Bình nhất định sẽ mang nuôi dưỡng, đến lúc đó mượn danh nghĩa đứa trẻ để gọi Phó Quốc Thành qua đó.
Bà đàn ông mà, đều như cả, ăn trong bát trong nồi.
Cái gì ở bên cạnh ông thì ông trân trọng, cái gì ông với tới thì thấy nghìn vạn .”
“Bà còn kể cho vài chuyện sản phụ kích động dẫn đến khó sinh, vì cấp cứu kịp thời mà một xác hai mạng.
Chỉ là cảm thán , khi kết hôn đối mặt với một đối thủ như Lương Dã Bình...”
Nói xong, bà liền mỉm về phía Phó Quốc Thành:
“Cách chuyện ông thấy quen thuộc ?
và Tiền Vân Anh, là cùng một loại ...”
Phó Thu Thạch bảo đưa bản lấy lời khai cho Lưu Đình ký tên, đó Phó Quốc Thành lấy một cái, xoay ngoài.
Lưu Đình cũng đưa .
Phó Quốc Thành chịu nổi ánh mắt của , lủi thủi khỏi trại tạm giam.
Ra khỏi trại tạm giam, nhất thời ông nên .
Cứ bên lề đường hứng gió lạnh.
Một bụng oán hận, nên phát tiết .
Không lâu , Phó Quốc Thành thấy Phó Thu Thạch , ông vô thức đuổi theo, chặn Phó Thu Thạch .
“Thu Thạch...”
“Cha đàn bà Lưu Đình che mắt, lúc đó con cũng...”
Cơn gió lạnh thấu xương khiến đầu óc ông dần tỉnh táo , khiến ông nhận rằng, hiện giờ ông chỉ còn duy nhất một đứa con trai là Phó Thu Thạch.
bảo ông xin ...
Rất khó.
Ông là cha mà!
Huống hồ ông cũng là hại.
Phó Thu Thạch dừng bước, lạnh lùng Phó Quốc Thành, Phó Quốc Thành dường như già nhiều, đến cả tóc cũng hoa râm.
Râu ria lún phún đầy mặt, hốc mắt đen kịt.
Có thể thấy những ngày qua sống khó khăn đến mức nào.
Phó Thu Thạch:
“Đồng chí Phó Quốc Thành, hồi nhỏ thật sự từng g-iết ông và Lưu Đình.
Đây là sự thật, ông oan uổng .”
“Sau đó cũng từng cố gắng cứu vãn ông, nhưng phát hiện nỗ lực của đều một hai câu của Lưu Đình đ-ánh rơi xuống vực thẳm, còn ông, Lưu Đình gì ông tin nấy, chịu tin tưởng đứa con trai mà ông từng đích dạy dỗ mười mấy năm, nên giải thích nữa.”
“ từng đau khổ, mất , cha yêu thương cướp nhanh ch.óng, đó liền biến thành lạ, trở thành kẻ thừa thãi, trở thành gánh nặng của ông.
Có lẽ, còn trở thành bằng chứng cho sự phản bội của ông đối với .
thể buông bỏ.
liều mạng chiến trường, nghĩ rằng nếu hy sinh, liệu ông hối hận ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-786.html.]
Thật may đó gặp Niệm Niệm, cô cho thế giới còn những điều khác...”
“Đồng chí Phó Quốc Thành, lời của Lưu Đình thật sai, bà là hung thủ, ông chính là đồng phạm.
Hoặc đổi một góc độ khác, thật ông mới chính là thủ phạm thực sự hại ch-ết !”
“ v-ĩnh vi-ễn bao giờ tha thứ cho ông!”
“Không chỉ , còn tận mắt ông già trong thê lương!”
“Ông sống càng khó khăn, càng vui vẻ!”
“Cuối cùng trở thành đứa con nghịch t.ử trong miệng ông, trong lòng ông chắc là vui lắm nhỉ?”
“Ồ... đúng , quên mất một chuyện, ông xem báo chí dạo gần đây ?
Cả gia đình chúng , ông nội bà nội, chú hai chú ba, hai cô cùng với , tất cả đều đăng báo đoạn tuyệt quan hệ với ông !
Ông nội còn đặc biệt đến tòa án, xong xuôi thủ tục về mặt pháp lý !
Đồng chí Phó Quốc Thành, ông còn là nhà họ Phó nữa !
Sự ngạo mạn tự đại của ông, sự độc đoán chuyên quyền của ông, sự ích kỷ lợi của ông, khiến cho tất cả đều phỉ nhổ ông, đều chán ghét ông!
Ông nội đến tâm tư b-ắn ch-ết ông cũng còn nữa !
Có thể thấy, ông thất vọng đến mức nào.
Nhà họ Phó cần ông nữa!
Cuối cùng ông tự do !
Chúc mừng!”
Phó Thu Thạch xong liền bỏ .
Để một Phó Quốc Thành với khuôn mặt trắng bệch trong gió lạnh.
Đầu óc ông ong ong.
Tay chân lạnh ngắt, đầu gối bủn rủn.
“Cha thể đối xử với con như , Hồng Sương Hồng Diệp thể đối xử với như !”
“Không thể, họ thể!”
“Hồi nhỏ, cha căn bản quản con, là con dẫn các em gái kiếm sống... Sao họ thể tuyệt tình như ?”
Dựa cái gì mà họ tuyệt tình như ?
Phó Quốc Thành bệt xuống đất, khó khăn bò dậy, loạng choạng chạy trong trại tạm giam.
Ông chạy phòng tiếp tân, lục lọi báo chí giá báo, tìm thấy thông báo đoạn tuyệt quan hệ mà Phó Thu Thạch mấy tờ báo.
Phó Quốc Thành bỗng nhiên .
Ông ha hả chạy ngoài, ở phòng tiếp tân bóng lưng ông biến mất như một kẻ điên.
Vụ án cũng hòm hòm , Phó Thu Thạch báo cáo lên cấp :
“Vụ án liên quan đến c-ái ch-ết của , liên quan đến Tiền Vân Anh, còn phù hợp để phụ trách phần vụ án của Lưu Đình nữa, mong tổ chức cử khác đến phụ trách...”
Chương 616 Tiền Vân Anh nhảy sông
Tại nghĩa trang ở ngoại ô kinh thành.
Phó Thu Thạch và Lâm Niệm cúi đặt những bông hoa cúc trong tay b-ia mộ của Lương Dã Bình.
Mùa đông tìm hoa cúc khó, ở thời đại cho dù nhà kính thì cũng dùng để trồng rau củ lương thực, sẽ dùng để trồng hoa.
Hoa là từ trong gian của Lâm Niệm, lúc đó cô di dời là nghĩ thỉnh thoảng thể uống hoa cúc.
Là loại hoa cúc vàng và cúc trắng bông nhỏ.
Bầu trời đang lác đác tuyết rơi, Lâm Niệm cầm một chiếc ô đen che đầu cô và Phó Thu Thạch.
Phó Thu Thạch gì, chỉ im lặng quỳ xuống, tấm ảnh b-ia mộ, hốc mắt đỏ hoe, nhưng giọt nước mắt nào rơi xuống.