Sủng Hôn Thập Niên 70: Gả Cho Người Đàn Ông Cứng Rắn Nhất - Chương 776
Cập nhật lúc: 2026-02-17 09:44:05
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thu Thạch suy nghĩ một chút:
“Được!”
Phó Thu Thạch bẻ lái đầu xe, tiên kiếm máy lén .
Sau khi kiếm , liền lẻn đến nhà Phó Quốc Thành lắp lên bóng đèn , bóng đèn ở cao, đỡ Phó Quốc Thành lúc nổi cơn lôi đình đ-ập nát.
Sau đó đến “tổ ấm” của Đỗ Ái Quốc và Lưu Đình, cũng lắp một cái.
Sau khi về nhà, liền hí hoáy trong thư phòng, lén từ xa là thông qua đường dây điện thoại và các thiết khác, Lâm Niệm hiểu, nhưng Phó Thu Thạch thì hiểu.
Lão gia t.ử thấy đang loay hoay với thiết lén, đôi lông mày nhướn lên thật cao:
“Cháu đang cái gì thế? Lắp cho ai ?”
Phó Thu Thạch vùi đầu điều chỉnh thiết , :
“Cho con trai ông, và cả những khác nữa, cháu nộp báo cáo , nghi ngờ địch đặc!
Ông đừng quản nữa, sẽ vi phạm quy định .”
Ánh mắt lão gia t.ử lóe lên, lạnh lùng hừ một tiếng:
“Hừ!”
“Cho cháu mượn bốn , phiên lén.”
Phó Thu Thạch với lão gia t.ử, suy nghĩ một chút :
“Ai đang nghỉ thì gọi về đây, cháu trả tiền thêm giờ!”
Lão gia t.ử còn thể gì chứ?
Chỉ thể nuông chiều thôi.
Thế là, tài xế, đầu bếp và cần vụ viên đều huy động.
Đầu bếp:...
Đầu bếp trưng dụng , bữa cơm tất niên chỉ còn bà nội dẫn theo Lâm Niệm và Phó Thu Thạch đích xuống bếp, lão gia t.ử cũng rảnh rỗi, bảo ông rửa gừng thì cũng là bảo ông bóc tỏi.
Lão gia t.ử lầm bầm lầu bầu:
“Tay của lão t.ử là để cầm s-úng đấy nhé, giờ thành tay bóc tỏi !”
“Cái tỏi cũng xứng !”
“Hừ!”
Chương 607 Lời riêng tư
Ông bà nội lớn tuổi , Lâm Niệm cũng dám để họ quá mệt mỏi, nhân lực chính vẫn là cô và Phó Thu Thạch.
Sau đó Phó Hồng Diệp và Phó Hồng Sương đều qua đây, hai họ bếp là liền đuổi hết ông bà nội ngoài nghỉ ngơi.
Trương Chí Cường bảo em rể Lương Quang Hoa cùng lão gia t.ử đ-ánh cờ:
“Chú đ-ánh , cái tên đ-ánh cờ dở tệ như mà cùng lão gia t.ử thì ông đ-ánh tay , bếp giúp một tay!”
Nói ông lôi cả bàn cờ , còn ấn Lương Quang Hoa xuống.
“Hồng Sương, em bầu bạn với ! Sẵn tiện trông mấy đứa nhỏ luôn!”
Phó Hồng Sương mới khoác tạp dề :
“Mấy đứa nhỏ trông là mà!”
Trong bếp thêm một giúp là thể xong cơm sớm hơn một chút.
Trương Chí Cường bếp, cởi tạp dề cô khoác lên , đẩy cô ngoài:
“Bảo em thì em cứ , mấy đứa nhỏ quậy phá thế , mà trông xuể!”
Phó Hồng Sương lầm bầm ngoài.
Trương Chí Cường đóng cửa bếp , Phó Hồng Diệp :
“Anh rể, thật là chiều vợ đấy!”
“Sao bảo em cũng ngoài luôn ?”
Trương Chí Cường :
“Cô mà ngoài nốt, một ở đây thấy vướng mắt ?”
Phó Hồng Diệp Lâm Niệm và Phó Thu Thạch đang bối rối:
“Vậy để em đổi chị em nhé?”
Trương Chí Cường chắn cửa cho cô ngoài:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sung-hon-thap-nien-70-ga-cho-nguoi-dan-ong-cung-ran-nhat/chuong-776.html.]
“Nói chút chuyện !”
“Nói khẽ thôi, đừng để lão gia t.ử và lão thái thái bên ngoài thấy!”
Phó Hồng Diệp lập tức trở nên nghiêm túc:
“Anh rể, chuyện gì mà thần thần bí bí ạ?”
Trương Chí Cường Phó Thu Thạch và Lâm Niệm, Phó Thu Thạch:
“Không gì giấu giếm cả, chỉ là nhị cô, cô bịt miệng .”
Phó Hồng Diệp liền bịt miệng .
Thần thần bí bí, cái quái gì nhỉ!
“Em gái , em nhịn cho đấy nhé!”
“Phó Gia Đống và Phó Tiểu Quyên đều là con ruột của cả em , giờ nghi ngờ thằng bé Phó Tiểu Bảo đa phần cũng do cả em sinh .”
Phó Hồng Diệp:...
Nửa ngày mới nuốt nước miếng hỏi:
“Anh rể... tìm điều tra Lưu Đình, là thật đấy !”
Trương Chí Cường thầm nghĩ thật chứ chẳng lẽ là nấu chín !
“Không thật thì là cái gì!”
Phó Hồng Diệp chút tiêu hóa nổi:
“Không ... tốc độ của cũng nhanh quá đấy!”
Trương Chí Cường thầm nghĩ đây là do hiệu suất của cao, mà là... ông về phía Phó Thu Thạch.
Phó Hồng Sương phản ứng kịp, nhưng ông thì .
Ảnh của Đỗ Ái Quốc thể xuất hiện mặt bàn dân thiên hạ như ?
Lưu Đình thể lừa phỉnh cả bao nhiêu năm nay, chứng tỏ ngày thường vẫn thận trọng, tuyệt đối thể rơi ảnh thời trẻ của Đỗ Ái Quốc trong nhà.
Đây rõ rành rành đó còn gì, mấy đứa trẻ chỉ cần kỹ là kiểu gì cũng thấy những điểm giống với cha đẻ của chúng.
Kết hợp với việc Phó Thu Thạch và Lâm Niệm đến đó , Trương Chí Cường còn gì mà hiểu nữa chứ?
Lâm Niệm đến để giúp Phó Thu Thạch và cả hòa hảo, cô là đến để giúp Phó Thu Thạch báo thù trút giận đấy!
Cũng chỉ vợ ngốc nghếch của ông là cái gì cũng thôi.
, cả chắc chắn là xong đời , Thu Thạch thì đang lên như diều gặp gió, ông chắc chắn là về phía Thu Thạch .
Lâm Niệm và Thu Thạch thể để họ giúp nhúng tay điều tra Lưu Đình, chính là nhận đại cô và đại cô phu, chấp nhặt với vợ ông .
Cho nên, ông chỉ thể dốc hết sức để bù đắp.
“Bao nhiêu năm nay chúng cũng nghĩ đến việc điều tra Lưu Đình một chút, thật sự là... với Thu Thạch!”
Bao nhiêu năm , đúng là từng nghĩ đến việc tra Lưu Đình.
Ông bà nội nghĩ đến, họ cũng nghĩ đến.
Chủ yếu là Lưu Đình do Tiền Vân Anh giới thiệu tới, hơn nữa bao nhiêu năm nay, đều chỉ mải trách cả, cảm thấy đều là của cả, nếu cả thể quản cái của thì gì chuyện của Lưu Đình chứ!
Không ngờ tới mà!
Lưu Đình thể to gan lớn mật đến mức .
Phó Hồng Diệp há hốc miệng, mãi lâu mới thốt một câu:
“Thế thì đúng !”
“Nhà em gì ai chứ? Em cứ cảm thấy hai đứa nhỏ đó dù là tính cách tướng mạo đều giống nhà họ Phó.
Cứ tưởng là đều giống Lưu Đình, nên nghĩ ngợi nhiều.
Không ngờ tới... như mới là đúng!”
“Thế mới đúng chứ!”
Phó Hồng Diệp cũng hối hận, đây nghĩ tới cơ chứ!
Lâm Niệm thầm nghĩ, bình thường ai mà nghĩ tới chứ!
Bởi vì trong lòng luôn đinh ninh đứa trẻ là của , nên theo bản năng sẽ tự ám thị bản , đứa trẻ trông giống , nhưng một chỗ thì vẫn nét giống.
Phó Hồng Diệp cảm giác quả nhiên là .
“Chậc chậc, cả ạ?”
Phó Hồng Diệp hỏi.