Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 38: Khuê nữ có thích Lâm Sóc không?…

Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:44:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày khi trở về núi thể là gió yên biển lặng, Dao Trì Tâm mỗi ngày đều dốc lòng tu luyện. Bắc Minh Kiếm Tông bên chẳng hề động tĩnh gì, trong tiên sơn cũng bề bình an.

Thời gian trôi , nàng thậm chí bắt đầu hoài nghi liệu đối phương thực sự mưu đồ dòm ngó Dao Quang .

Chẳng lẽ vì thất bại tại đại tỷ võ, Kiếm Tông thấy sự bất thành nên dứt khoát từ bỏ?

Hay vốn dĩ kế hoạch thôn tính Dao Quang Sơn chỉ nảy mầm khi hai phái kết minh?

Nàng quá ít về đại nạn năm đó, manh mối chỉ đến từ nửa canh giờ kinh hoàng khi trút thở cuối cùng. Hiện giờ cục diện đổi, hai phái còn liên can, giả sử Kiếm Tông chịu cam tâm thì nàng cũng chẳng nghĩ chúng còn chiêu trò gì nữa.

Năm xưa chúng dựa kết minh, hôn ước, cấu kết với tán tu dùng hết thủ đoạn mới công phá Dao Quang Sơn. Giờ đây còn những chỗ dựa đó, e là chúng giở trò cũng lực bất tòng tâm.

Lúc mới hồi sinh, Dao Trì Tâm như con chim sợ cành cong, ai cũng thấy giống kẻ . Giờ đây tĩnh tâm , nàng bắt đầu ngẫm nghĩ kỹ càng.

Trong môn phái hiện tại liệu nội gián thật ?

Hay là nàng nghĩ quá tồi tệ, những kẻ đó đều là Kiếm Tông mang từ bên ngoài cũng nên.

"Sư tỷ."

Hề Lâm khi nỗi băn khoăn của nàng, trầm ngâm một lát : "Thực khi trở về suy nghĩ kỹ, với thực lực của Diệp Quỳnh Phương, e là thể hạ độc chưởng môn."

Dao Trì Tâm ngay ngắn : "Ý là, bà kẻ dùng đan độc nội gián?"

"Có hiềm nghi thì dám chắc, nhưng chỉ xét riêng về tu vi, Diệp trưởng lão tuy là đan tu nhưng am hiểu trận pháp hơn. Dù tinh thông y độc, nhưng lung lay phụ tỷ thì bà vẫn còn kém xa lắm. Tỷ hiểu hàm nghĩa của bậc 'Tuyệt Đỉnh'. Đó là cảnh giới vạn của tiên môn hiện nay. Khoảng cách giữa Tuyệt Đỉnh và Hóa Cảnh là thứ thể so sánh với chênh lệch giữa Hóa Cảnh và Triều Nguyên. Chỉ dựa một đan tu Hóa Cảnh thì thật là chuyện viển vông, ít nhất cũng là một đại năng chạm đến ngưỡng cửa Tuyệt Đỉnh mới ."

thiên hạ mấy ai đạt đến Tuyệt Đỉnh cơ chứ?

Kiếm Tông bên hạng ngọa hổ tàng long như ?

Dao Trì Tâm từng danh. Nếu thực sự , chúng khổ sở đến mức bắt t.ử dùng mỹ nam kế, vùng suốt bao năm trời như thế.

"Theo ý ... gian tế là kẻ khác?"

Hề Lâm trả lời thẳng, trái hỏi ngược nàng: "Dao Quang và Bắc Minh Kiếm Tông mối thâm thù truyền kiếp nào ?"

Dao Trì Tâm nghiêm túc nhớ : "Chắc là , từng đến."

Điểm cứ phản ứng của các vị trưởng lão tại đại tỷ võ là rõ, nếu thù oán thật thì nàng chẳng khổ công dùng khổ nhục kế để hành hạ bản gì.

"Tiên môn hiện nay dù em một nhà, nhưng ít nhất cũng nước sông phạm nước giếng."

tiếp: "Có một vấn đề hỏi từ khi tỷ kể về giấc mộng đó: Sư tỷ, Bắc Minh Kiếm Tông hao tâm tổn trí nhắm Dao Quang rốt cuộc là vì cái gì?"

Nàng sững tại chỗ. Qua lời nhắc nhở của sư , Dao Trì Tâm mới hậu tri hậu giác nhận điểm nghi vấn mà bấy lâu nay bỏ qua.

. Nàng chỉ mải nghĩ Kiếm Tông hại , mà từng nghĩ kỹ xem chúng trăm phương nghìn kế mưu mô như là để đoạt lấy thứ gì.

Nay linh khí đại lục Cửu Châu dồi dào, nếu tranh giành tài nguyên thì cứ việc dốc sức tại đại luận đạo. Thực sự thiếu thốn gì, dựa nền tảng thâm hậu của mấy đại môn phái, chỉ cần hậu bối tiền đồ thì lo gì ngày phất lên. Các phái tuy thiếu lúc lời qua tiếng , nhưng cùng lắm chỉ là xích mích nhỏ, nghìn năm qua từng leo thang thành xung đột đẫm m.á.u.

Một khi động thủ, gần như sẽ coi là tà ma ngoại đạo, chẳng những các tiên môn khác khinh bỉ mà còn thiên hạ thảo phạt.

Kiếm Tông tại chuyện liều lĩnh như thế?

Dù chúng đê tiện vô sỉ đến , thì cũng một mục đích vô sỉ chứ?

Đỉnh núi ai cũng , đ.á.n.h hạ Dao Quang chúng mang ?

Chuyển nhà thấy phiền phức ?

Dao Trì Tâm bình tâm , gạt bỏ ân oán cá nhân, lấy cái của xem để rà soát chi tiết đêm đó: từ lúc trang điểm đại hôn, đến khi tháo chạy ngoài tiểu viện, Phù Đồ Thiên Cung tìm cha, gặp ...

—— "Đồ lấy ?" —— "Đây chính là Trấn Sơn Ấn?"

! Trước khi nhắm mắt, nàng mơ hồ thấy tiếng t.ử Kiếm Tông .

Đại sư tỷ vỗ tay một cái: "Là Trấn Sơn Ấn! Chúng đến để đoạt Trấn Sơn Ấn!"

Hề Lâm khẽ nhíu mày: "Trấn Sơn Ấn?"

Thế thì càng kỳ quái. Mỗi môn phái đều một khối Trấn Sơn Ấn, bề ngoài là vật để nắm giữ kích hoạt đại trận bảo vệ núi, nhưng thực chất nó giống như một biểu tượng quyền lực, tựa như ngọc tỷ của hoàng đế nhân gian, truyền thừa qua các đời chưởng môn. Chất liệu hoặc là ngọc thạch hoặc là linh thạch, chẳng gì đặc biệt.

Đại sư tỷ thấy thể tin nổi: "Chẳng lẽ Kiếm Tông sang chưởng môn Dao Quang chúng ?"

Hề Lâm giơ hai ngón tay: "Có hai khả năng. Hoặc là chúng tìm nhầm đồ, lầm tưởng Trấn Sơn Ấn là thứ khác; hoặc là khối ấn của phái tự vấn đề."

ấn luôn do lão cha bảo quản, nàng chỉ cầm nó chạy một lúc trong đêm đại nạn, cũng chẳng thấy gì khác lạ.

"Sư tỷ." Sư đặt tay lên đầu gối, nhẹ giọng : "Tìm nội gián đối phó Kiếm Tông còn là việc tỷ thể gánh vác. Chưởng môn tư lịch thâm hậu, ông hiểu rõ các tu sĩ trong môn nhất. Ngoài các vị phong chủ, núi hẳn còn những tiền bối thanh tu ẩn dật. Nếu kẻ dị trạng là nhân vật tầm cỡ trưởng lão trở lên, để ông mặt sẽ đỡ bao phiền toái. Tỷ định thật với ông ?"

"Ta đương nhiên nghĩ tới chứ..."

Dao Trì Tâm buồn rầu chống má, " mở lời thế nào đây?"

Bất kể là chỉ đích danh Kiếm Tông mưu đồ bất chính trong môn nội tặc đều cần bằng chứng. Nói suông khiến lão cha tin phục?

Huống hồ vì nàng "diễn" khổ nhục kế với Bạch Yến Hành, khi Dao Quang Minh tưởng nàng vì thua cuộc mà sinh lòng uất ức lẫy. Cái bài "mơ thấy giấc mộng" thể dùng với lão cha .

Dao Quang Minh giống Hề Lâm. Hề Lâm nhận nàng thông thạo thứ tự rút thăm đại tỷ võ nên mới tin lời nàng, mà cũng chỉ là nửa tin nửa ngờ. Muốn chứng minh sống một đời, đưa thứ gì đó đủ thuyết phục, ví như tiên đoán chính xác tương lai.

nàng đây ngoài ăn uống thì chỉ ườn phát ngốc, chẳng để tâm đến chuyện gì, những đại sự nàng nhớ chỉ đếm đầu ngón tay, mà là chuyện của mấy năm .

Đó là lý do nàng mới điều tra Diệp Quỳnh Phương gắt gao như thế, mong tìm chút dấu vết để bằng chứng. Ai dè mật thất của bà chỉ là để giấu "con mắt", chẳng liên quan gì đến Kiếm Tông. Manh mối đứt đoạn, nàng chẳng bước tiếp theo gì.

"Thực , sư tỷ nhất thiết thẳng."

Giữa lúc nàng bế tắc, lời của Hề Lâm như ẩn chứa thâm ý. Nàng nhướng mày, chống cằm sang chờ đợi.

cầm một nhành cây nhỏ gạt nhẹ đất, thong thả : "Mục đích của tỷ là để tránh Dao Quang Sơn rơi cảnh hiểm nghèo, chứ nhất thiết đối đầu với Kiếm Tông bắt nội gián. Chỉ cần khiến chưởng môn ý thức Dao Quang đang kẻ khác dòm ngó, cần phòng ngoại địch, chẳng ?"

Còn nội gián là ai, ngoại địch Kiếm Tông thì gì quan trọng. Một bậc tông sư hô mưa gọi gió, thông tuệ vạn vật, chẳng lẽ tự điều tra .

Mắt nàng sáng rực, lập tức sáp gần: "Làm thế nào bây giờ?"

…..

Những lúc bế quan bận bịu sự vụ, Dao Quang Minh thường thích thiền bên hồ Lạc Vân ở đỉnh Thanh Long. Kỳ lạ là, dù tu vi đạt tới đỉnh cao thiên hạ, ông vẫn chăm chỉ rèn luyện căn cốt khiến đám hậu bối hổ thẹn bằng.

Vị đại năng tuyệt đỉnh đang giữa làn mây trắng bỗng động đậy vành tai, mở mắt ngay ai đang tới.

"Lão cha! ——" Dao Quang Minh tròn trĩnh bèn thu linh lực sắc bén, túm tà áo chạy lạch bạch đón như một lão ông vui vẻ.

"Khuê nữ! ——"

Đệ t.ử canh hồ thấy hai cha con ôm tíu tít chuyện tào lao thì quá quen thuộc, cúi chào lặng lẽ lui .

"Nữ nhi hôm nay rảnh rỗi qua thăm cha thế ? Ái chà, mấy ngày gặp xinh hơn !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-38-khue-nu-co-thich-lam-soc-khong.html.]

Dao Trì Tâm giơ chiếc giỏ trong tay lên: "Con đặc biệt mang rượu ngon với bánh ngọt mới cho cha đây."

Dao Quang Minh tít mắt, ngũ quan lún sâu trong lớp thịt. Tiếng "hô hô hô" vang xa hai dặm. Ông khui bầu rượu, dốc thẳng nửa hồ miệng, sảng khoái vô cùng.

Đại sư tỷ giờ lớn, từ khi suy nghĩ hơn thì cũng ít khi chạy qua quấy rầy lão phụ .

Cha nàng là chưởng môn, tinh tiến tu vi, trừ yêu diệt ma, lo toan sự vụ, lãng phí thời gian quý báu để chơi đồ hàng với nữ nhi thì thật là phí phạm của trời.

Nàng sợ trời phạt.

Nhật Nguyệt

, Dao Quang Minh vẫn sai dựng một chiếc xích đu thật chắc chắn bên hồ Lạc Vân, mỗi nàng tới, hai cha con cùng lên đó đu đưa ngắm cảnh hồ.

Dao Trì Tâm hỏi han tình hình Diệp Quỳnh Phương . Diệp trưởng lão hao tổn chân nguyên lão cha tay bảo vệ, giờ bà ở trong cốc Băng Phong tĩnh dưỡng cũng chuyện .

"Cha." Đại sư tỷ vịn dây xích đu, vờ như vô tình mở lời: "Trên núi chúng hai khối Trấn Sơn Ấn cha?"

Lão béo đang mải gặm bánh ngọt con gái , mắt híp thành một đường chỉ, hững hờ đáp: "Có tín vật định tình mà cần tận hai khối, một là đủ , con hỏi gì?"

"Ngô..."

Nàng nữ nhi "vô tích sự" của ông đưa ngón tay chọc chằm suy nghĩ một lát: "Vậy Trấn Sơn Ấn nhà khác với nhà cha?"

Dao Trì Tâm liếc qua, lão phụ vẫn giữ nguyên vẻ mặt hạnh phúc khi ăn đồ ngọt, nhưng nàng vẫn kịp nhận khoảnh khắc ông khựng một nhịp cực nhỏ.

Có hy vọng !

"Thì gì mà khác , tự nhiên con hỏi thế?"

Không đúng.

Nàng thầm nghĩ, ít nhất Trấn Sơn Ấn của các phái cũng khác về hình dáng, chất liệu, lão cha nên phủ định dứt khoát như .

Nàng liền bồi thêm:

"Thì con thôi mà. Hồi đại tỷ võ, con thoáng thấy t.ử phái khác lén lút bàn tán, bảo là Trấn Sơn Ấn của nhà huyền cơ khác thường, tiếc là con rõ hết. Hôm lúc Diệp trưởng lão cốc Băng Phong, dường như con thấy điều tương tự ở đó, nên thấy lạ thôi."

Nàng quan sát phản ứng của cha: "Cha, thật cha?"

Lời dứt, lão phụ kịp đáp thì Dao Trì Tâm thấy tiếng Hề Lâm vang lên trong linh đài, giọng đầy vẻ nhịn nổi: "Sư tỷ, đoạn về Diệp trưởng lão cần , lộ liễu quá, tỷ đừng múa rìu qua mắt thợ."

Nàng canh chừng lão cha cãi Hề Lâm: "Thế lỡ thì ! Hay là đây mà !"

Hề Lâm: "……"

Hắn tự tin đến mức dám trực tiếp hoán đổi xác với sư tỷ ngay mặt Dao Quang Minh.

chỉ trong vài câu trao đổi ngắn ngủi đó, chưởng môn Dao Quang bỗng ngoắt , thẳng mặt con gái .

Dao Trì Tâm, và cả Hề Lâm đang ở tận ngoài hồ Lạc Vân, đều giật thót tim, suýt nữa tưởng rằng vị đại năng tuyệt thế thấu.

nhanh, lão béo nheo mắt "hô hô hô" một tràng.

"Bọn trẻ bây giờ quả nhiên là dòm ngó chức chưởng môn của mà."

Ông vỗ vai con gái: "Nha đầu lớn , dã tâm đấy — chuyện , chuyện . Yên tâm , bao giờ con đ.á.n.h thắng Lâm Sóc thì gì là thể."

Dao Trì Tâm tự thấy chuyện đó đúng là hão huyền: "Con đ.á.n.h thắng ..."

Đừng Lâm Sóc, trong phái nàng chẳng đ.á.n.h nổi mấy cùng trang lứa.

Dao Quang Minh thong thả nâng bầu rượu nhấp một ngụm nhỏ, mặt thoáng ửng hồng vì men say, ông liếc Dao Trì Tâm bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Khuê nữ thích Lâm Sóc ?"

"..."

Đầu óc đại sư tỷ đang đầy rẫy nợ nước thù nhà, thình lình chen ngang bằng một đoạn tình cảm sướt mướt, suýt nữa thì ngã khỏi xích đu.

"Hả?!" Nàng ngơ ngác lão phụ : "Cha, cha uống say ?"

Chưởng môn Dao Quang vẫy vẫy bàn tay trắng trẻo mập mạp: "Dào ôi, chuyện nhà mà, tâm sự chút thôi. Lâm Sóc điểm nào ? Tuấn tú lịch thiệp, tài hoa xuất chúng, hai đứa chẳng thanh mai trúc mã lớn lên cùng , cứ tưởng con ưng nó lắm."

"Bọn con lớn lên cùng , cãi mà lớn đấy chứ. Cha, con xin cha đừng ông tơ bà nguyệt lung tung ?" Dao Trì Tâm vội vàng ngăn ông .

"Hô hô..." Lão già ánh mắt đầy ý : "Không ưng mà đòi xem bản mệnh pháp khí của để thăm dò linh thức ?"

Dao Trì Tâm: "……"

Cái núi Dao Quang rốt cuộc bao nhiêu kẻ lắm mồm ?

Trong linh đài mơ hồ vang lên một tiếng thở hắt cực khẽ, giọng Hề Lâm lọt tai nàng: "Sư tỷ, tỷ hứa với tìm khác thử bản mệnh pháp khí cơ mà."

"... Ta là vì tu luyện thôi, ai mà nhiều quy tắc thế chứ! Ôi, các ai cũng nghĩ xiên xẹo ."

Nàng hết chịu nổi, đáp cả hai : "Cha đừng nữa, con bực lắm đấy."

"Có gì mà bực, cha thấy con cứ lẻ bóng một , bên cạnh nam nhân nào mắt ."

Lão nhân gia ông giàu nứt đố đổ vách nên hào sảng: "Tiên môn thiếu gì tài tuấn trẻ tuổi, con chấm đứa nào cứ bảo cha, cha chủ cho. Dao Quang chúng gia sản thừa thãi, cần quan tâm tu vi môn đăng hộ đối, chỉ cần con thích dù tư chất kém một chút cũng chẳng , cho nó ở rể thiếu gì tiền bối dạy bảo cho nó nên ."

Lúc đại sư tỷ vẫn nhận lão phụ dắt mũi sang chuyện khác, vẫn đang đau đầu lái về chuyện Trấn Sơn Ấn.

Trên xích đu, Dao Quang Minh càng hào hứng hơn, ông giơ ngón trỏ như chợt nhớ điều gì: "Nha đầu thấy Chu Tuyền của Côn Luân thế nào? Hắn vợ, hồi nhỏ còn lên núi ở một thời gian, chẳng con cứ 'A Tuyền, A Tuyền' đuổi theo đ.í.t nó suốt ?"

Dao Trì Tâm ôm mặt trợn mắt trời: "Chuyện xưa tích cũ từ đời nào ..."

Đại sư tỷ nhận xét cực phũ: "Không , còn trai bằng Lâm Sóc, con thèm."

"Thế mà còn bảo , con thích kiểu thế nào? Cha tìm cho."

Nàng thẫn thờ kéo dài giọng: "Con thích..."

Tận trong phòng của Dao Trì Tâm, Hề Lâm vô thức cuộn tròn ngón tay .

Trong linh đài im lặng hồi lâu thấy nàng tiếp, một lát mới giọng đại sư tỷ lơ đãng: "Sư , đang lén đấy ?"

Hề Lâm: "……"

Hắn định mở miệng: "Ta..."

Chính lúc , một đôi mắt sắc như d.a.o đ.â.m xuyên qua linh đài, suýt chút nữa chạm tới nơi ẩn náu. Ngay cả Hề Lâm lúc cũng dọa cho giật lùi một bước, va sầm tủ gỗ.

Hắn kinh hoàng đóng c.h.ặ.t linh đài, chỉ kịp dặn Dao Trì Tâm: "Sư tỷ đừng gọi !"

Thiếu niên vịn mép tủ, dư chấn của nỗi kinh hoàng vẫn còn đó, ngay cả cánh tay cũng đang run rẩy. Không hổ danh là đại năng Tuyệt Đỉnh.

Khi hồn, Hề Lâm xuống lòng bàn tay đang run của , một nỗi phấn khích ngưỡng mộ kẻ mạnh bấy lâu nay trào dâng. Hắn nhịn khẽ mỉm .

Linh lực thật bá đạo. nên tùy tiện vẻ mặt hạng như .

Loading...