Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 37: Khôn lường, nàng vừa nãy thế mà đối với Lâm đại công tử……

Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:43:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự thật chứng minh, tạo nghệ âm luật của đại sư tỷ chẳng thua kém gì Lâm "lắm lời", thổi xong một khúc "Phù Tra" coi như chữa lành cho sư .

Hắn hiện giờ cuối cùng cũng chịu ngoài phơi nắng, còn nhốt trong phòng tự bế nữa.

Dù cả hai ai chủ động nhắc lai lịch của "con mắt", nhưng Dao Trì Tâm cũng định hỏi thêm.

Nàng mơ hồ cảm nhận đó hẳn là một ký ức gì, thôi thì cứ coi như chuyện đó trôi qua.

Hề Lâm khi hết tự bế liền khôi phục trạng thái bình thường, và ngay ngày đầu tiên tặng cho sư tỷ một món quà lớn.

Dao Trì Tâm thấy tư thế định "chỉ điểm tu luyện" của , lập tức ôm đầu bẹp xuống bàn: "Ta học thuộc lòng !"

"Đã thổi 'Phù Tra' cho , báo đáp thế !" Thật là độc ác quá mà.

"……"

Thiếu niên bên cạnh thở dài, phá lệ lên tiếng: "Không bảo tỷ học thuộc lòng nữa."

"Pháp trận giờ nhớ hòm hòm, tạm thời thể gác …… Chẳng ngày hôm đó qua thanh bản mệnh kiếm của , tỷ bắt giữ ý thức của pháp khí ?"

Vừa học thuộc lòng, sắc mặt đại sư tỷ tươi tỉnh hẳn lên, lộ rõ vẻ mong chờ mới mẻ.

Hề Lâm tiếp: "Vốn dĩ định để , đợi tỷ thao tác linh khí thuần thục hơn mới cho tỷ, nhưng tỷ sớm nếm thử , bắt đầu ngay lúc cũng vặn."

"Vừa vặn chuyện gì?" Dao Trì Tâm mù mờ, "Chẳng tùy tiện sử dụng bản mệnh pháp bảo của khác ?"

"Không sử dụng."

Đôi mắt bỗng thoáng ý , "Phàm là tiên khí phẩm bậc cao đều ít nhiều ý thức riêng, điều khác với bản mệnh pháp khí, nó thể Ngự Khí sư bắt giữ . Tỷ xem thử các pháp khí trong tay tính cách thế nào ?"

Đại sư tỷ chớp chớp mắt, rõ ràng vài câu của khơi gợi hứng thú.

Theo lời sư , mối quan hệ giữa Ngự Khí Đạo và pháp bảo càng c.h.ặ.t chẽ thì càng lợi khi lâm trận.

Đương nhiên chuyện đ.á.n.h đ.ấ.m tính , nàng ngờ ngoài món "tiền bối" Vô Cực , những vật vô tri vô giác cũng thể giao tiếp, nhất thời hứng chí bừng bừng.

Phương pháp lúc đối phó với lũ "gà chạy bộ" nàng dùng qua, cần sư dạy , một lạ hai quen, Dao Trì Tâm bắt đầu thực hành ngay. Nàng chọn thanh Quỳnh Chi , dần dần chìm sâu ý thức trong.

Thế giới của sương đao là một mảng trắng tinh khôi, lẽ do cấp bậc hạn chế nên bên trong nó bao la vô tận như Chiếu Dạ Minh.

Đại sư tỷ cảm nhận nhịp đập bình thản của lưỡi đao băng tuyết , dù thấy gì nhưng nàng vô thức cảm thấy nếu nó hình hài, chắc chắn là một vị tiểu thư dịu dàng nhu thuận. Thảo nào mỗi khi việc nàng đều dùng nó đầu tiên, nó vẫn luôn chịu thương chịu khó như thế.

Trái , Hỏa Phù tính tình nóng nảy hơn nhiều, e là đang ở tuổi thiếu niên;

Triền Ti Thủ hai luồng linh thức đan xen, hòa quyện cãi vã, âm thanh líu lo ồn ào;

Tránh Độc Châu mang khí tràng âm u ít lời, sương đen dày đặc bao phủ, chỉ nơi sâu thẳm mới le lói chút ánh sáng, dường như sợ lạ.

Dao Trì Tâm định thử xem món hàng như "tiền bối" Vô Cực rốt cuộc hình thái gì, nhưng thần thức mới len một tấc lập tức bật văng như đụng điện.

Hề Lâm thấy hỏi: "Sao thế?"

Đại sư tỷ vô thức xoa trán: "Nó dường như gõ mạnh đầu một cái!"

"……" Vị tiền bối vẫn cứ bất cận nhân tình như thế.

Hề Lâm đối diện, nhẹ tựa đầu xem nàng mải miết khám phá các pháp khí, vẻ như nàng thể chơi trò cả ngày.

"Sư ." Dao Trì Tâm tò mò sáp gần, "Thế còn bản mệnh kiếm của thì ?"

Hắn như bừng tỉnh, ngước mắt lên: "Tỷ Chiếu Dạ Minh?"

"Ừm."

Đại sư tỷ thần thái rạng rỡ, "Có thể gọi nó ? Ta trò chuyện với nó vài câu."

Khóe mắt giật giật, lập tức lộ vẻ đề phòng: "…… Tỷ trò chuyện gì?"

Rồi ngạc nhiên: "Tỷ còn thể đối thoại với chúng?"

Hề Lâm dù cũng theo Ngự Khí lưu phái nên rõ những chi tiết nhỏ nhặt .

"Cũng hẳn là đối thoại, gọi là thần giao mới đúng, giao lưu về mặt ý thức, ôi…… một hai câu giải thích hết ."

Nàng nhớ cảnh tượng hôm đó, "Thấy ngày thường ít dùng tới nó, hôm nọ từ biệt xong còn thấy nhớ."

Đại sư tỷ trầm ngâm, "Đệ thấy , dường như luôn mấy thứ kỳ lạ yêu thích."

Hề Lâm: "…… Không thứ kỳ lạ, đó là của ……"

Hắn định gì đó thôi, do dự hồi lâu mới rủ mắt, thở dài một tiếng ngưng kết Chiếu Dạ Minh đưa qua.

Dao Trì Tâm dùng hai tay nâng lấy trường kiếm. Có lẽ quen với thở của nàng, thanh kiếm còn nóng bỏng tay như đầu, ngược tỏa ánh sáng vàng ấm áp bao phủ lấy nàng.

Hề Lâm ở bên cạnh thấy sư tỷ nhắm mắt , mặt thoáng hiện vẻ lo lắng và chột .

, cũng chẳng thanh bản mệnh kiếm của sẽ những lời gì.

Pháp khí thực chất tiếng , nhưng Ngự Khí Đạo đại khái thể hiểu ý nghĩa mà chúng biểu đạt. Sau khi nhận mặt hết các pháp khí của , lúc tiếp xúc với Chiếu Dạ Minh, Dao Trì Tâm cảm nhận sự khác biệt giữa mệnh kiếm và pháp bảo thông thường.

Thấp thoáng mang theo một cảm xúc mãnh liệt liên kết với vận mệnh tu sĩ.

Bản mệnh kiếm của sư …… tính tình mơ hồ, giữa nam và nữ, giữa thiếu niên và nam nhân, khó mà là hoạt bát lạnh lùng, nhưng mang đến cho nàng một ấn tượng…… đáng yêu.

Luồng sáng ẩn hiện giữa vô vàn đốm sáng ấm áp khác, lúc nàng gọi mãi mà nó chẳng chịu lộ diện.

Dao Trì Tâm vén tay áo, dứt khoát dùng chiêu "mò kim đáy bể".

"A." Đại sư tỷ mở mắt, "Tìm thấy ngươi ."

Đuôi mày nàng nhếch lên, "Chuyện ngươi thất lễ với , còn hỏi tội cho lẽ ."

Hề Lâm: "……"

"Đừng chạy, sợ gì chứ, ăn thịt ngươi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-37-khon-luong-nang-vua-nay-the-ma-doi-voi-lam-dai-cong-tu.html.]

Cổ họng thiếu niên vô thức chuyển động, ánh hướng về đối diện mang theo vài phần sốt ruột.

"Sư tỷ, tỷ đừng bắt nạt nó……"

Dao Trì Tâm đưa ngón trỏ lên môi, nháy mắt hiệu cho cứ yên tâm.

"Không ngờ trông ngươi gan cũng nhỏ, lúc thẹn thùng. Chẳng giống chủ nhân chút nào."

Chiếu Dạ Minh trong tay nàng, đốm sáng lúc to lúc nhỏ biến hóa, thông tin phát chút mập mờ, Dao Trì Tâm rõ lắm: "Cái gì? Ai? 'Hắn'? 'Hắn' nào cơ?"

Thần kinh Hề Lâm lập tức căng thẳng.

Nhật Nguyệt

—— Ngươi , cứ thấy ngươi là khẩn trương.

Ngay lúc cả hai đều mang tâm trạng khác cho rõ câu đó, thanh trường phong rực rỡ như nắng sớm bỗng nhiên chuyển động, nó kéo mạnh Dao Trì Tâm đang cầm kiếm ngã nhào lòng Hề Lâm.

thật khiến kịp trở tay. Đôi môi đỏ mọng của nàng vặn chạm khẽ bên má thiếu niên. Do mất đà, nụ hôn đến thật " vặn", chẳng kém gì nụ hôn , cứ như thanh kiếm đòi cho nàng .

Cảm giác mềm mại, m.ô.n.g lung và nhẹ bẫng dừng nơi khóe môi, tâm trí Hề Lâm lập tức như rơi màn sương mù.

Đầu óc trống rỗng và cứng đờ một hồi lâu mới luống cuống tay chân đỡ lấy Dao Trì Tâm sắp ngã, nhanh ch.óng thu hồi thanh kiếm "tâm địa bất chính" .

"Sư tỷ, chứ?"

Đại sư tỷ vất vả mới dậy , vô cùng vô lý mà lên án: "Bản mệnh kiếm của rốt cuộc là ? Không nó hôn thì cũng là kéo hôn !"

Hề Lâm: "……"

Hắn thật sự phản bác thế nào. Cuối cùng chỉ thể yếu ớt : "…… Đã bảo tỷ đừng cầm nó mà."

Dao Trì Tâm hùng hồn: "Đệ dạy bảo nó cho , sư , đây là của ."

Hề Lâm: "Ta xin ……"

ý thức của bản mệnh kiếm vốn chẳng do quyết định…… thôi bỏ , cũng chẳng giải thích nữa. Vừa ngước mắt lên, Dao Trì Tâm bắt gặp ngay cằm sư , làn da vốn trắng lạnh nên vết tích để vô cùng rõ rệt, một vệt đỏ tươi rực rỡ.

Dao Trì Tâm vội vàng đưa lòng bàn tay lên lau: "A, đợi , dính son môi ."

Hề Lâm kịp tránh.

Nàng chạm thì thôi, càng lau nàng càng phát hiện vùng da xung quanh dần đỏ ửng lan , chẳng mấy chốc thành một mảng, gần như phân biệt nổi là vết son dư nữa.

Yết hầu thiếu niên trượt lên xuống, dường như các cơ bên tai cũng đang run nhẹ.

Dao Trì Tâm định thắc mắc thì sư đẩy nàng , nhanh ch.óng dậy ngoài.

"Ơ, còn lau sạch mà……"

Hề Lâm dùng mu bàn tay tì mạnh lên vị trí nàng hôn và chạm , đầu dám ngẩng lên, bước chân rõ ràng là đang hoảng loạn.

Dao Trì Tâm bóng lưng rẽ ngoặt biến mất, nghiêng đầu vết đỏ đầu ngón tay, khép năm ngón tay nắm c.h.ặ.t, khẽ kiễng chân nụ kiều diễm mà trêu chọc: "Cũng giống ."

Vốn định chăm chỉ tu luyện một ngày, ngờ sư bỏ chạy giữa chừng.

Đại sư tỷ tự chơi trong viện một lát vẫn thấy đủ. Pháp khí và pháp khí vốn sự khác biệt, với bản mệnh pháp khí càng khác xa.

Nàng thử thêm những thứ khác, ngộ pháp khí của chính .

Dao Trì Tâm ngoài dạo quanh, đang lúc lang thang mù mịt thì thấy Lâm Sóc và Tuyết Vi tới.

Nàng đang sầu vì ai giúp, liền vẫy tay đón lấy.

Tuyết Vi: "Trì Tâm."

"Ta đang tìm hai đây."

Đôi mắt đại sư tỷ sáng rực.

Nàng bản mệnh pháp khí của Lâm Sóc là một thanh kiếm giấu trong thất huyền cầm, cầm tên Thanh Giác, kiếm tên Sao Trời, văn thể đàn khúc dân gian, võ thể tấu nhạc quỷ thần, hợp với con đường kiếm pháp song tu của , chắc hẳn sẽ điểm khác biệt so với Chiếu Dạ Minh của Hề Lâm.

"Có chuyện gì ?"

Dao Trì Tâm thốt : "Lâm Sóc, đưa bản mệnh pháp khí của cho xem chút."

Lâm đại công t.ử khoanh tay, hừ một tiếng mất kiên nhẫn: "Ngươi cái đó gì?"

Nàng đáp thật lòng: "Ta xem ý thức của nó. Mới học chiêu , Ngự Khí Đạo thể bắt tính nết của pháp bảo, nên mượn Thanh Giác dùng một chút."

Đại sư tỷ dứt lời, Lâm Sóc ngay cả tay cũng buồn khoanh nữa, mặt già đỏ bừng ngay tức khắc: "Cái gì?!"

"Ngươi…… loại lời mà ngươi cũng…… cũng miệng !"

Dao Trì Tâm ngơ ngác: "Lời ?"

Hắn nàng, mấy định mở miệng thôi, suýt nữa thì nghẹn lời: "Giữa thanh thiên bạch nhật, rõ rành rành thế …… ngươi…… Ngự Khí Đạo các ngươi, thể đồi phong bại tục đến mức !"

Nói xong chẳng đợi nàng phản ứng, ngoắt , vung vẩy hai ống tay áo đầy vẻ thẹn quá hóa giận, giống hệt một tiểu cô nương chòng ghẹo giữa đường.

"……" Dao Trì Tâm mắng cho ngơ ngác như mây, khỏi sang hỏi Tuyết Vi: "Ta ? Chỉ là thuận miệng hỏi thôi mà, phản ứng mạnh thế?"

Vị đan tu bên cạnh che miệng khẽ, mới chậm rãi giải thích: "Trì Tâm bản mệnh pháp khí nên chắc rõ ngọn ngành. Đây là thứ liên kết tâm thần với tu sĩ, là một vật cực kỳ riêng tư giống như trái tim thứ hai , bình thường thể để khác nhòm ngó."

"Mà Lâm Sóc vốn xưa nay luôn tự trọng, giữ kẽ, chuyện đối với …… ừm……"

Nàng suy nghĩ một chút nảy ý , "Giống như là đòi xem áo lót của ."

Dao Trì Tâm: "……"

Khôn lường thật, nàng nãy thế mà đòi Lâm đại công t.ử cho xem áo lót! Thảo nào lộ cái vẻ mặt như gặp quỷ.

Dao Trì Tâm kinh ngạc bội phần, chợt hiểu tại hôm đó ở Thương Ngô, Hề Lâm né tránh . Đôi mày thanh tú của đại sư tỷ nhướng lên, khóe mắt đuôi mày dần hiện lên nụ thấu hiểu.

Thảo nào cứ luôn bảo nàng đừng hỏi.

Hoài Tuyết Vi đối diện chẳng hề để tâm, híp mắt mở lòng bàn tay, gọi sợi roi dài: "Trì Tâm xem của ? Ta thì ngại mấy chuyện ."

" cẩn thận đấy nhé, tính tình nó vẻ cho lắm ."

Loading...