Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 36: Đệ không nhận ra ta đang muốn dỗ dành đệ sao……

Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:43:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi chuyện ảo cảnh mà hành trình trì hoãn mất vài ngày, đại trưởng lão Côn Luân còn thong thả dạy bảo tiểu bối nữa, ông dứt khoát vung đao c.h.é.m đứt mớ bòng bong, nhanh ch.óng dọn sạch lũ yêu thú khắp vùng Thương Ngô. Những nơi vốn hoang tàn nay rạng rỡ hẳn lên.

Đợi Diệp Quỳnh Phương dưỡng thương xong, của Dao Quang Sơn cũng cáo từ chia tay Côn Luân. Về chuyện "con mắt", trưởng lão Côn Luân hạ lệnh cấm khẩu, những hậu bối mặt tại đó chỉ phép giữ kín trong lòng, tuyệt đối hé môi với bên ngoài.

Diệp Quỳnh Phương cảm kích sự cảm thông của đạo hữu, bà im lặng dẫn đoàn Dao Trì Tâm rời . Dù chuyện Thứu Khúc xảy ở Dao Quang, "con mắt" vốn do Dao Quang Sơn xử lý, việc bà tự ý giữ là vi phạm quy tắc tiên môn.

Trở môn phái, bà chẳng hai lời liền hướng Dao Quang Minh xin lệnh, tự cấm địa cốc Băng Phong để sám hối, giao bộ sự vụ của đỉnh Chu Tước cho Tuyết Vi quản lý.

Dao Trì Tâm cốc Băng Phong là nơi giam cầm chuyên biệt dành cho các bậc đại năng.

Một khi phong ấn hạ xuống, trừ phi chưởng môn đích tới, bằng tu vi Hóa Cảnh cũng khó mà bước nửa bước, đừng là gửi tin ngoài. Mấy ngàn năm qua, nhốt ở đó chẳng là bao, gần nhất chính là tu sĩ cùng thời với cha nàng.

Bởi , bất kể Diệp trưởng lão thực sự vấn đề chỉ là nàng đa nghi, biến cố bà cũng còn cơ hội liên lạc với Kiếm Tông nữa.

Có lẽ, nàng thể tạm thời thở phào nhẹ nhõm một lát.

Vừa về đến tiểu viện của , đại sư tỷ liền lao lên giường, ôm lấy gối mềm lăn qua lăn một cách thoải mái. Suốt mấy ngày bôn ba mệt nhọc, hết kinh hãi đến lo sợ, mắt nàng chỉ thấy lũ yêu ma xí hoặc những x.á.c c.h.ế.t m.á.u me đến phát nôn.

Giờ đây nàng cuối cùng cũng thể ở nơi sạch sẽ, an mà đ.á.n.h một giấc thật ngon.

Dao Trì Tâm duỗi một lát, bỗng đưa tay sờ lên cổ — làn da vẫn mịn màng như , chẳng còn thứ gì bám ở đó cả. Nàng xòe năm ngón tay mắt, lật qua lật ánh nắng xuyên qua cửa sổ để mu bàn tay.

Có một khoảnh khắc, nàng ngỡ như thấy một con mắt tròn xoe đang mở ngơ ngác quanh.

Dao Trì Tâm áp tay lên n.g.ự.c, cảm khái vạn phần nhắm mắt thở dài. Thật giống như một giấc mộng . Nhớ lúc "con mắt" mới xuất hiện, nó bộc lộ nhiều thói quen của một cô bé.

Hóa nàng tên là Tiểu Chi.

Chỉ là chẳng họ tên đầy đủ là gì, nàng quên hỏi cơ chứ...

Thảo nào lúc đó sư cứ nhấn mạnh "nàng sủng vật", mà nàng còn nhất quyết đặt cho cái tên ngớ ngẩn như thế.

Về việc "con mắt" rốt cuộc là thứ gì, trong lòng Dao Trì Tâm cũng vài suy đoán, nhưng nàng vẫn tìm Hề Lâm để chứng thực.

Kể từ ngày hôm đó, tâm trạng sư luôn . Bản tính vốn chút lạnh lùng, nay càng thêm trầm mặc, chẳng chẳng rằng, mỗi ngày cứ lẳng lặng đúng phận sự của . ánh mắt thiếu hẳn sức sống, luôn khiến cảm thấy một sự trống vắng u uất, giống như một cái xác hồn.

Khí tràng quanh quá áp lực, đến mức Dao Trì Tâm cũng dám tùy tiện bắt chuyện.

Rốt cuộc để sư vui vẻ trở đây... Đại sư tỷ giường thẫn thờ suy nghĩ.

Nghĩ kỹ , Hề Lâm dường như chẳng sở thích đặc biệt nào cả. Hắn màng ăn uống, chẳng hứng thú với pháp khí, linh thạch tiên thảo cũng khiến để mắt tới.

Rõ ràng ở bên một thời gian ngắn, nhưng Dao Trì Tâm chẳng tìm thấy thứ gì thể vui.

Nàng vùi đầu tấm t.h.ả.m mỏng — thật là rầu c.h.ế.t mà.

--

"Kẽo kẹt" một tiếng, cửa sổ mở , ánh nắng ch.ói chang chiếu thẳng mắt Hề Lâm theo bản năng nhíu mày né tránh.

Đồng môn trong viện hứng khởi hỏi: "Hề Lâm, luyện kiếm ?"

"Không ."

Đã lâu lên tiếng, giọng chút khàn, tằng hắng một cái mới tiếp: "Các ."

Đối phương lẽ quen với tính cách thích đám đông của , liền nhanh ch.óng hô hào bằng hữu kéo ngoài.

Ánh mắt dõi theo tia nắng cuối cùng lịm dần cánh cổng viện khép , dừng nơi góc tường.

Dù sư tỷ giúp hòa giải mối quan hệ giữa và các t.ử cùng viện, nhưng bản vẫn học cách gắn kết với khác.

Hề Lâm khỏi phòng, cứ thế bệt ngưỡng cửa, hoàng hôn buông xuống, chiều tà dần tan, những ngôi bắt đầu hiện giữa bầu trời đang tối dần. Chính lúc , một con hạc giấy truyền tin của sư tỷ vỗ cánh bay tới.

Hạc giấy của Dao Trì Tâm khác hẳn , nó tỏa ánh sáng màu hồng cam nhạt.

Thiếu niên đưa ngón trỏ chỗ đậu, con chim giấy liền ngoan ngoãn dừng , phát một giọng thanh tao đầy vẻ phiền muộn: "Hề Lâm, gặp bình cảnh trong tu luyện , khổ sở quá, tới chỉ điểm cho một chút ?"

Ánh mắt đổi, chỉ thu con hạc mất linh khí, rủ mắt hỏi thầm trong linh đài: "Sư tỷ, tỷ hiểu ở chỗ nào?"

Hề Lâm đợi một lát nhưng kỳ lạ , thấy nàng trả lời.

Hắn bèn lặp nữa: "Sư tỷ?"

"..."

Không bên nàng đang luyện công pháp gì, thiếu niên đành dậy phủi áo, khóa cửa phòng lững thững bước về phía chỗ ở của Dao Trì Tâm. Lúc trời tối hẳn, nền trời xanh thẫm in bóng sườn mặt , ánh lấp lánh đ.â.m xuyên qua những đám mây dày.

Tiểu viện của sư tỷ đặt cấm chế với .

Thiếu niên với vẻ mặt mệt mỏi chậm rãi bước , ngước mắt mở lời: "Tỷ gặp bình cảnh khi tu luyện môn gì..."

Lời còn dứt, từ trung, một pháp khí vô danh bỗng cuốn lên một cơn gió, thổi tan màn sương mù đầu, để lộ vầng trăng tròn sáng trong treo cao. Những tán cây cổ thụ trong viện đón gió rung rinh, đột nhiên trong khoảnh khắc trăng soi, chúng bung nở những đóa hoa đỏ rực, cánh hoa đẫm ánh trăng như nước.

Hề Lâm kịp hồn, một khúc nhạc bài tiêu sâu lắng, da diết vang vọng đầu cành cây. Ánh mắt vô thức hiện lên tia sáng, tựa như một vệt băng xẹt qua bầu trời đêm, thu trọn hào quang xung quanh đó.

Những tán hoa xum xuê che khuất bầu trời, từng nốt nhạc dường như đều xoáy quanh những phiến lá xanh tươi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-36-de-khong-nhan-ra-ta-dang-muon-do-danh-de-sao.html.]

Là khúc "Phù Tra".

Nữ t.ử chân trần vắt vẻo cành cây, tà váy dài rủ xuống đung đưa theo gió, chất lụa quý phái lấp lánh những điểm sáng li ti, thanh thoát vô cùng.

Nàng nâng bài tiêu, mắt khép , hàng mi dài đổ bóng xuống gương mặt, trông chẳng khác nào một tinh linh huyền bí giữa chốn rừng sâu. Điệu nhạc cổ xưa réo rắt, khiến cơn gió xung quanh dường như cũng trở nên dịu dàng hơn.

Đại sư tỷ lúc đầu thổi còn dáng hình, nhưng nhịp điệu dần dần chuyển sang phong cách thường ngày của nàng.

Khúc "Phù Tra" mênh m.ô.n.g u uất qua môi nàng trở nên sôi nổi, vui tươi lạ thường.

Điệu nhạc thê lương bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, tựa như chú hươu con đang nhảy nhót bên bờ suối sâu.

Giá nến Vô Cực treo lơ lửng cành cây cạnh nàng, ánh đèn chốc chốc nhấp nháy như để góp vui bầu khí .

Hề Lâm xem mà ngỡ ngàng buồn . Khóe môi định nhếch lên thì thấy sư tỷ đưa một tay , "tách" một tiếng b.úng tay, ngay đó, hai lưỡi đao Quỳnh Chi khẽ chạm .

Một tiếng "keng" giòn giã vang lên. Vụn băng văng tung tóe, lấp lánh như pháo hoa bay ngược lên nhẹ nhàng rơi xuống, tái hiện màn "thiên nữ rải hoa" của nàng ở kinh thành Kinh Sở năm nào.

lúc , nốt nhạc cuối cùng cũng khéo léo luyến láy, đẩy cảm xúc lên đến cực điểm.

Thiếu niên lặng bầu trời đầy bụi sáng, vô thức mở lòng bàn tay hứng lấy vài vụn băng, cái lạnh nhè nhẹ tan ngay khi chạm da thịt.

Giữa đêm hè oi ả, nàng bày đủ trò để mang đến cho một cơn mưa lưu ly mát rượi và rực rỡ. Trên những mảnh băng vụn, ảo ảnh phản chiếu rõ nét ngũ quan của .

Hề Lâm ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ ấm áp, dở dở gọi: "Sư tỷ, tỷ đang cái gì thế?"

Khúc "Phù Tra" dứt, Dao Trì Tâm thu bài tiêu tay, nhẹ nhàng nhảy xuống mặt . Nhìn kỹ mới thấy, mặt nàng còn trang điểm vô cùng tinh xảo. Nụ rạng rỡ của nàng đủ sức lấn át cả những tán hoa đang tắm ánh trăng phía .

"Thổi khúc nhạc thôi mà, thấy ?" Đại sư tỷ mong chờ hỏi: "Nghe ? Có cảm động ? Có vui ?"

Trong tích tắc, dường như hiểu dụng ý của nàng.

Đuôi lông mày nhướng lên đầy vẻ ngạc nhiên, nhanh ch.óng dịu , ánh mắt chứa chan vẻ nhu hòa thể tan biến.

"Khó khăn lắm tỷ mới thuyết phục một món Tiên khí đỉnh cấp mấy chuyện , giờ nó lời tỷ ?"

"Đương nhiên là..." Dao Trì Tâm mở miệng, món "tiền bối" Vô Cực từ trời rơi xuống gõ "cộp" một cái đau điếng đầu nàng.

Nàng ôm đầu, cung kính thu cái thứ cũ kỹ tay, đau tủi : "Đương nhiên là khi tốn hết nước miếng và bán cả sắc tướng mới kết quả ..."

Hề Lâm thuận tay giúp nàng vuốt vài sợi tóc giá nến rối.

Để chuẩn cho buổi biểu diễn , đại sư tỷ tổn hao bao nhiêu tâm huyết. Nàng nghĩ nát óc mới nhớ sở thích nhỏ nhoi duy nhất của sư , nhưng nếu chỉ thổi nhạc thì nàng thấy đơn điệu quá.

Dao Trì Tâm vốn là thích "dệt hoa gấm", thế là nàng mang hết ngón nghề lúc tiên nữ sử dụng, còn một bộ váy thật hợp cảnh.

"... Vậy nên, chuyện bình cảnh tu hành chỉ là cái cớ để gọi tới 'Phù Tra' thôi ?"

Hai cùng cành cây linh thụ, vẫn là vị trí cũ của . Như một sự ngầm hiểu, ai nhắc đến chuyện "con mắt" nữa.

Đại sư tỷ đung đưa đôi chân, nghiêng đầu ngắm trăng, đáp lời như lẽ đương nhiên: " thế."

Hề Lâm hái một chiếc lá, xoay nhẹ trong tay: "Sao sư tỷ thẳng với ?"

Hắn liếc nàng: "Chẳng lẽ đến ?"

"Ái chà." Dao Trì Tâm hiếm khi tỏ vẻ bất lực với : "Tất nhiên là để cho một sự bất ngờ , bất —— ngờ —— hiểu ?"

Nàng vẻ hậm hực: "Đệ nhận đang dỗ dành ? Muốn vui vẻ một chút mà."

Nàng ngước mặt lên tươi như hoa. Đôi mắt quá rực rỡ và trong trẻo, Hề Lâm vô thức dời tầm mắt nơi khác. Đợi đến khi Dao Trì Tâm yên còn nữa, mới lén phía nàng.

Đại sư tỷ chống cằm, thẫn thờ trăng: "Tiếc là chẳng thích cái gì, ừm... Hay là tự xem? Ta cũng khá tò mò đấy."

Hề Lâm đưa tay xoa vành tai đang đỏ ửng, dường như nghĩ điều gì, thong thả hỏi : "Sư tỷ thực sự vui?"

Nhật Nguyệt

Dao Trì Tâm: " ."

"Thực cũng khó lắm."

"Gì cơ?" Dao Trì Tâm cứ tưởng sắp một bí mật thầm kín nào đó thì thấy bên cạnh thản nhiên lấy hai cuốn sách pháp trận, vẻ mặt tỉnh bơ: "Tỷ chỉ cần chép phạt sót chữ nào là ."

"..."

Đại sư tỷ lập tức lùi xa hai bước, đầy vẻ tin nổi: "Đệ đúng là ác ma mà!"

Bên tai nàng vang lên tiếng khẽ cực ngắn của , nhẹ đến mức tưởng như tan .

Dao Trì Tâm đang khổ sở đấu tranh, định đưa tay nhận lấy chồng sách thì cuốn sách bỗng biến mất, đó là một cây bài tiêu bằng xương thú cũ kỹ.

"Sư tỷ, tặng tỷ cái ."

Nàng nhận ngay đó là vật báu mà Hề Lâm luôn trân quý.

"Ta lấy gì, đây là bảo bối của mà." Dao Trì Tâm đẩy trả : "Ta lấy , cứ giữ lấy."

Hề Lâm vẫn kiên quyết đặt nó lòng nàng: "Tỷ nhận , dù cũng dùng nữa."

Cây tiêu xương chế tác thô sơ nhưng các cạnh nhẵn bóng, rõ ràng là do cầm nắm, vuốt ve trong một thời gian dài. Dao Trì Tâm mấp máy môi, do dự mãi, cuối cùng cũng thể từ chối tấm chân tình .

Loading...