Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 28: Ta đã thật lâu không....

Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:41:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dao Trì Tâm: "……"

Hề Lâm: "……"

Cảnh tượng quá mức kinh hoàng, đến mức chút chua xót và tình ý nhen nhóm trong lòng đại sư tỷ lúc nãy dáng vẻ hiện tại của Hề Lâm đ.á.n.h sập . Hả? Cái gì... thế !

Dao Trì Tâm thử mở lời: "Làm phiền cho hỏi, là... ai ?"

Đối diện nàng, Hề Lâm bình tĩnh . Hắn giơ hai tay ngắm cánh tay , trong lòng đoán tám chín phần mười.

Hắn vác một khuôn mặt quá mức non nớt, thở dài một đầy vẻ cụ non: "Ta nhắc tỷ cẩn thận mà……"

Vóc thu nhỏ, giọng của cũng trong trẻo hẳn lên, đang ở ngưỡng giữa lúc dậy thì, so với bình thường càng thêm lười nhác nhu hòa, mang nét trong sáng của thiếu niên.

Cực kỳ giống sư thật sự!

Dao Trì Tâm há hốc mồm, năng lộn xộn: "Đệ …… biến thành thế ……"

Nàng đưa tay lên xuống khoa tay múa chân so sánh chiều cao.

Hề Lâm càng thêm đau lòng đưa tay che nửa mặt, bất đắc dĩ giải thích: "Đây là cổ trận thượng cổ dùng để trừng phạt tín đồ, đối với cơ thể tổn hại gì lớn, chỉ là sẽ khiến trở về hình thái lúc nhỏ trong một thời gian ngắn……"

Hắn thử nắm c.h.ặ.t năm ngón tay: "Thời gian khôi phục tùy mỗi , từ vài ngày đến nửa tháng, xem tu vi tự thế nào."

Nghe gì đáng ngại, sẽ khôi phục , Dao Trì Tâm mới thở phào nhẹ nhõm. Dù thì thương gân động cốt là . Tuy nhiên, lòng vốn hiếu kỳ, nhất là với hình ảnh hiếm thấy thế .

Nỗi lo giải trừ, đại sư tỷ liền tự chủ mà đ.á.n.h giá Hề Lâm.

Hắn lúc trông chỉ tầm mười ba mười bốn tuổi. Chân mày mắt phượng, chẳng rõ là vì đang chứa đựng một linh hồn trưởng thành vốn dĩ tư chất cụ non, mà khiến trông vẫn đầy tâm sự dù nét trẻ thơ thoát hết. Khung xương nảy nở hết khiến khuôn mặt vẻ mượt mà, trắng trẻo và vô cùng tuấn tú.

Đẹp quá…… Nàng thầm nghĩ: Đáng yêu c.h.ế.t mất!

Quần áo đó rõ ràng còn hợp , Hề Lâm vất vả túm lấy vạt áo xộc xệch, giữ vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Diệp Quỳnh Phương ?"

Dao Trì Tâm vẫn đang mải ngắm khuôn mặt nhỏ của , hỏi mới lắc đầu: "Đi xa . Ta thấy hành tung của bà kỳ quái, dù theo dõi bắt quả tang ngay tại chỗ cũng buồn xem xét, cứ như phía thứ gì đó đang hấp dẫn bà , sốt ruột vô cùng."

chống cằm gật đầu đồng tình: "Tỷ đúng, dáng vẻ đó quả thực bình thường. Bảo là tẩu hỏa nhập ma thì giống, ngược giống như đang thứ gì đó thao túng."

Thao túng?

Bị ai thao túng?

Bắc Minh Kiếm Tông ư?

Dao Trì Tâm suy đoán, chẳng lẽ nội gián trong Dao Quang Sơn đều thao túng cả ?

Nàng nghĩ một hồi thấy khả quan. Diệp Quỳnh Phương cảnh giới tầm thường, khống chế bà nhiều năm mà để bà , còn tránh sự nghi ngờ của cận, độ khó tưởng tượng nổi. Ngay cả cha nàng e là cũng chắc .

Thế nhưng Hề Lâm hiện giờ chẳng còn tâm trí mà quản chuyện Diệp Quỳnh Phương.

Bản đang tự khó bảo , còn dắt theo một vị sư tỷ ngay cạnh hang ổ của bầy Mê Võng Điểu.

định lên vài bước thì gấu quần quá dài vướng chân, suýt nữa ngã nhào mặt Dao Trì Tâm.

Hề Lâm: "……"

Hắn chợt nhớ , hồi nhỏ cao lắm. Tuy dáng vẻ hiện tại thoát ly thời còn nhỏ nhưng so với lúc trưởng thành vẫn cách lớn, thể trạng lúc mặc bộ đồ cũ. Hề Lâm túm lấy lưng quần để nó tuột xuống, suy tính xem để mặc bộ cho vặn hơn.

Ánh mắt rơi dải lụa buộc tóc của Dao Trì Tâm, ngập ngừng hồi lâu mới mở lời: "…… Sư tỷ, thể cho mượn dây buộc tóc của tỷ dùng một chút ?"

"Đệ mượn dây buộc tóc của gì?"

Chờ hiểu ý định của , Dao Trì Tâm nhướng mày, ban đầu là bừng tỉnh đại ngộ, đó liền tỏ vẻ đảm đang: "Đi theo sư tỷ ngoài mà còn sợ quần áo mặc ?"

Nàng tự tin b.úng tay một cái, từ túi Tú Di lập tức hiện một cái tủ quần áo lớn. Hề Lâm thấy nàng chui đó lục lọi một hồi, lôi một bộ quần áo vặn cho .

Dao Trì Tâm đưa tới: "Này, mặc thử xem ."

Nàng bổ sung thêm: "Đây là pháp bảo lão cha tặng năm sinh nhật lúc Trúc Cơ, bên trong chứa hàng vạn bộ y phục. Nếu thích, sư tỷ sẽ đổi bộ khác cho ."

Hề Lâm: "……" nên coi thường mấy thứ pháp khí linh tinh của nàng.

Hề Lâm đón lấy xấp quần áo sạch sẽ, im lặng một lát Dao Trì Tâm đang đầy vẻ mong chờ: "Sư tỷ, tỷ mặt ."

Dao Trì Tâm: "……"

"Được , mà……"

Đại sư tỷ thong thả lưng . Nhìn một cái thì , dù quần áo cũng là của nàng mà.

Phải thừa nhận, thẩm mỹ của Dao Trì Tâm xưa nay tệ. Áo ngoài màu xanh ngọc sảng khoái, thắt lưng màu trắng tôn lên vẻ tinh , lanh lợi, trông giống hệt một vị tiểu thiếu gia nhà quyền quý đang dạo xuân. Chỉ là hình thiếu gia vẻ gầy gộc, dù quần áo vặn nhưng mặc vẫn thấy rộng.

Hề Lâm buộc mái tóc dài, tay chống hông dậy quan sát xung quanh. Sau khi điều động nội tức, ước chừng tu vi hiện tại bằng một phần mười lúc , e là còn thua cả Dao Trì Tâm. Chuyện của Diệp Quỳnh Phương thể báo cho Côn Luân , việc cấp bách là rời khỏi đây.

Hắn đang định chuyện thì cảm thấy một ngón tay lạnh khẽ chọc .

"……" Hề Lâm ôm mặt lùi một bước, bất đắc dĩ: "Sư tỷ……"

Dao Trì Tâm nửa quỳ mặt , ngón trỏ vẫn giơ giữa trung, đôi mắt lấp lánh như đầy tò mò: "Sư , đây là hồi nhỏ ? Lúc là bao nhiêu tuổi?"

Hắn dời mắt chỗ khác, tự nhiên gãi gãi tóc mai: "Không nhớ rõ, tầm mười một, mười hai... mười ba gì đó."

"Mười mấy tuổi mà gầy thế ?"

Hề Lâm dường như nhiều: "Lúc đó ai cũng cả."

Không để lảng chuyện, đại sư tỷ rạng rỡ như hoa: " mà đáng yêu thật đấy, hóa hồi nhỏ trông dễ mến thế , giống như……"

Nàng chợt nảy ý nghĩ: "Giống như tiểu cẩu !"

Hề Lâm: "……" Mặc dù đổi loài một cách đột ngột, nhưng sư tỷ cứ một câu đáng yêu hai câu dễ mến, cũng thấy ngượng ngùng vô cùng, đành nghiêng đầu dùng tóc che bớt gò má đang nóng lên.

"Được sư tỷ, đừng ví von nữa."

Hắn cảm nhận điều gì đó, ánh mắt sắc bén: "Mê Võng Điểu tới ."

"Mê Võng Điểu?" Dao Trì Tâm giật : "Nhiều ? To cỡ nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-28-ta-da-that-lau-khong.html.]

Vừa dứt lời, một cơn gió tanh nồng ập đến, cảm giác nguy hiểm khiến tóc gáy nàng dựng . Đại sư tỷ kịp nghĩ ngợi, bế thốc Hề Lâm lên ngự kiếm bay vọt .

Một cái mồm đỏ lòm đầy răng sắc vặn ngoạm trượt gót chân nàng, nghiền nát cả tảng đá vụn ngay chỗ họ .

Thấy miếng mồi vụt mất, con quái vật ngửa cổ gầm lên một tiếng giận dữ với Dao Trì Tâm. Tiếng gầm khiến bắp chân nàng nhũn .

"Con trưởng thành, còn to như thế ."

Đại sư tỷ chạy trốn than vãn: "Ta lo nổi !"

Nàng xuống Hề Lâm: "Sư , cách nào xử lý nó ?"

Hề Lâm: "Linh cốt của hạn chế, dùng lực."

Mê Võng Điểu tuy bay cao nhưng nhảy giỏi. Thấy nó đang cào đất lấy đà, Dao Trì Tâm hỏng bét.

Hề Lâm trong lòng nàng bảo: "Sư tỷ, mở linh đài cho ."

Nàng chút do dự: "Được!"

Linh đài mở, thần thức của nàng một luồng sức mạnh kéo . là một lạ hai quen, Dao Trì Tâm nhanh ch.óng thích nghi với cảm giác đổi xác. Thân xác nam nhân nàng còn dùng , thiếu niên nhỏ tuổi thì vấn đề gì.

Hề Lâm (trong xác Dao Trì Tâm) đạp kiếm khí tránh né con quái đang lao tới, dắt nó chạy lòng vòng một hồi. Chờ nó mất phương hướng, tìm một chỗ kín đáo đặt Dao Trì Tâm (trong xác Hề Lâm) xuống.

Sư tỷ hiện giờ đang dùng thể của . Hề Lâm định thi triển hộ thuật cho nàng, nhưng khi đưa tay lên đầu nàng, qua đôi mắt của Dao Trì Tâm, chợt thấy hình ảnh chính lúc nhỏ.

Khoảnh khắc , sững sờ, trái tim khẽ lay động.

Dung mạo thiên chân vô tà, tâm cảnh thuần khiết của đại sư tỷ, nó khôi phục gần như hảo hình ảnh thiếu niên trong ký ức của .

Không khổ cực, sợ nóng lạnh, nhựa sống căng tràn như dòng nhiệt huyết bao giờ nguội tắt.

Dao Trì Tâm thấy kỳ lạ: "Hửm?"

Hề Lâm nhanh ch.óng thu ánh mắt, để một luồng linh khí hộ nghênh địch.

Đại sư tỷ nấp cây, tuy thoáng chút thắc mắc nhưng sự hiếu kỳ chiến thắng tất cả, nàng ló đầu hớn hở lên cao: Thật quá, thưởng thức cảnh chính đại sát tứ phương !

Hề Lâm (đang dùng xác Dao Trì Tâm) khi xuyên qua cánh rừng, khi xuất hiện trở , vai khoác thêm chiếc áo choàng Vô Cực trắng muốt. Hắn múa hai vòng thanh sương nhận Quỳnh Chi, vẻ mặt ung dung bổ về phía Mê Võng Điểu.

Con quái vật lao thẳng tới như nộp mạng, lưỡi đao Quỳnh Chi đ.â.m sâu trán nó, lập tức đông cứng cả cái đầu chim. Vụn băng văng tung tóe. Con yêu thú vẫn cố giãy giụa. Hề Lâm khẽ nhíu mày. Dù đây cũng là đại yêu trưởng thành, chỉ dựa tu vi của sư tỷ để một đao kết liễu thì vẫn quá sức.

Con Mê Võng Điểu ngã xuống đất, đập cánh loạn xạ để gạt lớp băng đầu.

Dao Trì Tâm thấy "" cao, thong thả đổi tay cầm đao, ánh bạc lóe lên, thanh đao bỗng tách đôi.

Nhật Nguyệt

Cầm đôi băng nhận tỏa hàn khí, Hề Lâm di chuyển nhanh như một tàn ảnh, kiếm ý sắc lạnh cuốn quanh . Hắn như một cơn lốc xoáy mang theo hai thanh đao, tàn nhẫn quét qua thể đồ sộ của con quái vật, c.h.é.m nó thành trăm mảnh giữa làn m.á.u b.ắ.n tung tóe ——

Dao Trì Tâm còn kịp trầm trồ khen ngợi "chính " thì từ bên cạnh, một con Mê Võng Điểu thương khác đ.á.n.h văng tới, va sầm con quái đang Hề Lâm c.h.é.m g·iết.

Trong màn đêm, một bóng ngự kiếm bay tới, lướt qua Hề Lâm đang khoác lớp vỏ đại sư tỷ.

Ánh mắt tới đầy vẻ kinh ngạc: "Dao Trì Tâm?"

Dao Trì Tâm phía tới, thầm kêu hỏng bét.

Sao là Lâm Sóc!

Xung quanh Lâm Sóc vẫn còn vài con Mê Võng Điểu đuổi theo, lúc đổi xác thời cơ . Hề Lâm Lâm Sóc với vẻ phiền phức, quyết định thèm đáp , tiếp tục c.h.é.m g.i.ế.c con quái mặt.

"Này." Lâm Sóc thấy nàng ngó lơ , tính hiếu thắng trỗi dậy, c.h.é.m quái sáp hỏi: "Sao ngươi ở đây? Đêm hôm thế ?"

Dao Trì Tâm lo lắng, vội nhắc nhở sư qua linh đài: "Hỏng , trả lời hai câu , gì là lòi đuôi đấy."

Hề Lâm bất đắc dĩ, một đao c.h.é.m rụng một con quái gần đó, trả lời Lâm Sóc qua loa: "Lát nữa ."

Giọng điệu sư vốn lạnh nhạt, nay mượn miệng nàng càng khiến khí chất đại sư tỷ trở nên cao ngạo, xa cách, trông chẳng khác nào đoạt xá.

Dao Trì Tâm sốt ruột chỉ mọc thêm cái miệng gáy : "Đệ đừng cứng nhắc thế, hoạt bát lên, hoạt! bát!"

"Đệ nhớ xem ngày thường chuyện với thế nào."

Hề Lâm: "……"

Hắn thật sự diễn hai chữ thế nào.

mang khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của đại sư tỷ, đắn đo hồi lâu, cuối cùng nặn một nụ gượng gạo khẽ "hừ" một tiếng với Lâm đại công t.ử.

Lâm Sóc tiếng "hừ" cho ngơ ngác.

Hắn thấy oan uổng, lẩm bẩm: "Không thì thôi, gì mà hung dữ thế……"

Dao Trì Tâm còn thấy tổn thương hơn cả Lâm Sóc: "Trong lòng như ?"

"……"

Hề Lâm vốn học dáng vẻ vô tư lự, thần thái bay bổng của nàng, nhưng đáng tiếc khí chất đôi khi đôi với trí tuệ, thật sự học tinh túy của Dao Trì Tâm, chỉ thể "vẽ hổ thành thành ch.ó".

Hắn thở dài, vung đao c.h.é.m đứt đôi một con tiểu yêu: "Sư tỷ, thật lâu 'hoạt bát' qua, đừng khó quá."

Dao Trì Tâm: "Xin …… Vậy cứ tự nhiên."

biến thành trẻ con cũng là để cứu nàng.

Diệt xong mấy con Mê Võng Điểu trưởng thành, lũ còn chỉ là tiểu yêu, Lâm Sóc và Hề Lâm mỗi chia một nửa giải quyết. Tuy tiểu yêu khó trị, nhưng Lâm Sóc vẫn nhận thủ Dao Trì Tâm nhanh nhẹn hơn hẳn, thái độ đối địch bình tĩnh tự tin, thậm chí thỉnh thoảng còn phô diễn những kỹ năng thực chiến khiến kinh ngạc.

Khi con quái cuối cùng đổ gục, Lâm Sóc ôm đàn hạ xuống cạnh Dao Trì Tâm, tò mò hỏi: "Đao pháp khá đấy, học ở ?"

Thật bất ngờ, cô nương đối diện mặt thèm , dáng vẻ trầm mặc nội liễm, phần cao ngạo. Hắn đang định kỹ hơn thì Dao Trì Tâm đổi xác , lập tức phá tan bầu khí cao lãnh mà sư tạo .

Nàng đầu , bày bộ dạng đắc ý đặc trưng của đại sư tỷ:

"Ngưỡng mộ ? Còn lâu mới cho !"

Lâm Sóc: "……"

Vừa còn thấy nàng cao ngạo! là mắt mù thật .

Loading...