Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 21: Sư đệ tốt của ta, giúp ta một tay đi, ta không...
Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:39:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hề Lâm việc vốn kín kẽ, của Kiếm Tông tra xét cũng chẳng tìm manh mối gì, cuối cùng đành bỏ cuộc. Khi hội lớn hạ màn, những ngày dưỡng bệnh thong dong tự tại của Dao Trì Tâm cũng đến hồi kết. Thân thể tu hành vốn yếu ớt như phàm, nàng sớm khỏe hẳn .
Vừa khỏi bệnh, vị đại sư tỷ đối mặt với những buổi luyện tập khắc nghiệt hơn từ phía sư — chẳng kiếm một đống pháp thuật phòng , bắt nàng học thuộc bằng hết. Dao Trì Tâm yếu ớt chống đối một phen. Phù chú trận pháp còn học xong, giờ thêm món nữa!
"Với ... bấy nhiêu món bảo vật hộ ..."
Hề Lâm kiên quyết lạ thường, tuyệt mảy may nhượng bộ. Hắn còn nghiêm khắc tới mức thông đồng với "nguyên lão", đặt cây giá nến Vô Cực bên cạnh bàn, hễ thấy nàng gật gù buồn ngủ là nó liền gõ nhẹ lên đầu nhắc nhở.
mà đại sư tỷ thật sự chẳng yêu thích chuyện sách.
Sau khi giải quyết xong mối nguy tại buổi luận đạo, ý chí nàng lơi lỏng nhiều.
Tay thì chống cằm sách, mắt thì dán chữ, nhưng đầu óc nàng bay tận chín tầng mây, đang mải mê diễn đủ thứ tuồng tích trong bụng.
Cây đèn nguyên lão thấy nàng như , lập tức nóng nảy tỏa ánh nến nhấp nháy liên hồi như báo động.
Dao Trì Tâm vẫn còn đang ngẩn ngơ thì cuốn sách trong tay rút phắt . Nàng giữ nguyên tư thế, rón rén ngước mắt lên. Chàng thiếu niên đang xuống với ánh mắt vài phần giận dỗi, nhưng ngay đó chỉ còn vẻ bất lực.
Hề Lâm thở dài: "Sư tỷ..."
Dao Trì Tâm vội ngay ngắn : "À... xem ngay đây, xem ngay đây."
Nàng liếc một cái, khéo léo dỗ dành: "Đệ đừng giận mà."
Hề Lâm thấy nàng cầm quyển sách lên, một lát cầm ngược đầu, rõ việc ghi nhớ xưa nay vốn thế mạnh của sư tỷ, nàng thấy khô khan cũng chẳng thể trách .
Hắn bèn dịu giọng : "Sư tỷ, bảo vật tuy nhưng cũng lúc bất trắc. Chỉ pháp thuật do chính nắm giữ mới là thứ chắc chắn nhất, ít lúc lâm nguy còn thể giữ mạng ."
Dao Trì Tâm hiểu rõ là vì tại hội lớn qua nàng sức chống đỡ nên mới thương nặng như thế. Chẳng xa, năm xưa đối mặt với quân truy đuổi, nàng cũng c.h.ế.t vì lẽ đó. Sư cũng là cho nàng thôi.
Đại sư tỷ xốc tinh thần: "Ta , mấy phép phòng dù nhắc cũng sẽ nhờ dạy."
Nàng tiện tay nghịch bình t.h.u.ố.c nhỏ bàn: "Đừng thế , cũng ham sống sợ c.h.ế.t lắm chứ, xem phép chạy trốn của chẳng khá ? Huống hồ đan d.ư.ợ.c của Diệp trưởng lão là nhất thiên hạ, chỉ cần uống một viên là thể..."
Ngón tay nàng bỗng khựng , bình sứ nhỏ nghiêng mặt bàn. Ánh nến Vô Cực lướt qua lớp men sứ bóng loáng.
Khoan .
Dao Trì Tâm sực nhớ một chuyện.
"Đan độc ngấm xương tủy, nếu là ngày thường, ngươi quả là một đối thủ đáng gờm."
Đan độc.
Nàng cuối cùng cũng hiểu vì mỗi mơ thấy Bạch Yến Hành câu , lòng nàng lạnh toát. Đêm đại nạn năm , tất cả đều trúng độc của đan sư!
Nhật Nguyệt
Phải .
Dao Trì Tâm thẳng dậy. Vì mà Hề Lâm mới thương từ , vì cha nàng mới đ.á.n.h lén thành công, và hệ thống phòng vệ của núi Dao Quang mới tê liệt . Nghĩ cũng , chuyện mờ ám thì tay , mà dùng độc luôn là cách thượng sách.
trong ký ức, bản nàng trúng độc.
Nếu hạ độc là nhanh nhất, chắc chắn là đường ăn uống. Người tu tiên quá trọng chuyện ăn uống, nhưng nước, rượu nồng hoa quả linh khí là thứ thể thiếu.
, chính là rượu.
Tại tiệc cưới, dù ăn thì cũng chẳng thể từ chối rượu, mà nàng thì bận rộn trang điểm, lễ cả ngày nên uống giọt nào. Bởi Bạch Yến Hành mới đưa cho nàng chiếc vòng ngọc đó.
Kẻ nào cấu kết với Bắc Minh Kiếm Tông để hạ độc ?
Kẻ đó chắc chắn là một t.ử quèn, bởi để khiến cha nàng mắc bẫy thì tu vi ít nhất cũng hàng trưởng lão. Cao thủ giỏi cả y lẫn độc núi Dao Quang... Một cái tên thể hiện trong đầu nàng.
Diệp Quỳnh Phương.
Có là bà ?
Bà quá am hiểu núi Dao Quang, cách tê liệt trận pháp trấn sơn, là bậc thầy về đan đạo, nếu kết hợp với một kiếm tu cùng cấp bậc thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh.
Mọi điều kiện đều khớp...
từ tận đáy lòng, Dao Trì Tâm nghi ngờ như .
Diệp trưởng lão đối xử với nàng quá đỗi tình, gần như là nàng lớn lên. Nghĩ đến một bậc tiền bối hiền hậu như thế phản bội môn phái, nàng cảm thấy lòng rối bời, niềm tin như đảo lộn.
Nàng nhắm mắt, hít một thật sâu.
Không vội, nghĩ kỹ .
Chắc chắn đại biến năm xưa là do nội gián cấu kết với ngoài. Ngoài những tai mắt trộn, hẳn một nhân vật tầm ảnh hưởng lớn. Kẻ đó tu vi thấp, khả năng cao là đan sư.
cũng chắc.
Bản Kiếm Tông cũng một trưởng lão luyện đan, nếu hạ độc thì cũng thể .
Lại về kẻ phản bội . Hiện giờ thời gian ngược năm sáu năm , kẻ là mua chuộc khi hai phái kết minh, bí mật tư thông từ lâu?
Bây giờ kẻ đó ở phía nào?
Đã trở mặt vẫn còn đang giả vờ trong sạch?
Để đề phòng, cứ giả sử tình huống nhất .
Nay cục diện đổi, đối tác của Dao Quang là Côn Luân chứ Kiếm Tông, Bắc Minh tạm thời cơ hội tiếp cận, nguy cơ coi như tạm qua .
nếu đây là một âm mưu sắp đặt từ lâu, thì kẻ nội gián vẫn còn đó, sớm muộn gì cũng là một mầm họa. Cứ ngỡ ngăn việc kết minh là ngăn kiếp nạn, xem nàng vẫn nghĩ chuyện quá đơn giản.
Đại sư tỷ rầu rĩ ôm mặt. Bắc Minh thua một , liệu dễ dàng bỏ qua cho núi Dao Quang ?
Dù thế nào cũng tìm kẻ mới . kẻ đó là ai cơ chứ?
Dao Trì Tâm nhẩm pháp thuật lấy ngón tay vẽ vòng vèo giấy. Nàng luôn thấy đời hiếm ai thắng nổi cha , bậc đại năng đỉnh cao trong giới tu hành chỉ ba , hai vốn ưa nhàn tản, giống hạng cấu kết với Kiếm Tông.
Còn những kẻ tầm đó, đối phó với Dao Quang Minh thì chỉ thể dùng quỷ kế.
Ngoài độc , hẳn một đòn sát thủ bất ngờ nào đó khiến ông kịp trở tay, nếu thì mấy gã tông chủ Kiếm Tông cũng chẳng gì ông, bởi họ cách cả một cảnh giới mà.
Thế nên, khả năng cao nhất là cận ám toán. Đã là quen, tu vi cao, am hiểu tường tận núi Dao Quang... thì chỉ các trưởng lão, hoặc là hàng t.ử đầu các phong.
Núi Dao Quang bốn phong: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.
Các phong chủ đều là bậc trưởng lão, còn cha nàng ở phong Thanh Long kiêm chức chưởng môn.
Diệp Quỳnh Phương của phong Chu Tước là đại năng đan đạo, giao tình hơn ngàn năm với Dao Quang Minh, quản lý bộ việc luyện t.h.u.ố.c núi, tay đồ ăn thức uống thì dễ như trở bàn tay.
Trưởng lão Ân Ngạn phong Huyền Vũ thì theo nghiệp đúc khí, chính là hằng năm vẫn tặng "đồ chơi" mới cho Dao Trì Tâm.
Ông tính tình lầm lì, lúc nào cũng trùm kín áo choàng thấy mặt, là một kỳ quái, là cha nàng mời từ bên ngoài về chứ t.ử gốc.
Còn phong Bạch Hổ, trưởng lão vốn là sư phụ của Lâm Sóc, nhưng nhiều năm một xuống núi bặt vô âm tín, đến nay vẫn rõ tung tích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-21-su-de-tot-cua-ta-giup-ta-mot-tay-di-ta-khong.html.]
Vị trí trưởng lão phong Bạch Hổ hiện vẫn đang để trống. Ngẫm thấy chỗ nào cũng điểm đáng nghi. Nếu qua với Kiếm Tông, chắc chắn đôi bên sẽ thỉnh thoảng đưa tin cho , nếu để ý kỹ sẽ tìm thấy dấu vết. Nên bắt đầu từ ai đây?
Nghĩ là , nhưng đến khi sực tỉnh, Dao Trì Tâm vô thức theo dõi hành tung của Diệp Quỳnh Phương.
Dù trong lòng nghi ngờ, nàng vẫn thừa nhận bà là đáng lưu tâm nhất.
"... Sư tỷ, đến lúc lật trang ."
Tại giảng đường, đại sư tỷ Hề Lâm nhắc nhở mới giật , vội vẻ đang suy ngẫm nghiền ngẫm mà trang trọng lật sách.
Sư day day giữa chân mày, bồi thêm một câu: "Không quyển ..."
Dao Trì Tâm: "..."
Để hành động quá lộ liễu, nàng đành hóa thành một t.ử bỗng dưng ham học đan đạo, cùng đám tiểu t.ử Diệp Quỳnh Phương giảng bài. Nghe mà buồn ngủ rũ rượi, cảm giác còn khổ hơn ở nhà học cuốn "Pháp thuật lược yếu" với sư .
nàng dám ngủ thật, cố nhớ lấy vài điều để còn cớ mà đến gặp Diệp Quỳnh Phương bắt chuyện. Bình thường nàng vẫn ghé chỗ các trưởng lão, nhưng giữa họ chẳng chuyện gì để , cứ đến mãi thì lộ quá, dễ đ.á.n.h động kẻ gian.
Thế nên một thời gian kiên trì, nàng thế mà cũng học chút ít về y lý. Dao Trì Tâm cầm cuốn sổ ghi chép vụn vặt hằng ngày, ngẫm nghĩ.
Diệp trưởng lão là nề nếp, hành tung đều quy luật. Bà thường giảng kinh, bàn luận y đạo với Tuyết Vi, hoặc ở trong phòng luyện đan.
Xem chẳng gì khác lạ...
Chẳng lẽ nàng nghĩ nhiều quá ?
Dao Trì Tâm bỗng dừng bước.
Không đúng.
Không hẳn là " gì khác lạ".
Nàng khoanh tròn chữ "trong phòng " cuốn sổ.
Trong môn phái sẵn phòng luyện đan chuyên dụng, Diệp Quỳnh Phương cứ thích luyện đan trong phòng riêng?
Dù chỗ ở của trưởng lão lò luyện đan, nhưng trang thiết ở phòng chung vẫn đầy đủ và tiện lợi hơn. Trước đây bà luyện đan ở phòng chung để t.ử dễ bề quan sát học hỏi cơ mà.
Bà bắt đầu ru rú trong phòng từ bao giờ?
Dao Trì Tâm lật những trang . Nàng mới bắt đầu ghi chép từ hội lớn, nên thông tin đều ghi là bà luyện đan tại chỗ ở. Nếu trí nhớ nàng lầm, thì sự đổi cũng bắt đầu ngay khi hội lớn kết thúc.
Sao trùng hợp thế?
Bà một tránh mặt , ở lỳ trong đó vài canh giờ... Chẳng lẽ trong phòng thứ gì thể để ai thấy?
Hay bà đang chuyện gì mờ ám?
"Chát!"
Đại sư tỷ là , vỗ mạnh cuốn sổ . Đoán già đoán non chẳng bằng tận mắt chứng kiến. Nàng quyết định thám thính một phen.
Lúc tại Bắc Minh Kiếm Tông. Trưởng lão đan sư mặt mày ủ rũ tiến về phía điện chính để nhận tội với tông chủ.
Đi nửa đường, lão dừng trời xám xịt, dặn dò bên cạnh: "Gửi tin cho ' ' ở núi Dao Quang , chúng cần bàn bạc xem bước tiếp theo gì."
--
Dao Trì Tâm kéo Hề Lâm đến sân phong Chu Tước, ngó như kẻ trộm, mới thì thầm cầu cứu: "Sư , giúp !"
Chàng thiếu niên nàng với ánh mắt phức tạp, vẻ mặt thật khó tả: "Sư tỷ, tỷ lo việc chính sự . Trước học đan đạo nên mới giảng cùng, mới mấy ngày đổi trò khác ?"
Nàng vội vàng thề thốt: "Lần thì , chắc chắn là việc hệ trọng, còn hệ trọng hơn cả buổi luận đạo ."
Hề Lâm hỏi: "Việc gì?"
Đại sư tỷ hãnh diện đáp: "Lẻn phòng riêng của Diệp trưởng lão!"
"..."
Sư định bỏ ngay lập tức, nàng vội nhanh tay túm lấy tay áo : "Đừng mà, giải thích ."
Hề Lâm khựng , đầu : "Tỷ điên ? Đó là đại năng hàng hóa cảnh đấy."
"Không như nghĩ , nguyên do cả!"
Dao Trì Tâm đem hết suy đoán và cuốn sổ ghi chép tỉ mỉ cho xem.
"Trừ phi là bế quan, hiếm đan sư nào luyện đan trong phòng riêng suốt như thế."
Nói xong, nàng sáp gần chờ ý kiến của : "Ta nghĩ đó, thấy ?"
Hề Lâm lật xem cuốn sổ, nét chữ thanh mảnh gọn gàng, ghi chép đầy đủ, chứng tỏ nàng tâm huyết.
Hắn trầm tư một hồi ngước mắt lên: "Tỷ cho rằng Diệp trưởng lão chính là kẻ phản bội chưởng môn trong giấc mơ của chị ?"
Dao Trì Tâm thật thà gật đầu: "Ta cũng chỉ là nghi ngờ thôi."
Hắn khép cuốn sổ , đột nhiên hỏi: "Hóa mấy ngày nay tỷ chăm chỉ giảng là vì chuyện ?"
"Ừm..."
Đại sư tỷ thấy còn gắt gao liền nịnh nọt: "Diệp trưởng lão giảng chẳng dễ hiểu bằng , vẫn là sư dạy nhất."
Thấy Hề Lâm gì, nàng bèn lắc lắc tay áo : "Sư , giúp mà, một dám ."
Nàng bồi thêm: "Sư , năm xưa... ý là trong mơ , c.h.ế.t t.h.ả.m lắm, chẳng thây, da thịt nát bấy, đầu lìa khỏi cổ, nhẫn tâm như ..."
Thấy liếc sang, nàng lập tức vẻ "yếu đuối đáng thương", chớp mắt liên hồi.
"..."
Hề Lâm nhắm mắt thở dài bất lực, cuối cùng cũng lên tiếng: "Chỗ ở của bậc đại năng, dù mặt thì đồ đạc cũng đều vương chút linh khí, tỷ là bà sẽ cảm nhận ngay."
"Không , bùa ẩn ."
Hề Lâm nàng lục lọi trong túi túi trữ vật.
"Bùa ẩn thường tác dụng với hàng hóa cảnh , loại giấu đại năng thì hiếm lắm, chợ đen cũng..."
Hắn kịp dứt lời thấy Dao Trì Tâm lôi cả xấp: "Có đây, bùa ẩn dành cho hàng hóa cảnh."
Hề Lâm: "..." là của núi Dao Quang, giàu nứt đố đổ tường.
Sư đành chịu thua túi tiền của nàng: "... Đi thôi."
Dao Trì Tâm dùng một lá bùa, đưa phần còn cho : "Sư ."
Hề Lâm nhận: "Đệ cần."
Hắn tự bấm quyết, trong nháy mắt hình tan biến hư .