Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 17: Vậy sư đệ, đệ đánh thắng được hắn không?...

Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:38:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

sự cố "giá nến" ngoài ý , nhưng may vẫn còn trường cung thể dùng, ít nhất món pháp khí thượng hạng xó bám bụi, đối với đại sư tỷ mà thực sự là một phần chiến lực hiếm .

Thế nhưng chiến lực là một chuyện, đến khi thực sự bắt tay tu luyện, Dao Trì Tâm mới thấm thía rằng: sử dụng vật càng mạnh thì cái giá trả càng đắt. "Lão tiền bối" vẫn giữ thói cũ, chẳng hề ưa gì nàng.

Hề Lâm ngày thường tuy nghiêm khắc nhưng cùng lắm chỉ bắt nàng , luyện đến khi hình dáng mới thôi, chung vẫn còn ôn hòa chán.

cái cục sắt thì khác, nó thuộc hạng thẳng tính như ruột ngựa, hễ Dao Trì Tâm chiêu chuẩn là luồng linh phong của nó liền quất thẳng mặt nàng, hệt như một ông thầy đồ cổ hủ đang nổi lôi đình.

Thế là đại sư tỷ một mặt mắng, một mặt chính pháp khí của "tẩn", quả thực là sống trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Ban ngày nàng học thuộc phù trận, hoàng hôn luyện pháp khí, trừ lúc nghỉ ngơi vài canh giờ, cái sân lúc nào cũng trong tình trạng "gà bay ch.ó sủa", đến cả tiên hạc bay ngang qua cũng chẳng dám dừng chân, chỉ hận thể tránh cho xa.

Linh khí lúc sáng lúc tối, chỉ khi đêm xuống mới miễn cưỡng yên tĩnh đôi chút.

Dao Trì Tâm mệt đến rã rời, dùng d.ư.ợ.c liệu ngâm cho giãn gân cốt xong, nàng vươn vai bước ngoài thì đột nhiên cảm thấy gì đó khác thường.

Hề Lâm vẫn còn ở trong viện, hề rời .

Thường ngày tầm về chỗ ở từ lâu, nhưng lúc leo lên cành cây linh thụ, lưng về phía nàng lên bầu trời đêm, chẳng rõ đang gì. Tán lá xum xuê cao v.út, nàng cố hết sức ngước đầu lên cũng chẳng thấy gì đặc biệt, chỉ thấy bóng lưng toát lên vẻ tịch mịch lạ thường.

Nhật Nguyệt

Đại sư tỷ tiện tay mượn một đạo kiếm khí, nhón chân một cái, nhẹ nhàng như cơn lốc bay v.út lên cao. Gió nhẹ nổi lên rung động cả tán hoa lá. Nhận thấy cành cây bên cạnh trĩu xuống, thiếu niên chỉ khẽ liếc mắt nhanh ch.óng về phía xa, như thể đoán nàng sẽ đến góp vui.

"Sư tỷ, đêm nay thể mượn cây của tỷ một lát ?"

"À, chứ."

Dao Trì Tâm chút nề hà, khép váy xuống bên cạnh, đưa tay che trán theo hướng mắt Hề Lâm: "Đệ đang gì thế? Ngắm ?"

Dải ngân hà trải rộng như gấm hoa, giữa trời treo lơ lửng một vầng trăng tròn vành vạnh tỏa ánh sáng thanh khiết lạnh lẽo.

bên cạnh khẽ ừ một tiếng.

Cây linh thụ "nuôi" bằng linh khí của nàng mà cao hơn hẳn những cây khác, ngọn cây cảm giác như vạn núi nghìn sông đều phục chân, tinh tú bao la kéo dài đến tận chân trời mà phàm thể chạm tới.

Dao Trì Tâm mới sực nhớ tối nay là rằm, hèn chi trăng sáng thế. Tính từ lúc nàng trọng sinh trở đây hơn nửa tháng, ngày nào cũng xoay quanh việc tu luyện và đấu đá.

Chỉ mới nửa tháng thôi ?

Mà nàng cảm giác như trôi qua cả năm trời vì thứ quá dồn dập.

Đại sư tỷ trời , bỗng thốt lên đầy khát khao: "Thật chẳng đến bao giờ mới thể tự đảm đương việc đây..."

Hề Lâm tùy ý phụ họa: "Cứ theo tiến độ mà luyện, sẽ lâu ."

Dao Trì Tâm lập tức hào hứng, sang rạng rỡ: "Vậy nếu cứ chăm chỉ ngừng, đ.á.n.h bại Bạch Yến Hành ?"

"..." là ba câu rời nghề cũ.

Hề Lâm thực sự hỏi tại nàng chấp nhất với đến thế, nhưng nên xen chuyện riêng, chỉ thở dài thật: "Không thể."

"Tại chứ?"

Nàng cau mày nản chí, "Ta thể nỗ lực thêm chút nữa mà."

"Nỗ lực bao nhiêu cũng vô dụng."

Với những chuyện , luôn thẳng thắn đến mức tàn nhẫn, "Thiên tư của vốn tỷ , tỷ thể bắt thiên tài cứ yên một chỗ đợi tỷ đuổi kịp. Mà hạng kiếm tu như , hễ còn sống thì bước chân sẽ bao giờ chậm ."

Đại sư tỷ mới nhớ cái lẽ thường tình , tiếc nuối trầm ngâm hồi lâu.

Rồi nàng bỗng chuyển mắt, vẫn chống cằm : "Vậy sư , đ.á.n.h thắng ?"

Hề Lâm im lặng trong thoáng chốc. "Không , giao thủ mới rõ ."

Nghe câu đó, nàng hiểu rằng đời đích hạ thủ "chồng cũ" e là giấc mộng xa vời.

khẳng định ngay mà thận trọng như thế, chứng tỏ Bạch Yến Hành là kẻ mà ngay cả cũng dè chừng. Đến còn chắc thắng dễ dàng thì một kẻ nửa mùa dựa khác chỉ điểm như nàng còn trông mong gì.

Dao Trì Tâm thẫn thờ tinh quang, đúng lúc một ngôi băng xẹt qua chân trời.

"À, ."

Nàng vỗ tay một cái, "Làm phiền giúp tu luyện lâu nay mà vẫn cảm ơn . Sư gì nào? Ta một bộ 'Nguyệt Dũng Nhuyễn Giáp' do bậc thầy chế tác, hợp với kiếm tu các , cầm lấy mà dùng."

Hề Lâm vẫn bất động, lắc đầu: "Không cần, dùng thứ đó."

"Vậy thích cái gì? Ta dù cũng tạ lễ cái gì chứ."

Đại sư tỷ rầu rĩ ôm mặt, "Nếu cứ thấy như đang chiếm tiện nghi của ."

Nàng thấy hít một dài, vẻ đang suy nghĩ kỹ. Hề Lâm bỗng chớp mắt, bóng hình trăng đều thu cả đôi đồng t.ử của .

"Nói thì..."

Hắn lấy từ một chiếc sáo tiêu bằng xương thú nhỏ nhắn, đưa đến mặt nàng, "Ta khúc 《Phù Tra》, sư tỷ thể thổi cho ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-17-vay-su-de-de-danh-thang-duoc-han-khong.html.]

Chiếc tiêu trông cũ kỹ, lốm đốm vết sẹo thời gian, vật xưa. Muốn nhạc, còn chỉ định nhạc cụ, là yêu cầu tuy quá đáng nhưng khá kỳ quặc.

Đại sư tỷ cầm lấy, như thể đang cầm một món đồ cổ, miệng tìm điệu chê bai: "Sư , gu của cũ kỹ thật đấy, tầm tuổi cha mới thích khúc ."

Hề Lâm mặc kệ nàng: "Tỷ cứ thổi ."

Dao Trì Tâm thử vài âm, mượn ánh trăng mờ ảo và sương đêm cô tịch, thổi lên một đoạn cổ điệu uyển chuyển như một giấc mộng dài.

Điệu nhạc thanh tĩnh bình thản, mềm mại tan đêm đen.

Tiếng tiêu xương trong trẻo hơn tiếng huân nhưng trầm hùng hơn tiếng sáo, mang theo vẻ linh hoạt kỳ ảo, khiến khúc nhạc vốn cổ xưa càng thêm phần thê lương... nếu tính đến việc thổi cứ ba đoạn nhịp một .

"Phì—" Chim ch.óc đậu gần đó giật vỗ cánh bay .

Khi môi đại sư tỷ vô tình thổi một âm thanh khê nồng sứt sẹo, Hề Lâm cạnh đó cuối cùng cũng nhịn mà bật .

Dao Trì Tâm: "..." Thổi nổi nữa .

Nàng đỏ mặt gay gắt bào chữa: "Làm gì mà , đầu thổi tiêu xương, thổi thế lắm !"

Hắn ban đầu chỉ khẽ, nhưng nàng xong thì tiếng càng rõ hơn, kìm .

Đại sư tỷ bao giờ thấy Hề Lâm sảng khoái như , thật là khó hiểu. Mà nghĩ đến việc vì cái tài nghệ vụng về của , nàng càng thấy " ".

Nàng hậm hực lườm , lầm bầm: "Đệ thật thì để tìm Lâm Sóc đến gảy cho mấy khúc, chơi đàn giỏi lắm, thổi nhạc chắc chắn hơn nhiều."

Nào ngờ Hề Lâm nén ngăn nàng : "Không... cần sư tỷ, tỷ cứ thổi , chỉ tỷ thổi thôi."

Hiểu , chỉ xem trò chứ gì!

Lời mắng mỏ chực trào cửa miệng, nhưng nhớ đến lời hứa "tạ lễ" lúc nãy, nàng nuốt ngược trong.

Chẳng lẽ sở thích của là xem khác trò hề?

Người bệnh, thật thể lý giải nổi!

Dao Trì Tâm thầm mắng trong lòng, đành cầm tiêu lên nữa, nén cơn giận và cái trán đang nổi gân xanh để tiếp tục tạo "ma âm".

"... Không !"

"Còn thổi nữa!"

Khúc 《Phù Tra》 do ai sáng tác đến nay rõ, lẽ là lời truyền miệng từ ngàn xưa. Điệu nhạc của nó mang một phong vị riêng, như mang theo thở u thăm thẳm từ nơi xa xăm.

Khi chìm đắm đó, như lạc một khu rừng rậm rạp, ngước mắt thấy ánh trăng le lói qua kẽ lá, huyền bí bao la. Giữa đêm khuya ngọn cây, cái cảm giác tĩnh mịch xuyên gian càng trở nên chân thực.

Tiếng của Hề Lâm nhỏ dần tắt hẳn, tựa lớp vỏ xù xì của linh thụ, lặng lẽ ngắm vầng trăng xa xôi.

Như thể đang về một thời đại thể chạm tới qua bao thăng trầm dâu bể.

Bên tai là tiếng tiêu bập bẹ của đại sư tỷ, kỳ lạ , dù vụng về nhưng vẫn cảm giác ban đầu. Có hương hoa ấm áp và tròn đầy.

Dao Trì Tâm lúc đầu còn thổi ngắc ngứ, thấy sư bảo ngừng, nàng cứ thế luyện luyện , đến cuối cùng thể thổi hết cả khúc một cách trôi chảy. Thậm chí còn định trổ tài khoe khoang chút kỹ thuật.

Một khúc kết thúc, nàng đang định sang hỏi Hề Lâm thấy thế nào, chữ "Sư" mấp máy thấy thanh niên nghiêng đầu cành cây, nhịp thở đều đặn, rõ ràng là ngủ say.

Nàng khẽ im bặt, ánh mắt hiện lên vẻ cảm kích dịu dàng. Nàng lấy từ túi Càn Khôn một pháp khí giữ ấm và đuổi muỗi bao quanh lấy , còn thì cầm tiêu lên, tiếp tục thổi thầm lặng bóng đêm.

Tu sĩ cần ngủ nhiều, khi mệt mỏi cùng lắm chỉ chợp mắt một hai canh giờ, nhưng đêm nay Hề Lâm ngủ sâu một cách lạ kỳ, một giấc đến tận bình minh.

Ánh nắng ban mai đậu mí mắt, bên tai vẫn vảng vất giai điệu nào đó, khi mở mắt cũng chẳng rõ đ.á.n.h thức bởi thứ gì.

Hề Lâm ôm đầu dậy, trong phút chốc dường như vật gì đó lóe lên biến mất túi tiền bên hông của đối diện.

Khúc 《Phù Tra》 vang lên suốt đêm cuối cùng cũng dứt.

"Sư , tỉnh ."

Hắn ngơ ngác Dao Trì Tâm, thấy tay nàng vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc sáo tiêu, cảm thấy phi lý thể tin nổi: "Sư tỷ... tỷ vẫn còn thổi ?"

"Không ngờ tới đúng ."

Nàng ưỡn thẳng lưng, giữa mày hiện rõ vẻ khoe khoang: "Khúc giờ thể thổi theo ba kiểu khác , thuộc làu làu luôn, còn thể đổi từ sáo sang tiêu mượt mà tì vết! Có một đoạn ?"

"..." Người bình thường gặp chuyện ai thổi sáo suốt cả đêm?

Hề Lâm cứ ngỡ nàng đợi chán thì sẽ tự về, ai dè đại sư tỷ thật thà đến mức khiến á khẩu, nhưng đồng thời một cảm giác bất lực đầy quen thuộc. "Ta hành hạ tỷ, khúc cần luyện cả đêm, thà tỷ học thuộc mấy cái pháp trận còn thực tế hơn."

Dao Trì Tâm chẳng ngờ cái tài nghệ nàng dày công mài giũa trân trọng: "Chính bảo mà, chỉ thể hiện thành ý một chút thôi! Thổi vài tiếng thôi thì hóa qua loa quá , mặt mũi nào mà tạ lễ . Với cũng thể bỏ một ở đây ."

Hề Lâm ngẩn , vốn tưởng sư tỷ chỉ cho vui, lúc ngược chính mới là thấy lúng túng, chẳng tiếp lời .

lúc , một con hạc giấy bằng lá vàng lấp lánh ánh nắng bay v.út về phía hai , đậu lên đầu ngón tay Dao Trì Tâm. Thứ là tiên khí đưa tin của phái Dao Quang.

Nó đến để nhắc nhở nàng.

Dao Trì Tâm : "Vòng hai của đại tỷ thí sắp bắt đầu ."

Loading...