Sư Tỷ Nàng Chỉ Được Cái Đẹp - Chương 16: Nó có khi chỉ đơn thuần là nhìn không vừa mắt...
Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:38:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thoắt cái sáu bảy ngày trôi qua, Dao Trì Tâm dần thích nghi với cường độ tu luyện mỗi ngày.
Biết luyện kiếm là môn học cuối cùng, nàng học thuộc lòng trận pháp xong liền lẩm bẩm xách thanh "Quỳnh Chi" ngoài. Vừa tới thấy Hề Lâm đang hiên, hai tay khoanh n.g.ự.c, vẻ mặt trầm tư đ.á.n.h giá mấy món pháp khí của nàng.
"Hôm nay luyện kiếm chiêu ?"
Nàng tiện tay nhặt bộ Triền Ti lên lật xem, hồ nghi những thứ còn : "Đệ đang xem gì thế? Mấy món bảo vật gặp vấn đề gì ?"
"Cũng hẳn."
Hắn khẽ chau mày trầm ngâm một lát, ngước lên nàng: "Sư tỷ, nhớ đây tỷ từng , những pháp khí lợi hại một chút thường chịu phục tùng tỷ, đúng ?"
" thế!"
Nhắc đến chuyện nàng đầy bụng oán khí, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m vẻ bất bình: "Lúc linh lúc thì cũng thôi , khi vung một chiêu nó còn b.ắ.n ngược thương. Đối phó với kẻ địch thì đ.á.n.h đ.ấ.m như gãi ngứa, đến lúc cần nữa thì nó tranh sủng, tự dưng chuyển động như ý trêu ngươi - nhất là cái thứ ."
Dao Trì Tâm vơ lấy một miếng ngọc bội dạng thẻ bài đeo bên hông. Đây là món bí bảo ép hòm nàng dùng để đ.á.n.h gã Thứu Khúc, vốn là một trong những hộ khí của cha nàng, tên là "Vô Cực", nhưng đại sư tỷ gọi nó là "Lão tiền bối".
Nàng luôn cảm thấy cái thẻ bài rách chẳng ưa cho lắm. Dù đây nó theo bậc đại năng, g.i.ế.c ma diệt yêu hạng Triều Nguyên trở lên, nay hạ phục vụ một nha đầu phế vật, bảo nó chẳng sinh sự.
Vì thế dù uy lực vô song, Dao Trì Tâm ngày thường vẫn hạn chế dùng đến nó.
Hề Lâm nhịn hỏi: "Vậy trong kỳ đại tỷ thí tỷ dám chọn món ?"
Dù những lúc then chốt, chọn pháp bảo nào định, ít sai sót mới là thượng sách.
Đại sư tỷ tỏ vẻ hiểu chuyện: "À, vì đêm hôm hạ khúm núm, lời ngon tiếng ngọt với nó cả đêm đấy. Lão tiền bối tuy kiêu ngạo nhưng lợi thì thường nuốt lời, linh bảo cũng nguyên tắc."
Hề Lâm: "..."
Hắn nhất thời chẳng , rõ là là linh bảo mới là bên vấn đề lớn hơn.
"‘Vô Cực’ thuộc hàng tiên khí đỉnh cấp, sự chênh lệch đẳng cấp rõ rệt với Triền Ti Thủ hỏa phù. Vật phẩm càng siêu phàm thì tính khí càng thất thường, điều cũng lạ. Ngược thanh Quỳnh Chi thì ôn hòa hơn, thông thường sẽ kháng cự tỷ."
Quả nhiên, khi Dao Trì Tâm đặt cái thẻ bài rách trở đống pháp bảo, những món khác đều sợ hãi tránh lui, như kiêng dè như khiếp sợ.
"Ta khuyên tỷ nên dành riêng một cái túi Càn Khôn để chứa nó, kẻo các tiên khí khác nó đ.á.n.h cho."
Đại sư tỷ gật đầu đồng ý, miệng vẫn lẩm bẩm: "Thật khó chiều mà, một một món mà cũng đòi ở biệt thự cao cấp."
Nàng dứt lời, lấy thẻ bài trung tâm bỗng nổi lên một vòng xoáy linh lực đầy vẻ uy h.i.ế.p, thổi cho nàng tóc tai rũ rượi.
Dao Trì Tâm đưa tay che mắt, nhân cơ hội mách tội với Hề Lâm: "Đệ xem xem, nó cứ càn rỡ như thế đấy!"
Thiếu niên bình thản phất tay xua tan cơn gió, bỗng cảm thấy tiên khí luôn chống đối sư tỷ cũng chẳng là lý do.
"Tính khí lẽ chỉ là một phần nguyên nhân khiến nó định, còn một điểm nữa."
Hề Lâm cầm thẻ bài Vô Cực lên quan sát kỹ. Đây là một thẻ kim loại mang hoa văn cổ xưa, màu bạc sẫm.
"Lần khi tráo đổi thần thức, thúc giục vật cũng cảm thấy gì đó lấn cấn, như thể gọt chân cho giày . Theo lý, pháp bảo đỉnh cấp vượt xa tầm thường, nội hàm thâm sâu khôn lường, khi chính chế tác cũng chẳng rõ hết, lẽ chỉ chút bản lĩnh đó."
Hắn thong thả tiếp: "Sư tỷ từng bảo ‘Vô Cực’ là món hộ cha giao cho tỷ, thủ pháp sử dụng cũng là do ông dạy. Vậy nên nghi ngờ từ đầu đến cuối, tỷ vẫn thực sự hòa nhập thần thức của pháp khí. Tỷ vẫn luôn dùng nó như món đồ của chưởng môn, chứ của chính tỷ."
Dao Trì Tâm mà lùng bùng lỗ tai, đầu óc theo kịp, đành bắt đầu đếm ngón tay tính toán.
Hề Lâm đưa thẻ bài cho nàng, tóm gọn : "‘Vô Cực’ là do đại năng dồn hết tâm huyết đúc thành, nó mang tên hẳn dụng ý. Thiên hạ vạn vật sinh từ '', '' sinh từ ‘’. Khởi nguyên của trời đất, thể là hư vô, cũng thể là vạn vật. Ta nghĩ, trong tay chưởng môn nó là một thẻ bài thiết diện vô tư, nhưng sang tay sư tỷ, nó sẽ mang một hình thái khác?"
Câu thì đại sư tỷ hiểu.
Nàng chớp mắt, gần như sững sờ lời .
Nhìn chằm chằm cái thẻ bài tẻ nhạt , nàng bao giờ nghĩ tới khả năng , trong lòng trào dâng niềm mong đợi xen lẫn bồn chồn.
Nó sẽ biến thành hình thái gì đây?
"Để thử xem."
Dao Trì Tâm nhắm mắt, nín thở ngưng thần, dồn bộ ý thức bên trong thẻ bài Vô Cực. Chỉ vài nhịp thở , linh lực bao quanh tạo thành cơn gió nhẹ thổi tung mái tóc trán nàng.
Nàng như một viên linh thạch phát hào quang, nhiệt khí bốc lên nghi ngút.
Đột nhiên, thẻ bài tỏa ánh sáng trắng rực rỡ, hóa thành một tia sáng lao kẽ tay nàng.
Đại sư tỷ mở mắt , thấy ngón tay giữa hiện một chiếc nhẫn đồng cổ kính.
"Nhẫn ?"
Hề Lâm thấy rõ ràng, thấp giọng nhắc nhở: "Đây là diện mạo nguyên thủy của Vô Cực, sư tỷ, đừng dừng !"
Dao Trì Tâm: "Được, !"
Nàng càng thêm chuyên tâm tập trung tinh thần, dồn thần thức đến mức tối đa. Chiếc nhẫn đồng tay thực sự biến hóa, ánh trắng kéo dài thành một hình dáng thanh mảnh, cuối cùng định hình chắc chắn trong tay nàng.
Hào quang tan , hiện một cây cung dài bạc trắng.
Thân cung thanh thoát, trong suốt như ngọc, quả thực là binh khí vô cùng phù hợp với tu vi của nàng, cầm lên tay cứ như thể đo ni đóng giày .
Đại sư tỷ vui vẻ, như đứa trẻ thấy món đồ lạ, cứ thế xoay xoay ngắm nghía cây cung bạc.
Hề Lâm bên cạnh nàng hăng hái chạy khắp viện, thi thoảng kéo cung, một mũi tên linh lực căng tràn hiện dây. Khi mũi tên b.ắ.n v.út lên trời, mang theo thế trận trừ ma diệt tà, uy nghiêm vô cùng.
Dao Trì Tâm thử liền hai ba phát, thấy dùng cực kỳ sướng tay, thao tác mượt mà hơn hẳn cái thẻ bài rách của lão cha.
Giá mà trận đấu nàng thần lực thì chẳng khúm núm lão tiền bối, đ.á.n.h đ.ấ.m cũng chẳng lo sợ run cầm cập đến thế.
Ánh mắt sư lộ vẻ hài lòng, khẽ gật đầu: "Mũi tên cần tập ngắm, nó chuyển động theo tâm ý của tỷ, b.ắ.n gì cũng trúng."
Nàng liền rạng rỡ đầu , tay vẫn nắm c.h.ặ.t cây cung: "Ta thấy dùng thuật pháp giờ định lắm. Thế thì nó sẽ tự dưng dùng linh khí quất nữa đúng ?"
Lời dứt, dây cung bỗng tự rung lên, hất một luồng linh phong thẳng mặt nàng, đầy vẻ khiêu khích tinh quái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-ty-nang-chi-duoc-cai-dep/chuong-16-no-co-khi-chi-don-thuan-la-nhin-khong-vua-mat.html.]
Hề Lâm: "...Nó khi chỉ đơn thuần là tỷ mắt thôi."
Hắn lưu ý đến trạng thái của Vô Cực, nhân lúc nàng đang hứng khởi liền gợi ý: "Sư tỷ, cảm thấy nó còn thể biến hình tiếp, tỷ thử ?"
Dao Trì Tâm thì thích quá, chẳng chẳng rằng xuống nhập định nữa. Lần quen tay, quả đúng là như thần, "Lão tiền bối" đổi hình dạng, nó phóng thẳng lên lưng nàng, biến thành một chiếc áo choàng trang nhã.
Chiếc áo choàng màu trắng ngà, hai bên cắt may thanh thoát như lông vũ, đơn giản mà kém phần sang trọng. Gu thẩm mỹ cũng tệ, hợp ý nàng.
Đại sư tỷ càng thêm phấn khích: "Đẹp quá! Ta thích cái !"
Thấy món đồ xuất hiện, Hề Lâm khẽ nhíu mày nhưng để tâm lắm: "Sư tỷ mặc cảm thấy gì đặc biệt ?"
Nàng lời xoay vài vòng, vận linh khí thi triển mấy tiểu thuật pháp, uy lực tăng lên rõ rệt.
Dao Trì Tâm thử nắm tay buông : "Hình như cơ thể nhẹ nhàng hơn nhiều, ừm... vận chuyển chân nguyên cũng nhanh hơn mấy ."
Xem đây là trang hỗ trợ tăng linh lực, tính tấn công.
Hề Lâm gật đầu: "Dùng để hỗ trợ."
Có công thủ, cũng tệ.
Đại sư tỷ xoay ngắm nghía chiếc áo choàng: "Hóa Vô Cực là pháp khí thể tùy ý biến hình , hèn gì xếp hạng ‘đỉnh cấp’. Trước đây cứ tưởng nó chỉ là một cục sắt phun vòng xoáy, hóa một món thể thế cho cả chục món khác, thế thì hời quá ."
Đôi mắt Dao Trì Tâm bỗng sáng rực lên một ý nghĩ quái chiêu: Chẳng lẽ biến cái gì cũng ?
Thế thì tiện quá còn gì!
Hề Lâm thấy linh cảm chuyện chẳng lành, kịp ngăn thì đại sư tỷ tiếp tục ngưng thần. "Khoan sư tỷ, dù là pháp khí đỉnh cấp cũng vạn năng, e là biến hình hạn chế, tỷ đừng..."
Hắn kịp nữa . Ngay đó, chiếc áo choàng ánh hào quang bắt đầu định hình , ánh sáng bùng lên giữa trung như thể sắp đúc một thứ gì đó ghê gớm lắm. Hai chằm chằm vầng hào quang ch.ói lọi .
Chỉ một tiếng "phạch", một chiếc giá nến tinh xảo nhã nhặn hiện , rơi bộp xuống đất, xoay tròn vài vòng lăn đến tận chân thiếu niên.
Hề Lâm: "..."
Cái thứ gì đây?
Dao Trì Tâm , nàng, bốn mắt ngơ ngác . "... Đệ bảo giới hạn , lẽ là... chỉ ba ... thôi ?"
Sư nàng đầy bất đắc dĩ, đưa tay động tác mời: "Tỷ cứ thử xem."
Nàng vội vàng cầm lấy cái giá nến, nhập định.
Nửa tuần trôi qua, đại sư tỷ mặt lộ vẻ kinh hãi: "Thôi xong , thật!"
Hề Lâm thở dài thườn thượt, ánh mắt khó hết nàng: "Có lúc tỷ ngưng thần, đầu óc nghĩ vớ vẩn gì đúng ?"
Dao Trì Tâm thành thật đáp: "Ta cứ tưởng nó biến gì cũng , nên thử xem nó biến thứ khác ..."
Lúc biến trường cung, tâm nàng nghĩ đến sức mạnh; lúc biến áo choàng, nàng nghĩ cây cung vẫn đủ ; còn đến cái giá nến... là do nàng nghĩ lung tung.
Hắn ngay mà.
Khi chiếc áo choàng xuất hiện, Hề Lâm thấy nó " mã" một cách quá mức, còn theo đúng kiểu gu của đại sư tỷ, chứng tỏ nó hòa trộn một phần ý thức của nàng đó.
Hắn đưa tay day trán: "Vốn định để tỷ biến một loại v.ũ k.h.í thực dụng hơn."
"Giờ tính đây!"
Dao Trì Tâm càng thấy tiếc hùi hụi, ai mà ngờ "Lão tiền bối" chịu lời khen, thấy nó hữu dụng xong thì nó lộ nguyên hình thế .
"Thôi, cũng ."
Hề Lâm buông tay, chấp nhận thực tế: "Chuyện thế , cứ xem công dụng của nó . Nếu áo choàng tác dụng hỗ trợ thì cái giá nến chắc cũng khả năng phi phàm nào đó."
"Có lý."
Dao Trì Tâm nhen nhóm hy vọng: "Chẳng thần thoại thượng giới mấy loại bảo vật dạng đèn đó , thể nghịch chuyển càn khôn, lay động thiên địa. Biết đây cũng là một món bảo vật thể mặt mà bắt hình dong."
Nàng lập tức truyền linh khí . Ngay đó, cái giá nến sự quan sát của hai ... bừng sáng rực rỡ. Nó sáng rực như thế suốt nửa tuần , đèn đuốc sáng choang, chẳng chuyện gì xảy cả.
Dao Trì Tâm: "..."
Hề Lâm im lặng một lúc, bình tĩnh : "Truyền thêm linh khí xem."
Dao Trì Tâm: "Được!"
Nàng dồn chân nguyên mạnh gấp đôi lúc nãy cái giá nến. Ánh sáng theo đó rực rỡ hơn, ch.ói lòa cả mắt.
Dao Trì Tâm: "..."
Hề Lâm: "..."
"Sư ." Đại sư tỷ nheo mắt luồng sáng ch.ói chang, kinh hãi bất lực: "Hình như nó thực sự chỉ là một cái đèn thôi, ngoài việc phát sáng thì chẳng tích sự gì cả!"
Hề Lâm: "Ta thấy ..."
"Giờ , chẳng lẽ dùng cái đèn rách ? Còn sửa ?"
Sư nàng cúi đầu day trán, nàng thấy một tiếng thở dài thườn thượt. "Chờ chưởng môn và các trưởng lão rảnh rỗi, tỷ thử hỏi họ xem. ... đoán là vô vọng ."
Nhật Nguyệt
Đại sư tỷ rên rỉ đầy hối hận: "Nghĩa là món pháp khí đỉnh cấp vô song , chỉ dùng trường cung và áo choàng thôi ?"
"Có còn hơn , chấp nhận ."
"Biết thế biến một thanh đại đao thần cản g.i.ế.c thần, Phật cản g.i.ế.c Phật cho !"
"Cái trách ai ."
Nàng đau khổ: "Trách ..."