Tân Tú bóp c.h.ặ.t chiếc hồ lô. Tiết Diên Niên bên trong thình lình rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, khiến động tác của Đô Nghiễm khựng .
Tân Tú lạnh lùng cảnh cáo: “Chỉ cần dùng sức một chút, chiếc hồ lô sẽ vỡ vụn. Tiết Diên Niên bên trong cũng theo đó mà tan xương nát thịt, hồn phi phách tán.”
Đô Nghiễm ngờ món pháp khí trong tay nàng lợi hại đến thế. Tình thế ném chuột sợ vỡ bình quý khiến ông dám vọng động.
“Ngươi rốt cuộc gì?”
Tân Tú kêu oan: “Oan uổng quá, phường lục lâm thảo khấu , chẳng cần thứ gì cả, chỉ bình an rời khỏi đây thôi. Bản tính của Tiết Diên Niên chắc ngươi cũng rõ, là tự vác xác đến kiếm chuyện với , đòi c.h.é.m đòi g.i.ế.c. Bất đắc dĩ mới nhốt hồ lô pháp khí, chứ hề t.r.a t.ấ.n nửa ngón tay.”
Tiết Diên Niên trong hồ lô gào lên phản bác, Tân Tú chẳng thèm đoái hoài, mặt đổi sắc tiếp: “Tu vi thấp kém thế , nghĩ bằng ngón chân cũng thể buông cái hồ lô bảo mạng .”
Đô Nghiễm thỏa hiệp: “Ngươi giao hồ lô cho , cam đoan sẽ tha mạng cho ngươi.”
Tân Tú lắc đầu: “Không . Ai ngươi lật lọng ? Ta rời sư môn xuống núi bao lâu, gặp kẻ lừa gạt nhiều vô kể. Rủi ngươi nuốt lời, chẳng nhẽ tự ngậm đắng nuốt cay?”
Hai bên kỳ kèo qua , ai cũng lý lẽ riêng, ai thuyết phục ai, thế trận giằng co căng thẳng. Nhìn mặt trời từ đỉnh đầu ngả bóng xuống núi Tây, sắc mặt Đô Nghiễm càng lúc càng khó coi. Tân Tú cơ hồ hoài nghi ông liều mạng bỏ mặc sống c.h.ế.t của Tiết Diên Niên mà tung một chưởng đập nát cả hai.
“Hay là thế ,” Tân Tú hào phóng hiến kế: “Người thì quyết thả, nhưng ngươi thể cùng . Biết đường bầu bạn kết bằng hữu. Chờ khi chúng hiểu rõ phẩm giá của , hòa bình giải quyết chuyện cũng muộn.”
Bên trong hồ lô, Tiết Diên Niên gào thét rủa xả ả tiện nhân đang mộng giữa ban ngày, nhưng Đô Nghiễm với khuôn mặt đen như đ.í.t nồi gật đầu đồng ý.
Hết cách , nữ t.ử quá đỗi cảnh giác. Tuổi đời tuy trẻ nhưng hành sự kín kẽ kẽ hở. Đô Nghiễm nắm chắc phần thắng cứu Tiết Diên Niên an tuyệt đối, đành tương kế tựu kế gật đầu nhận lời, rắp tâm chờ nàng sơ hở lơ là sẽ lập tức lấy mạng.
Nhìn từ đằng xa, hai sóng vai cách chừng một sải tay, bóng lưng hài hòa đến kỳ lạ. Nếu tường tận nội tình, khéo tưởng đây là một cặp cha con.
“Này, đói . Hồi nãy định ăn cơm thì ngươi đùng đùng xuất hiện, rớt mất miếng thịt nướng của .” Tân Tú lên tiếng.
“Đáng đời, c.h.ế.t đói con tiện nhân!” Tiết Diên Niên trong hồ lô gào lên.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tân Tú bóp nhẹ chiếc hồ lô, sang Đô Nghiễm tươi rói: “Phiền ngươi kiếm chút gì lót ?”
Đô Nghiễm dám tin tai : “Ngươi đang lệnh cho đấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-phu-ta-la-mot-con-gau-truc/chuong-384.html.]
Tân Tú đáp bằng một nụ thể rạng rỡ hơn. Đô Nghiễm bật gằn, kịp mở lời tiếng thét xé lòng của Tiết Diên Niên vẳng từ hồ lô.
“Được!” Đô Nghiễm c.ắ.n răng trèo trẹo, phất vạt áo lưng bước .
Một lúc , Tân Tú an tọa một tảng đá lớn, nhồm nhoàm gặm con vịt : “Vịt mua ở thế, mùi vị phết đấy.”
Tiết Diên Niên trong hồ lô mắng nhiếc, oan ức tủi : “Nghiễm thúc, thúc lời ả !”
Đô Nghiễm gắt gỏng quát: “Câm miệng!”
Tân Tú hai kẻ trong ngoài diễn trò con hư lo lắng cho cha già, kìm tò mò hỏi: “Ngươi là cha ? gọi ngươi là thúc cơ mà.”
Đô Nghiễm lạnh lùng: “Ta Tiết Y Nguyên Quân.”
Tiết Diên Niên the thé: “Thúc là phụ cử đến để bảo vệ !”
Tân Tú gật gù chiều hiểu. Là bảo tiêu, khéo còn kiêm luôn cả chức bảo mẫu nữa.
Nàng nhẩn nha nhai nuốt, bộ dạng vẻ thảnh thơi nhàn hạ, nhưng Đô Nghiễm tinh mắt nhận tay nàng từng rời khỏi chiếc hồ lô dù chỉ một khắc.
Tối đến, Tân Tú tìm chỗ ngả lưng tại một căn miếu hoang rách nát ven đường. Đô Nghiễm kiên nhẫn rình rập đến tận nửa đêm. Thấy nàng ngay ngắn nệm, tay vẫn ôm khư khư hồ lô, nhịp thở đều đặn, sát ý trong mắt ông lóe sáng. Ông lướt đến mặt Tân Tú, vung tay định giáng một đòn chí mạng...
“Á á á ——”
Tiết Diên Niên trong hồ lô rú lên t.h.ả.m thiết, hệt như ai đó lơ mơ dậy vệ sinh lúc nửa đêm lỡ giẫm trúng con gà đồ chơi kêu the thé.
Âm thanh với Đô Nghiễm chẳng khác nào lời cảnh cáo lạnh buốt.
Ả nữ t.ử thế mà hề lơi lỏng cảnh giác một giây một phút nào, còn bén nhạy phát hiện ông đang đến gần! Đô Nghiễm hậm hực thu tay, lùi bóng tối, gườm gườm Tân Tú – kẻ mà ngay cả hàng lông mi cũng từng rung động. Ông nghiến răng thầm nhủ: Để xem ngươi trụ bao lâu!