Tân Tú: "..."
Đành rằng mấy năm ở núi U Hoàng, nàng từng hằng khao khát lao thẳng hậu sơn để nghịch ngợm đám gấu trúc chạy rông khắp núi. Thế nhưng, tình cảnh hiện tại vẻ như vượt xa trí tưởng tượng của nàng. Đêm đen gió lớn, sư phụ dắt nàng lẻn hậu sơn để nựng gấu trúc? Cái kịch bản mà giống phim hài thế.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cơ mà gấu trúc con bày sẵn ngay mắt, mặc kệ trong đầu còn lấn cấn bao câu hỏi, Tân Tú vẫn cưỡng sức cám dỗ mà vuốt ve hai cái. Vuốt chán gấu con, nàng bộ thâm trầm mon men sờ thử con gấu . Ái chà chà... Lông của con gấu thô cứng ráp tay thật đấy.
Thấy nàng vẻ mặn mà lắm, Thân Đồ Úc tha nàng săn lùng con tiếp theo. Cứ như thế rảo quanh một vòng, từ lớn đến bé, con nào nàng cũng sờ thử kiểm chứng xúc cảm.
Tân Tú: Bỗng nhiên cảm thấy viên mãn cuộc đời.
Thân Đồ Úc hỏi: "Giờ con vui ?"
Tân Tú híp mắt ôm chầm lấy đầu y: "Ây da, rốt cuộc thì vẫn là sư phụ sờ sướng tay nhất, đám còn xách dép cũng theo kịp."
“Bạch tỷ tỷ, nếu bề gì, tỷ cứ tùy thời đến tìm nhé.” Tân Tú lưu luyến nỡ buông tay Bạch Vô Tình, bịn rịn lời cáo biệt nơi cổng Thục Lăng.
Thân Đồ Úc rốt cuộc cũng thể để phận giả rời xa đồ . Lúc nóng lòng như lửa đốt, gật đầu, chẳng thêm lời nào liền vội vã rời . Để tránh đồ sinh nghi, tính để Bạch Vô Tình thật xa , chờ xác định đồ lén lút bám theo mới Thục Lăng biến trở về chân — dẫu đồ từ bỏ Bạch Vô Tình dễ dàng như , Thân Đồ Úc vẫn cảm thấy đôi chút kỳ lạ, chẳng dám lơi lỏng cảnh giác.
Dọc đường , thật sự chứng kiến quá nhiều chiêu trò tinh quái của đồ , chỉ e lỡ sa sẩy một chút là lộ tẩy phận. Đến lúc đó đồ khó tránh khỏi tức giận đau lòng, cũng chẳng dỗ dành .
Có điều Thân Đồ Úc lo xa , Tân Tú quả thực hề ý định lén theo dõi Bạch Vô Tình. Suy cho cùng phận rành rành đó, giống như câu nàng từng với Hỗ Chân: hòa thượng chạy chứ miếu nào chạy . Bản thể của sư phụ nàng là một con gấu trúc to lớn nhường vẫn đang chễm chệ ở Thục Lăng, còn thể trốn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-phu-ta-la-mot-con-gau-truc/chuong-359.html.]
Trong thời gian nán Thục Lăng nghỉ ngơi, Tân Tú thông suốt suy nghĩ. Sư phụ chính là Ô Ngọc, cũng là đầu tiên nàng rung động. Trước nàng còn canh cánh trong lòng chuyện của Ô Ngọc, ngỡ rằng đời kiếp chẳng còn cơ hội tương phùng, mang theo vài phần nhớ nhung khắc khoải. Giờ thì , hóa “Ô Ngọc” sớm ngay trong nhà nàng, chỉ cần nàng , tùy thời thể về Thục Lăng hội ngộ.
Thân phận chẳng điều trở ngại, vấn đề ở chỗ vị sư phụ bề ngoài vẻ xem nàng như một đứa trẻ, nhưng bảo rằng thứ tình cảm nào khác, thì cũng chắc. Chẳng qua là một con gấu ngốc nghếch, đầu óc chậm tiêu cũng là sự thật.
Tân Tú hiện tại tuyệt nhiên hề vội vã. Sợ gì chứ, sư phụ là nhà chẳng thể chạy thoát, bọn họ đều là bậc tu tiên, tương lai còn dài đằng đẵng. Dù là nước chảy đá mòn, nàng cũng mài thủng con gấu sắt mới thôi.
Tình thầy trò, ngẫm kỹ cũng thấy kích thích thật đấy.
Mang theo tâm trạng hoan hỉ , nàng nhẹ phất ống tay áo, một nữa dời bước khỏi Thục Lăng, cùng Lão Tứ tiếp tục xuôi về kinh đô Hậu quốc. Nhiệm vụ của Lão Tứ vẫn thành, tiếp tục nán Hậu quốc chơi trò đắp lũy xây thành. Còn nàng, vẫn còn một bức thư cuối cùng đưa.
Địa điểm đưa thư cuối cùng là Cựu Ô, ngược đường với Hậu quốc, nhưng Tân Tú chẳng mấy bận tâm. Nàng thừa thời gian, dạo chơi thêm vài nơi cũng chẳng . Hơn nữa, nàng còn định khi rời Hậu quốc sẽ tiện đường ghé thăm Lão Lục. Lão Lục hiện đang ở Cửu Công Học Cung thuộc Hổ quốc, chẳng dạo .
Bọn nàng mắc kẹt ở Tiên Tây quá lâu, nay về Hậu quốc, thấy cổng thành Hoàng Thạch nơi biên ải, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thuộc lâu gặp. Cũng bởi nơi so với đầu các nàng tới đổi khác quá nhiều.
Nhớ ngày Tân Tú mới đặt chân đến Hậu quốc, yêu ma dịch quỷ hoành hành ngang ngược, cũng thấy miếu thờ tạc tượng Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát. Dân chúng bần hàn cơ cực, sương xám mù mịt giăng lối, oán khí ngút trời, nhất là những chốn đông , t.h.i t.h.ể chất thành đống là chuyện thường tình.
Hậu quốc ngày nay dẫu vẫn còn nghèo khó, nhưng cái cảm giác tuyệt vọng hít thở thông tan biến, tựa như cái cây trải qua trận lửa dữ nay đ.â.m chồi nảy lộc.